Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 19

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viên Tung tạm thời được bảo lãnh chờ thẩm vấn, quay về làm việc và sinh sống như bình thường.

Sau khi cùng nhau phá đại án, cả bộ công an đều rất bận rộn, Hạ Diệu tranh thủ lúc rảnh rỗi, suy tính xem có nên đi thăm Viên Tung hay không. Mặc dù động cơ xuất hiện bất ngờ của Viên Tung thật đáng hận, mấy vết thương kia đối với hắn mà nói cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, nhưng suy cho cùng, những thương tích ấy đều là chịu vì Hạ Diệu, về tình về lý cậu đều nên đi thăm một chút.

Bận rộn đến khuya trờ khuya trật mới tan ca, Hạ Diệu tới cửa hàng tổng hợp mua một ít quà, xách đến nhà Viên Tung.

Viên Như ra mở cửa, nhìn thấy hoa tươi trong tay Hạ Diệu, trái tim bé nhỏ vẫn không chịu thua kém mà rạo rực đập thình thịch.

“Không phải chúng ta đã nói rõ ràng hết rồi sao? Anh thế nào lại… anh như vậy… khiến em rất khó xử…”

Viên Như chìa tay ra đón bó hoa trong tay Hạ Diệu, kết quả Hạ Diệu lại trực tiếp đi vòng qua người cô, tiến thẳng vào trong.

“Anh cô có nhà không?”

“Anh tìm anh ấy làm gì?”

Sau khi nghe Hạ Diệu nói rõ mục đích đến, Viên Như lập tức ngã ngửa. Đậu xanh! Thì ra có chuyện như vậy, uổng công mình tự đa tình một phen. Có điều cô chẳng biết gì về việc Viên Tung bị dính án, vì tính chất công việc của Viên Tung bị thương là chuyện như cơm bữa, vậy nên Viên Như cũng không để ý.

Vừa nghe Hạ Diệu nói vậy, Viên Như liền thu hồi nụ cười không đứng đắn, vội vàng tới trước cửa phòng ngủ gọi Viên Tung.

“Anh, cảnh sát Hạ tìm anh.”

Giọng nói trầm trầm của Viên Tung vang lên từ trong phòng, “Vào đi!”

“Đù! Anh, anh tính thế nào đấy? Người ta tới nhà chúng ta tìm anh, anh nên ra ngoài đón khách mới phải chứ, đằng này lại bảo hắn đi vào tìm anh, anh thật là…”

Viên Như còn chưa nói hết, Hạ Diệu đã đẩy cửa vào.

Sau đó cậu liền phát hiện, Viên Tung bảo cậu vào phòng thay vì tự ra khỏi phòng là có lý do. Toàn thân hắn chỉ mặc một chiếc quần đùi, cơ bắp màu đồng gợi cảm mà cuồng dã, một thứ cự vật có thể gọi là khố hạ thần thoại ẩn núp giữa hai chân, trắng trợn thể hiện ra khí tức dã thú của hắn.

Nếu là gã đàn ông khác dùng hình tượng này phô bày trước mặt Hạ Diệu, Hạ Diệu nhất định sẽ hung hăng ghen tị một phen. Thế nhưng đối với một vị rõ ràng có mục đích không trong sáng thì cậu sẽ nhìn nhận kiểu khác.

Hạ Diệu thu liễm dây thần kinh luống cuống, lạnh lùng nói với Viên Tung: “Mặc quần áo hẳn hoi vào, ra ngoài nói chuyện!”

Nói xong, mặt vô biểu cảm xoay người ra ngoài.

Trong khoảnh khắc cửa đóng lại, Viên Tung rõ ràng nhìn thấy hai tai Hạ Diệu đỏ bừng.

Viên Tung tùy tiện khoác lên người một chiếc áo rồi đi ra, Hạ Diệu đang uống trà lạnh để giảm nhiệt.

“Sao muộn thế này mới tới?”

