Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 17

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tan ca, Hạ Diệu mặt vô biểu cảm bước ra từ cổng chính đơn vị, đi tới trước xe Viên Tung.

Viên Tung hạ kính xuống, Hạ Diệu trực tiếp ném thẳng cả mô hình nhà gỗ lẫn con tò he hình người vào trong xe Viên Tung.

“Cầm mấy món đồ chơi rách nát này của anh đi!”

Viên Tung mở cánh cửa nho nhỏ của mô hình nhà, đem “tiểu Hạ Diệu” từ bên trong lấy ra, bàn tay to lớn thô ráp vuốt ve trên tiểu kê nhi của nó, trầm giọng nói: “Giữ lại… để tôi thủ d*m sao?”

Chỉ bằng mấy động tác đáng khinh và một câu nói, Viên Tung đã thành công chọc cho Hạ Diệu nổi điên.

“Bỏ cái móng vuốt bẩn thỉu của anh ra!”

Viên Tung không nhanh không chậm nói: “Cậu đã không cần nó, còn quản tôi giày vò nó thế nào sao?”

Hạ Diệu nghiến răng đứng đực ra một hồi lâu, cuối cùng vẫn thò tay qua ô cửa kính, cố sức đoạt lấy hình nhân nho nhỏ trong tay Viên Tung. Viên Tung cố ý duỗi tay ra xa, Hạ Diệu với không tới lại càng đem đầu chui vào. Mái tóc nhẹ nhàng mềm mại lướt qua cằm Viên Tung, cọ đến lòng hắn ngứa ngáy, thật muốn cứ thế dùng một tay kéo Hạ Diệu vào xe, ôm vào lòng, dùng đầu lưỡi hôn tới chân tóc cậu, cọ cằm lên da đầu cậu.

Hạ Diệu lại đoạt lấy hình nhân bé nhỏ kia về tay.

Viên Tung nói: “Nếu cậu cười với tôi một chút, tôi có thể cân nhắc để con tò he này mặc vào một chiếc quần nhỏ.”

“Nằm mơ!” Hạ Diệu cầm con tò he hình người kia, khẩu khí đặc biệt hờ hững, “Tôi thà để nó cởi truồng, chứ không muốn cười với anh.”

“Vậy cậu cứ giam nó vào nhà mà trông coi cho tốt đi, tránh có ngày nó cởi truồng chạy ra ngoài.”

Hạ Diệu vô cùng không tình nguyện mà nhận lấy ngôi nhà gỗ, sầm mặt bỏ đi.

*

Chiều thứ sáu, Hạ Diệu bước vào văn phòng, thấy Tiểu Huy và Trương Điền đang tụm lại cùng xem video, xem đến say sưa.

“Xem gì đấy?”

Hạ Diệu vừa ghé lại gần, liền thấy khuôn mặt Viên Tung bất thình lình xuất hiện trên màn hình máy tính.

Trương Điền nói: “Clip phỏng vấn anh vợ cậu.”

Hạ Diệu khịt mũi khinh thường, trực tiếp lượn về máy mình ngồi chơi game, cắt đứt với mọi âm thanh bên ngoài. Kết quả đang chơi đến hứng khởi, Tiểu Huy lại vỗ bộp một cái xuống vai cậu.

Hạ Diệu bỏ tai nghe ra, hỏi: “Sao vậy?”

Tiểu Huy thản nhiên nói: “Anh vợ cậu là một trong mười thanh niên kiệt xuất của toàn quốc đấy.”

“Hắn á?” Hạ Diệu lập tức lộ ra vẻ mặt mắc ói, “Hắn kiệt xuất chỗ nào?”

Mặt dày kiệt xuất? Đường ngang ngõ tắt kiệt xuất? Hay là bỉ ổi biến thái kiệt xuất?

“Từ khi hắn thành lập công ty cho tới bây giờ, đã quyên góp giúp các tổ chức cứu trợ xã hội mấy ngàn vạn rồi. Hồi trước trên weibo có share thông tin về một gia đình nghèo khó, vì cứu con đau ốm mà không ngại bán nội tạng, cuối cùng chính công ty bọn họ đã cấp trợ toàn bộ viện phí.”

“Đó là vì công ty bọn họ có tiền!”

Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Hạ Diệu vẫn rất rung động. Tuy người ngoài luôn nói Viên Tung là một nhân vật quang minh chính trực, nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy Viên Tung nhân phẩm kém, không đáng tin. Có điều vừa nghe thấy vậy, liền phát hiện người này chỉ là tác phong tình cảm có kém một chút, bụng dạ kỳ thực cũng không tồi.

Hạ Diệu nhân tiện tạm dừng trò chơi, đi sang bên cạnh rót một cốc nước uống.

Từ trong máy tính truyền ra giọng nói của MC, “Anh cảm thấy công ty các anh có thể dẫn đầu trong ngành bảo tiêu, chủ yếu dựa vào cái gì?”

Viên Tung ngữ khí đặc biệt trầm ổn đáp: “Bởi vì con người tôi rất an phận.”

Hạ Diệu thiếu chút nữa thì thổ huyết vào cốc nước, an phận? Cư nhiên có thể dùng cái từ “an phận” để hình dung? Hạ Diệu nghĩ thầm: không phải anh giày xéo cái từ này, mà là anh đang bóp chết tươi nó đó!

MC lại hỏi tiếp: “Tôi nghe nói cha anh qua đời là một cú đả kích rất lớn đối với anh?”

“Phải, bởi mẹ tôi đã mất vì bệnh từ khi tôi còn rất nhỏ, là cha tôi đã nuôi lớn tôi và em gái tôi.”

Tiểu Huy liếc mắt với Trương Điền, “Chẳng trách đối với chuyện người yêu của em gái lại để tâm đến vậy, thì ra cha mẹ đều mất, chỉ còn lại một cô em gái này.”

Trương Điền cười hà hà hai tiếng, duỗi đầu về phía Hạ Diệu.

“Tôi bảo này, cậu Hạ, nhận lời đi! Gia đình tốt quá mà! Cậu ngay cả thử thách của bố mẹ vợ cũng không phải trải qua!”

Hạ Diệu liếc xéo hai người họ một cái, không nói gì.

Viên Tung trong máy tính lại nói: “Khoảng thời gian ấy là giai đoạn mờ mịt nhất trong cuộc đời tôi, lẽ ra tôi có thể ở lại quân đội, nhưng vì nguyên nhân gia đình, khiến tôi không thể không chuyển nghề sớm. Tôi từng làm thợ mộc thợ nề, từng sản xuất gia cụ, cũng từng làm thợ sửa xe… Thời điểm nghèo khó nhất, mỗi ngày tôi chỉ ăn một bữa cơm.”

Hạ Diệu đứng cạnh im lặng lắng nghe, cậu nhớ tới mô hình nhà gỗ kia, hôm qua lén nhìn thử rồi, những mô hình bên trong so với bên ngoài còn đẹp hơn. Ban đầu cứ tưởng hắn mua với giá cao, bây giờ mới biết là do tự tay hắn làm.

Vừa nghĩ như vậy, Hạ Diệu liền cảm thấy Viên Tung cũng không quá đáng ghét, dựng nghiệp từ đôi bàn tay trắng, cần cù siêng năng, chí ít so với những cậu ấm cả ngày chơi bời lêu lổng thì tốt hơn nhiều.

“Ôi chao, anh vợ cậu quả thực là toàn tài nha! Xem xong tôi cũng muốn giới thiệu em họ mình cho anh ta rồi.”

Hạ Diệu vừa nghe thấy vậy, nháy mắt liền mất bình tĩnh, lôi kéo tay Tiểu Huy nói: “Tôi cầu xin cậu, khẩn trương giới thiệu em gái cậu cho hắn đi! Nếu hai người họ có thể nên chuyện, tôi liền khấu đầu cậu ba cái.”

Tiểu Huy lập tức vui vẻ, “Để tâm như vậy, không hổ là anh vợ ha?”

Hạ Diệu phóng ra một chiêu “phi gối kích mặt”, Tiểu Huy cảm thấy mắt mũi như bị một cân giấm đổ vào, chua xót đến mức nước mắt cũng chảy cả ra.

Đúng lúc ba người đang đùa đến sôi nổi, điện thoại của văn phòng bỗng nhiên vang lên.

“Có nhiệm vụ khẩn cấp, chuẩn bị vũ trang đầy đủ, xuất cảnh!”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...