Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 16

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Diệu bên này cùng Viên Tung giằng co, Mạnh Tâm Di bên kia cũng không nhàn rỗi.

Địa điểm hẹn gặp mà Viên Tung tìm cho Viên Như vừa khéo chính là quán trà này, Viên Như đang oán thầm phẩm vị của anh trai cô “quá mức đứng đắn”, chợt liếc thấy một thân ảnh quen thuộc.

Hạ Diệu đang ngồi ở ngay gian chéo bên phía đối diện, nhiệt tình trò chuyện với một cô gái.

Viên Như phừng phừng bốc hỏa trong lòng, khuôn mặt cương thi của Hạ Diệu mà cũng biết cười sao? Đù! Không phải cũng tới để xem mắt đấy chứ? Bất lực mà còn có mặt mũi đi xem mắt? Đây chẳng phải là hãm hại con gái nhà người ta sao!

Còn đang mải suy nghĩ, Hạ Diệu đã chạy về phía Viên Tung.

Viên Như lén chuồn sang, ngồi vào vị trí của Hạ Diệu, cười cười nhìn Mạnh Tâm Di bên phía đối diện.

“Cô cũng tới để xem mắt?”

Tự nhiên xuất hiện một người xa lạ, Mạnh Tâm Di có chút bất ngờ không kịp đề phòng, nhưng vẫn lễ phép gật đầu.

Quả nhiên… Viên Như nghiến răng, bèn thuận theo tâm trân trọng bảo vệ chị em phụ nữ, hiên ngang lẫm liệt mà đem tổn thương mình đã phải chịu ra làm gương tày liếp cung cấp cho Mạnh Tâm Di.

“Tôi cảm thấy, làm một người phụ nữ, bất kể lẳng lơ hay nội liễm, tình dục đối với chúng ta mà nói cũng đều là một vấn đề không thể thiếu. Tính tôi tương đối thẳng thắn, có gì nói nấy thôi! Đừng bởi vì sướng mắt nhất thời mà tạo thành nuối tiếc cả đời nhé!”

Mạnh Tâm Di vẻ mặt hồ đồ, “Rốt cuộc cô đang nói gì thế?”

Viên Như ghé mặt lại gần, nhỏ giọng thì thầm vào tai Mạnh Tâm Di: “Người đàn ông cùng cô đi xem mắt kia, Hạ Diệu, anh ta bị bất lực.”

Mạnh Tâm Di lập tức cả kinh.

Viên Như lại nói: “Chúng ta đều là người từng trải, tầm quan trọng của phương diện này đối với phụ nữ chúng ta, tôi nghĩ không cần tôi phải…”

“Ai là người từng trải chứ?” Mạnh Tâm Di đỏ mặt, trong giọng nói lộ ra ý xấu hổ buồn bực, “Tôi không từng trải phong phú như vậy, cũng không thể nghiệm sâu như vậy, tôi cảm thấy anh ấy rất tốt là được rồi.”

Viên Như nhún vai, “Vậy coi như tôi chưa nói gì.”

Một lát sau, Hạ Diệu cũng trở lại.

Điều chỉnh tâm tình một chút, Hạ Diệu vẫn rất ôn hòa nói chuyện với Mạnh Tâm Di: “Cho anh số điện thoại của em đi, sau này chúng ta thường xuyên liên lạc.”

Không ngờ, Mạnh Tâm Di lại ngập ngừng nói: “Hay là… thôi đi…”

“Sao cơ?”

“Em cảm thấy anh quá xuất chúng, em đặc biệt không có cảm giác an toàn.”

Nói xong, cấp tốc nhấc túi bỏ chạy, tốc độ biến mất so với Viên Như vừa rồi chỉ chậm hơn một nhịp.

Viên Như nãy giờ vẫn luôn dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng, lúc này nhìn thấy Mạnh Tâm Di bỏ đi, trong lòng hừ lạnh một tiếng: giả bộ thanh thuần gì chứ?! Không có cảm giác an toàn? Đàn ông bất lực mà còn không thấy an toàn, chẳng lẽ muốn tìm một một gã không có tờ rym luôn sao?

Đang nghĩ ngợi, khuôn mặt tuấn tú của Hạ Diệu đã bất ngờ xuất hiện trước mắt.

Mặc dù “bất lực”, nhưng Viên Như phải đối diện với khuôn mặt Hạ Diệu ở khoảng cách gần như vậy, vẫn khó lòng khống chế tim đập gia tốc.

“Trùng hợp ha!” Viên Như ngại ngùng cất tiếng chào hỏi.

Hạ Diệu ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Là quá trùng hợp luôn, tới cùng anh cô?”

“Anh em? Anh em cũng tới đây sao?” Viên Như kinh ngạc.

“Cô cứ giả vờ đi!”

Quẳng xuống năm chữ lạnh buốt, Hạ Diệu lập tức quay người đi thẳng.

*

Mấy ngày sau đó, Hạ Diệu triệt để suy nghĩ rõ ràng, đối với loại người cho một đốm lửa liền bùng nổ như Viên Tung, cách tốt nhất chính là xem thường hắn! Viên Tung muốn nhìn thì cứ để mặc cho hắn nhìn, Viên Tung muốn đi theo thì cứ để mặc cho hắn đi theo, Viên Tung đứng ngoài cửa sổ phòng ngủ, Hạ Diệu liền đổ thật nhiều đồ tanh hôi ra ngoài, dùng để dụ muỗi.

Còn Viên Tung thì vừa khéo ngược lại, thái độ của hắn đối với Hạ Diệu đã từ gây khó dễ khắp nơi biến thành dốc lòng che chở. Trời lạnh đưa quần áo, trời mưa đưa ô, tăng ca thì đưa thức ăn… Có thể nói là săn sóc tỉ mỉ, quan tâm chu đáo.