Hạ Diệu nói: “Trong cục rất nhiều việc, nhất thời không kiếm được thời gian. Tôi tới đây chủ yếu là muốn nói một chút về trường hợp của anh. Mặc dù anh không phải nhân viên chấp pháp, nhưng tình huống khi ấy tương đối nguy ngập, kẻ xấu nổ súng về phía quần chúng, tính nguy hại xã hội cực cao. Dưới tình huống như vậy, mặc dù anh đã bắn chết nghi phạm, nhưng cũng thuộc về trường hợp phòng vệ chính đáng, sau khi điều tra rõ ràng, hẳn là sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự.”

Viên Tung không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Hạ Diệu.

Hạ Diệu bị hắn nhìn chòng chọc đến vô cùng mất tự nhiên, thái độ mới rồi còn ôn hòa, chỉ trong nháy mắt đã trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

“Anh có nghe tôi nói không đấy?”

Viên Tung đặc biệt không thành khẩn mà ừ một tiếng.

Sau đó, Hạ Diệu liền không biết nên nói gì nữa. Hai người lần lượt lâm vào trầm mặc, Viên Tung tiếp tục trắng trợn nhìn Hạ Diệu chằm chằm, cứ nhìn mãi nhìn mãi, như thể muốn nhìn tới từng cọng lông của Hạ Diệu.

Không biết có phải bởi vì biểu hiện anh dũng của Viên Tung ngày đó khiến Hạ Diệu có thêm vài phần tán thưởng đối với hắn hay không. Bây giờ bị Viên Tung nhìn chằm chằm như vậy, Hạ Diệu đã không còn cảm thấy quá chán ghét.

Viên Tung đang nhìn đến xuất thần, Hạ Diệu bỗng nhiên bật cười khó hiểu.

Nụ cười này, khiến trái tim Viên Tung hung hãn rung lên.

“Cười gì?”

Hạ Diệu nói: “Tôi cảm thấy con người anh cũng được, là một người đàn ông thành thục! Chẳng bằng như vậy đi, tôi có thể cùng anh kết giao bạn bè, anh cảm thấy thế nào?”

Viên Tung đặc biệt thẳng thắn đáp lại hai chữ, “Không được.”

“Nhất định… phải như vậy sao? Như vậy được sao?”

“Được.”

Hạ Diệu miễn cưỡng thu liễm sự cáu kỉnh, lại nói với Viên Tung: “Kỳ thực tôi thấy, cảm giác của anh đối với tôi có khả năng chính là một loại ăn ý đồng cảm, kết quả lại bị anh hiểu sai. Tôi cũng có kiểu anh em thân thiết này mà! Suốt ngày nhớ nhung, ba ngày không thấy liền muốn…”

“Ai?”

Hạ Diệu âm thầm nghiến răng, đồ cờ hó! Nói mãi mà chẳng bắt được trọng điểm!

“Thôi thì nói thế này đi, anh khẳng định anh đối với tôi là loại tình cảm không chính đáng kia sao? Liệu có phải là do anh hiểu sai không? Anh có chứng cớ gì để chứng minh anh đối với tôi là…”

“Tôi muốn cùng cậu lên giường.” Viên Tung nói.

“…”

Hạ Diệu hiểu ra, cậu không nên động cái tâm trắc ẩn này mà làm gì, cậu không nên tới đây, không nên trí nhớ ngắn hạn, để bây giờ lại phải vác khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ mà đi về.

Viên Như vào nhà vệ sinh một lúc, quay ra đã không thấy Hạ Diệu đâu nữa.

“Hắn đi rồi?” Hỏi Viên Tung.

Viên Tung gật đầu.

Viên Như bỗng nhiên sà vào lòng Viên Tung, nước mắt lã chã nói: “Anh à, anh khiến em cảm động quá đi mất. Em cũng đã quyết định buông tha cho hắn rồi, anh còn đối tốt với hắn như vậy…”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...