Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 37

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Hạ Diệu tập luyện, Tuyên Đại Vũ liền ngậm điếu thuốc đứng một bên ngắm nhìn. Thi thoảng thấy Hạ Diệu tung ra một cú đá đẹp mắt hay làm ra động tác gì tiêu sái, lại vỗ tay hưởng ứng hoặc huýt gió một tiếng. Mỗi lần như vậy, Hạ Diệu đều phóng đường nhìn qua, hai người trao đổi ánh mắt, liền ngầm hiểu lòng nhau mà mỉm cười.

Đợi tới lúc giải lao, Tuyên Đại Vũ liền đưa khăn mặt ướt cho Hạ Diệu, hai người ngồi tán gẫu với nhau. Hạ Diệu thần thái phi dương, khua chân múa tay, nói đến đặc biệt hăng say. Dường như thời gian mười phút nghỉ giải lao hoàn toàn không đủ để cậu biểu đạt, mỗi lần tiếng còi của huấn luyện viên vang lên, Hạ Diệu đứng dậy đi về phía hàng ngũ, nhất định phải ngoái đầu lại bồi thêm một hai câu.

Viên Tung phát hiện ra, tính cách của Hạ Diệu đặc biệt phong phú.

Đối với người cậu thích, cậu có thể nói bất kỳ chuyện gì, nhiệt tình như lửa; đối với người cậu không thích, cậu có thể trầm lặng kiệm lời, lạnh lùng như sương. Mà hắn vừa hay bị đặt ở phần trung gian, thái độ không rõ là thích hay ghét, không nóng không lạnh, không mặn không nhạt. Chính loại thái độ này càng khiến Viên Tung cảm thấy như có trăm cái móng đang gãi vào tim.

Đặc biệt là khi trường hợp của phần “thích” bày ra trước mặt Viên Tung, tư vị ấy hệt như một vại dưa chuột muối giấm, bạn có thể tưởng tượng nó chua đến mức nào rồi đấy!

Tiết đầu tiên của buổi học chiều, Viên Tung liền ra khỏi phòng làm việc, đích thân đi giám sát học viên tập luyện.

Tuyên Đại Vũ vẫn ngồi ở vị trí ban sáng, nhưng trước mặt đột nhiên xuất hiện một đạo thân ảnh, trực tiếp che chắn mất tầm nhìn Hạ Diệu của hắn. Tuyên Đại Vũ cứ tưởng chỉ là ngẫu nhiên, bèn tạm thời chuyển đường nhìn ra chỗ khác, kết quả tới khi quay đầu lại, vẫn thấy đạo thân ảnh kia đứng đó, che chắn Hạ Diệu đến đặc biệt kín kẽ.

Đậu xanh! Sao lại không có mắt vậy chứ?

Tuyên Đại Vũ dụi tắt điếu thuốc, đứng dậy đi vòng quanh phòng huấn luyện, vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh. Trông bên ngoài như đang xem xét điều kiện của nơi này, thực tế ánh mắt lại vẫn luôn quét về phía trung tâm hàng ngũ.

Kết quả, bất luận Tuyên Đại Vũ có đi đến đâu, Viên Tung đều xoay người đến đó, hơn nữa góc độ còn tính toán tương đối chuẩn xác. Cho dù Hạ Diệu chuyển động thế nào, Tuyên Đại Vũ cũng chỉ chộp được một vài khớp xương, hơn nữa còn là nhoáng vụt qua, hoàn toàn không thấy rõ. Cho dù Tuyên Đại Vũ gia tăng tốc độ di chuyển cũng chẳng ăn thua, bởi vì hắn cách Hạ Diệu xa, Viên Tung cách Hạ Diệu gần. Cho dù hắn có đi nhanh hơn mấy bước, Viên Tung cũng chỉ cần di chuyển một bước nhỏ là đã đủ để che chắn hắn rồi.

Đệt, thật là kỳ quái!

Cứ như vậy giằng co hơn một tiếng đồng hồ, Tuyên Đại Vũ đã nhận ra, người anh em này là cố ý.

Lần này hắn không nhìn Hạ Diệu nữa, mà chuyển sang nhìn chòng chọc Viên Tung.

Người này mặc dù mặc huấn phục giống học viên bình thường, nhưng khí tràng mạnh mẽ toát ra lại hoàn toàn khác biệt với mọi người. Đường nét khuôn mặt cực kỳ cứng rắn, mi cốt cao vút cùng ánh mắt thô lệ tạo nên khí chất lẫm liệt đặc biệt chỉ có ở đàn ông phương bắc. Học viên nào cũng nhìn hắn bằng ánh mắt kính nể và căng thẳng, thậm chí có người bởi vì bị hắn tới gần mà lộ ra nét mặt cực độ bất an.

Thật rõ ràng, hắn chính là tổng huấn luyện viên của nơi này, cũng chính là Viên tổng mà Hạ Diệu nhắc tới ban nãy.

Có lẽ vì đặc biệt quan tâm tới Hạ Diệu, khiến Tuyên Đại Vũ lờ mờ cảm thấy, ánh mắt của Viên Tung mặc dù tản mác, nhưng tụ điểm vẫn luôn là trên người Hạ Diệu.

Lúc đấu luyện tập thể, Hạ Diệu bị một học viên phía trước gây trở ngại, động tác chậm mất một nhịp.

Một gã huấn luyện viên cường tráng người nước ngoài hung dữ đạp lên m//ô//n//g Hạ Diệu, cũng là đạp thẳng vào lòng Viên Tung. Viên Tung quên luôn cả di chuyển thân thể để che chắn đường nhìn của Tuyên Đại Vũ, cứ như vậy khiến Tuyên Đại Vũ thấy được.

Trong lòng Tuyên Đại Vũ phừng một cái bừng lên lửa giận, thế như lửa lan đồng cỏ mà bốc thẳng lên đầu. Hắn dùng chân dụi mạnh điếu thuốc, xách một cây gậy xông vào giữa đám người.

“Đệch cụ! Có loại đánh người bậy bạ như chúng mày sao? Cũng không nhìn cho rõ xem là lỗi của ai…”

Tuyên Đại Vũ còn chưa xông tới trước mặt gã huấn luyện viên người nước ngoài, đã bị đám học viên ba chân bốn cẳng chế trụ. Tuyên Đại Vũ nhận thấy lấy một địch nhiều không có phần thắng, liền quay phắt người vọt về phía phòng dụng cụ, ở bên trong quẳng vung đá đập, tiếng rầm rầm làm chấn động tới cả nhân viên công tác bên ngoài, mãi hồi lâu sau mới hoàn hồn để xông vào ngăn cản.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...