Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 18

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con đường phía tây của Viên Minh Viên, Hạ Diệu cùng mười mấy đồng chí cảnh sát hình sự khác đang mai phục bên đường. Trải qua một năm điều tra hình sự, một tổ chức tội phạm giết người cướp của đặc biệt nguy hiểm có khả năng sẽ xuất hiện ở đây, trong đó hai kẻ có liên quan là tội phạm truy nã cấp A, đã dính mấy vụ án mạng.

Tiểu Huy nôn nóng nhìn đồng hồ liên tục, nói thật, hắn mới tới đội hình sự chưa được nửa năm, đây là lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, trong lòng thấp thỏm không yên, so với tội phạm đang đào tẩu còn căng thẳng hơn.

Hạ Diệu thì ngược lại, nét mặt cậu vẫn rất bình tĩnh, ánh mắt cảnh giác rà soát xe cộ chạy qua, môi mỏng mím lại thành một đường.

Trời dần tối, một chiếc xe thương vụ Honda xuất hiện trong tầm mắt của mấy viên cảnh sát.

Đội trưởng một mình tiến lên, chặn chiếc xe đó lại, yêu cầu tiến hành kiểm tra đối với nhân viên trong xe.

Không ngờ, chiếc xe Honda kia bất chợt rồ ga phóng lên, ngược chiều chạy trốn như điên dọc theo tuyến đường phụ. Các cảnh sát thấy tình hình như vậy, ý thức được tội phạm truy nã có thể sẽ xuất hiện, liền lái xe đuổi theo một mạch. Tội phạm truy nã từ đường phụ bỏ chạy thục mạng, rồi lại quẹo vào đường chính tiếp tục chạy trốn.

Dưới sự vây đuổi chặn đầu của hai xe cảnh sát, chiếc xe Honda kia bỗng nhiên nổ lốp, xoay ngang ra giữa đường lớn. Bảy người nhảy xuống từ trên xe, nã súng liên tiếp về phía xe cảnh sát.

“Nằm xuống!”

Đại đội trưởng hét lớn với mấy viên cảnh sát trong xe.

Viên đạn lưu lại trên kính chắn gió những dấu vết dữ tợn, khiến người ta không rét mà run.

Sau nhiều lần nổ súng không hiệu quả, toàn bộ cảnh sát đều được xuất động, xuống xe truy bắt tội phạm.

Nhưng mà, so sánh với tội phạm giết người có tố chất vượt trội, thì những viên cảnh sát hình sự này quả thực yếu kém hơn nhiều. Có người tùy tiện đứng ở bụi cây, hoặc núp sau cửa xe, có người giữ chặt cò súng không buông tay, đạn mang theo thoáng chốc đã bắn sạch.

Ngu xuẩn nhất phải kể tới chính là cảnh sát Trương đi theo bên cạnh Hạ Diệu, đã không hiểu rõ kỹ thuật bắn súng của tội phạm tinh chuẩn thế nào thì thôi, còn thò đầu ra xem xét như chỉ đang bắt mấy tên lưu manh.

Kết quả, sau một cú bắn tỉa, mũ sắt của cảnh sát Trương đã bị đạn súng trường bắn thủng, đầu bị thương nặng, tử vong ngay tại chỗ.

Sự số ngoài ý muốn của cảnh sát Trương khiến mấy viên cảnh sát xung quanh đều cảm thấy sợ hãi sâu sắc, có người thậm chí tay cầm súng đang run rẩy, băng đạn cũng đổi không xong. Nhưng Hạ Diệu lại cảm thấy huyết mạch phun trào, một cỗ dục vọng kích đấu phát ra từ dưới đáy lòng, khiến cậu bất chấp sự ngăn cản của đội trưởng, trực tiếp cùng tội phạm giao phong chính diện.

Đúng lúc này, một chiếc taxi từ phía đông chạy tới.

Chủ xe thấy có người cướp xe, hơn nữa kẻ cướp còn mang súng trong tay, vội vàng mở cửa định bỏ chạy. Nhưng chưa kịp rời khỏi xe, làn đạn vô tình đã ập tới, tài xế bỏ mạng tại chỗ.

Đám tội phạm định trèo lên xe tháo chạy, Hạ Diệu lấy vòng xuyến ở ngã tư đường làm vật che chắn, liên tiếp nã đạn về phía đám tội phạm đang cố mở cửa xe, chỉ có một phát là bắn trúng chân, tên tội phạm lập tức co quắp ngã vật xuống trước cửa xe.

Lúc này, lại có một chiếc xe bus chạy tới.

Vốn dĩ tài xế xe bus có thể nhấn ga bỏ chạy, nhưng gã nhìn thấy loại cảnh tượng này, nháy mắt liền bị hù đến sợ choáng váng, lại đạp nhầm chân phanh thắng kít lại.

Tên tội phạm xông thẳng vào xe bus bắn phá như phát rồ, hơn mười hành khách bị thương, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên chói tai, tiếng khóc hét cùng tiếng kêu cứu trộn lẫn vào nhau, quẩn quanh trong trời đêm đen kịt.

