Tàng Thư Các (NP - H) – Chương 7: Phụ mẫu đáng khinh
Tàng Thư Các (NP - H)
Tình huống gì đây?
Vệ Liễu Liễu muốn xem hệ thống nhưng lại hơi sợ.
Tiểu Đường từng nói, tu sĩ cấp cao trong giới tu chân rất nhạy cảm với dao động linh lực, tốt nhất nên dùng hệ thống khi chỉ có một mình, để tránh bị người khác phát hiện có điều bất thường.
Vấn đề là tại sao lại là "ác +1" chứ?
Ba nhiệm vụ lớn của nàng, nhiệm vụ đầu tiên là thu thập đủ "lục tình" của nam phối: hỉ, nộ, ai, cụ, ác, dục, thất tình bỏ chữ "ái".
Bỏ chữ "ái" thì dễ hiểu, "ái" là dành cho Úy Diệc Nhu, nhưng tại sao nàng làm theo gợi ý nhân vật của Nam Tinh Thần, cố hết sức khoe ngực...
Mà đổi lại không phải là "hỉ" hay "dục", mà lại là "ác" chứ?
“Người gian lận” gặp chuyện gì là hoảng nhất?
Không phải là bị giám thị nhìn chằm chằm, mà là không biết đáp án trong tay có đúng hay không!
Vệ Liễu Liễu không thích cái cảm giác mơ hồ này, nàng thu lại vẻ mặt cố tình quyến rũ, giơ tay kéo lại chiếc yếm.
Nam Tinh Thần: "…"
Nàng vừa động đậy, không tránh khỏi khiến người ta phải liếc nhìn thêm vài lần.
Vương thị cũng để ý đến động tác của con gái riêng, quay người nhìn về phía Nam Tinh Thần.
Thiếu niên tuấn tú ai mà chẳng thích? Chỉ là vị công tử này toàn thân trang sức bảo khí lộng lẫy, vừa nhìn đã biết xuất thân bất phàm.
Vương thị tự biết thân phận thấp hèn, trước mặt những kẻ được trời ưu ái này, nào dám lộ ra nửa phần ý nghĩ si mê.
Bất quá… cầu tài thì không tính là mạo phạm nhỉ.
Vương thị nắm lấy cổ tay Vệ Liễu Liễu, kéo nàng lên phía trước vài bước, đợi lời Úy phụ quở trách Úy Diệc Nhu vừa ngớt, liền chen vào hỏ.
"Không biết vị Tiên Quân này xưng hô thế nào? Là người phương nào? Có phải… là đạo lữ song tu của Diệc Nhu nhà ta không?"
Câu hỏi thẳng thắn của Vương thị còn khiến Úy Diệc Nhu xấu hổ hơn cả tràng mắng nhiếc liên hồi của Úy phụ, nàng vội vàng giải thích thân phận của Nam Tinh Thần.
Vừa nghe nói Nam Tinh Thần là nhị công tử của thành chủ Nhược Thành, lại còn là đệ tử nòng cốt của Huyền Tình Tông...
Đôi phu thê lập tức nịnh nọt khom lưng, suýt chút nữa nói thẳng là bán hai đứa con gái cho hắn, giá cả dễ thương lượng!
Úy Diệc Nhu cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng nàng tính tình đoan chính, chưa từng cãi lại trưởng bối, chỉ có thể lặng lẽ truyền âm xin lỗi Nam Tinh Thần.
"Không sao, chỉ là ủy khuất cho ngươi, lại có phụ mẫu, tỷ muội như vậy." Nam Tinh Thần nói.
Úy Diệc Nhu xấu hổ đến cùng cực, im lặng không nói.
Úy phụ và Vương thị vừa kể khổ kể khó, vừa trách mắng Úy Diệc Nhu không màng đến phụ mẫu và đệ đệ nhỏ, yêu cầu Úy Diệc Nhu đưa muội muội vào tông môn.