Xế chiều hôm ấy, Hạ Diệu vừa đẩy cửa bước vào phòng làm việc, liền thấy Tiểu Huy và Trương Điền đang gặm cổ vịt. Cậu bèn qua góp một chân, cầm một chiếc cổ vịt lên gặm.

“Ha! Sao các cậu biết tôi thích ăn cổ vịt vị này?” Hạ Diệu bảnh chọe hỏi.

Tiểu Huy nói: “Bọn tôi biết đâu, anh vợ cậu biết đấy chứ! Đây là do hắn mua, bọn tôi chỉ hưởng chút hào quang thôi!”

Cái gọi là “anh vợ” hiển nhiên ám chỉ Viên Tung, Hạ Diệu vừa nghe thấy vậy liền trầm mặt, dù cổ vịt có ngon đến mấy cũng nhạt nhẽo vô vị, gặm được một nửa liền ném vào thùng rác.

“Tôi bảo này cậu Hạ, anh vợ cậu đối tốt với cậu như vậy, cậu còn không khẩn trương ổn định với Viên Như đi? Bọn tôi đều nhìn đến sốt cả ruột rồi.”

Hạ Diệu không nói gì, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào mô hình ngôi nhà bằng gỗ đang để trên bàn làm việc, trầm mặc một hồi lâu, rồi mới cất tiếng hỏi: “Cái này là ai đưa tới?”

Hỏi rồi Hạ Diệu mới thấy thật vô nghĩa, còn ai có thể nhàm chán như vậy ấu trĩ như vậy?

Cậu định đem mô hình nhà kia ném đi, kết quả vừa nhấc lên, từ bên trong liền rơi ra một con tò he hình người nho nhỏ.

Nhìn đến con tò he, Hạ Diệu không khỏi cả kinh. Đây quả thực chính là bản sao thu nhỏ của chính mình, ngũ quan trông sống động như thật, thần thái cũng y như đúc. Thậm chí ngay cả nốt ruồi bên cánh mũi cũng được điểm lên mặt.

Thế nhưng mà!!! Hạ thân của nó là trần truồng!! Tiểu kê nhi ngạo kiều hướng lên trời, cái m//ô//n//g tròn trịa lập thể đến độ muốn cắn xuống một phát.

Hạ Diệu nghiến chặt khớp hàm, trực tiếp ném con tò he kia vào thùng rác.

“Chậc, cậu đừng ném chứ!” Trương Điền nhắc nhở, “Bé con này chính là được làm dựa theo khuôn mặt của cậu, ném đi đâu cũng có thể bị người khác nhận ra! Cái này nếu để nữ đồng nghiệp nào thầm mến cậu nhặt được, lén cầm về thủ d*m, cậu liền chịu thiệt lớn nha!”

Hạ Diệu bất đắc dĩ lại đổ hình nhân kia ra, dùng nắm đấm dùng đế giày nện thử, hình nhân bé nhỏ vẫn bình yên vô sự, thậm chí ngay cả một mảng da cũng không bong sứt.

Ông lại không tin không đập nát được mày!

Thế là, Hạ Diệu bèn đến phòng bảo vệ mượn một cây búa, liều mạng nện xuống.

Tiểu Huy thật sự nhìn không nổi nữa, mới ở một bên nhắc nhở: “Cậu Hạ, nguyên liệu của con tò he kia là dùng đất sét hòa với bột gạo nếp, trộn với lòng trắng trứng tạo thành, cùng một chất liệu với Đại Thủy Pháp (1) của Viên Minh Viên (2). Đại Thủy Pháp kia từ xưa tới nay đã trải qua bao lần xâm phạm tấn công, cậu nếu không có sức mạnh của tám liên quân quốc tế, tôi khuyên cậu vẫn nên nghỉ ngơi đi thì hơn!”

Hạ Diệu, “…”

Nếu không đập bể được hình nhân tò he, vậy mô hình nhà gỗ này vẫn đập được chứ?

Búa vừa vung lên, Tiểu Huy lại ở một bên hắng hắng giọng.

“Con tò he kia của cậu ngay cả quần áo cũng không mặc, cậu đập hỏng nhà nó rồi, biết giấu nó đi đâu?”

Hạ Diệu, “…”

_____________

*Chú thích

(1) Đại Thủy Pháp: Di chỉ Đại Thủy Pháp là một phần khu Tây Dương Lâu trong Viên Minh Viên. Cảnh quan chủ đạo của khu Tây Dương Lâu chính là đài phun nước nhân tạo, được gọi là “thủy pháp”, đặc điểm là số lượng nhiều, khí thế lớn, kết cấu đặc biệt. Năm 1860, khi liên quân Anh – Pháp xâm lược Bắc Kinh, đã tiến hành một hồi hạo kiếp ở Viên Minh Viên, phóng hỏa thiêu hủy, hiện nay chỉ còn lại Đại Thủy Pháp, mấy cột đá cẩm thạch nhìn từ xa trông vẫn sừng sững.

(2) Viên Minh Viên: tọa lạc ở phía tây ngoài thành Bắc Kinh, tiếp giáp với Di Hòa Viên. Viên Minh Viên là một trong những khu vườn hoàng gia nổi tiếng nhất, diện tích rộng hơn 5200m2. Viên Minh Viên là khu nghỉ mát của các gia đình hoàng cung trong đời nhà Thanh. Khu vườn bị liên minh Anh – Pháp đốt cháy hồi năm 1860 và năm 1900 lại một lần nữa bị thiêu cháy khi các nhóm quân của lực lượng liên minh Anh, Mỹ, Đức, Pháp, Nga, Nhật, Italia và Áo xâm chiếm Bắc Kinh.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...