“F*ck!”

Hạ Diệu phẫn nộ gầm lên một tiếng, phi nhanh về phía tên tội phạm đang quay lưng lại với cậu, vung cảnh côn lên nện xuống vai gã. Súng trường trong tay tên côn đồ rơi xuống đất, nhưng gã lại xoay người ngay lập tức, móc ra một khẩu súng lục từ trước ngực, nhắm thẳng vào đầu Hạ Diệu.

Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bỗng nhiên một cỗ cường lực xoay phắt thân thể của Hạ Diệu lại, cậu còn chưa kịp phản ứng, đã được một thân hình cường tráng bảo vệ.

Viên đạn xẹt qua cổ tay Viên Tung, tước xuống một tầng da thịt.

Viên Tung lại dùng tốc độ kinh người đoạt lấy súng từ tay Hạ Diệu, nhắm thẳng về phía tên tội phạm đang gần trong gang tấc, một súng bạo đầu.

Sọ của tên tội phạm trực tiếp bị bắn thủng, não chảy đầy đất, cảnh tượng nhìn thấy mà ghê người. Ngay tại thời điểm Hạ Diệu cảm thấy dạ dày khó chịu cường liệt, Viên Tung đã nhấc cậu cùng khẩu súng của tên tội phạm đi ra xa.

Viên Tung hai tay hai súng, tư thế cúi thấp người đi nhanh về phía trước, lợi dụng địa hình địa vật, cực kỳ bình tĩnh mà bắn ra ba phát đạn, lập tức có ba kẻ ứng tiếng ngã vật xuống đất.

Hạ Diệu nháy mắt liền bị kỹ thuật bắn súng của Viên Tung làm cho cứng đờ, đây chính là vừa đi vừa bắn nha! Hơn nữa còn là giữa đêm tối, cư nhiên có thể chuẩn xác đến vậy sao?!

Nhưng kỹ thuật bắn có chuẩn hơn nữa, cũng không bằng đối phương đông người, bảy người bảy súng, ba tên đã ngã xuống, bốn tên còn lại nghe thấy động tĩnh, đều hướng về phía Viên Tung mà nổ súng.

Súng là của Hạ Diệu, cậu biết rất rõ bên trong còn bao nhiêu đạn, tuyệt đối không đủ để Viên Tung đánh bốn tên còn lại.

Gần như chỉ trong tích tắc, Viên Tung đã làm ra một động tác kinh người đó là đổi đạn bằng một tay. Không chút khe hở mà nổ ba phát súng liên tiếp, lại là súng nào súng nấy trúng mục tiêu.

Tên tội phạm còn lại đã hết sạch đạn trong nòng, điên cuồng chạy trốn về phía gầm cầu lớn.

Mỗi bên súng trái phải của Viên Tung còn lại một viên đạn, phát thứ nhất, từ súng lục bên tay trái bắn ra, phát thứ hai, từ súng lục bên tay phải bắn ra. Viên đạn thứ nhất vừa bắn ra, liền theo đó, viên đạn thứ hai cũng bắn ra, trúng ngay phần đuôi của viên đạn thứ nhất, hai viên đạn trước sau nối tiếp nhau, lần lượt trúng mục tiêu.

Trời quá tối, ai cũng không nhìn rõ rốt cuộc là ai trúng đạn, chỉ biết toàn bộ tội phạm đều đã sa lưới. Chỉ một mình Hạ Diệu là nhìn thấy rõ ràng, tám viên đạn, ba chết bốn trọng thương.

Hai súng cùng xuất kích, đổi đạn bằng một tay, súng lộn vòng trên trời, đủ loại tuyệt kỹ chỉ có thể xuất hiện trong phim Hollywood, lại sờ sờ bày ra trước mắt Hạ Diệu, làm cậu phải nhìn đến nghẹn họng trân trối.

Lúc này, mấy viên cảnh sát ẩn núp trong chỗ tối mới chen chúc nhau ùa ra, nhào tới áp tải tội phạm lên xe cảnh sát.

Viên Tung chủ động duỗi tay về phía Hạ Diệu, ý bảo cậu còng tay hắn lại.

Hạ Diệu cúi đầu liếc thấy cổ tay Viên Tung đầm đìa máu chảy, đó là do ban nãy vì cứu cậu nên bị viên đạn xẹt qua.

“Thôi, không còng, trực tiếp cùng tôi lên xe đi.”

Viên Tung nói: “Cậu không sợ tôi chạy mất?”

Hạ Diệu liếc xéo hắn, “Về điểm này, tôi thực yên tâm.”

“Hay là dắt tôi đi có vẻ an toàn hơn đấy nhỉ?” Viên Tung dùng ngữ khí đặc biệt trầm ổn để trần thuật một cái cớ đặc biệt ấu trĩ.

Hạ Diệu trực tiếp túm lấy cổ tay bị thương của Viên Tung, nắm lại thật chặt, chặt tới nỗi kẽ ngón tay cũng rỉ ra máu.

Viên Tung nghiến răng, nhưng khóe môi lại cong lên.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...