Tại Sao Lại Là Ngươi – Chương 4
Tại Sao Lại Là Ngươi
Đây là Bái Nguyệt đình sao~?
Chỉ có ba tảng đá thật lớn phía
trên khắc ba chữ kia ghép lại, thế này mà cũng gọi là “đình” ấy hả? Tiêu Tiêu
há hốc mồm ra nhìn.
“Tụ Bảo huynh, đã lâu không gặp.”
Bỗng nhiên có người nào đó tay cầm quạt giấy đi đến, trưng ra một dáng vẻ phong
lưu tiêu sái. Hắn, không phải đang nói chuyện với nàng đó chứ?
“Aizz...Tụ Bảo huynh?” Quạt giấy
đang phe phẩy trước mắt Tiêu Tiêu: “Huynh làm sao vậy?”
Hóa ra cái thân xác này của nàng
tên là Tụ Bảo?! Nghe rất, rất… thô thiển… Tiêu Tiêu vội vàng quay đầu lại, tìm
Phẩm Nguyệt cầu cứu, ai biết cái tên quạt giấy này tên gọi là gì a.
Ách, người đâu rồi? Chết tiệt, đúng
vào lúc nước sôi lửa bỏng thế mà hắn lại dám cho nàng leo cây! Mồ hôi lạnh của
Tiêu Tiêu bắt đầu tuôn ra ào ạt theo thói quen…
“Ừ… Vị này…”
“A, Tụ Bảo huynh!” Không biết là ai
gọi, Tiêu Tiêu vội vàng liếc mắt qua phía đó một cái liền thấy một người tay
cầm sáo ngọc, đúng là một phong lưu công tử. Chỉ có điều… hắn là ai?
Tiêu Tiêu đau đầu nhức óc, lại một người
không biết là ai tới nữa.
“Tụ Bảo huynh!” Lại một người nữa!
“Đây không phải là Tụ Bảo huynh
sao.” Lại lại một người nữa!
“Tụ Bảo huynh!” Lại lại lại một
người nữa!
“Tụ Bảo…” Lại lại lại lại một người
nữa!
“Tụ…”
Đau đầu quá… Những người này rốt
cục sao ai cũng như ai vậy hả!
“Thiếu gia!” Gì vậy? Tiêu Tiêu
ngẩng đầu, chỉ thấy là một người tầm trung niên dáng cao gầy mặc áo xanh, thắt
lưng đeo bảo kiếm đi tới trước mắt.
“Mọi việc đều đã được làm chu đáo.”
Làm chu đáo sao? Chuyện gì? Là cái
gì vậy! Sao nàng không biết gì vậy: “À à, vậy là tốt rồi, tốt rồi…”
Chỉ thấy trên đài xuất hiện một lão
nhân giọng sang sảng, rõ ràng đang yêu cầu mọi người trật tự: “Mọi người đều
biết, võ lâm đại hội là cơ hội tốt để chúng ta – Những người trong giang hồ
tranh tài võ nghệ. Sau mười năm, trong chốn giang hồ hiện nay lại xuất hiện
thêm không ít các anh hùng trẻ tuổi nhưng thân hoài tuyệt học…”
Bô lô ba la một lúc lâu, hóa ra
không phải là tranh giành cái gì mà bảng xếp hạng võ lâm cao thủ. Lão già ngươi
đi xuống đi, nhanh đến màn đấu võ xem nào!!
“Không biết Nguyệt Ngọc tiểu thư có
đến không.” Quạt giấy huynh nhìn bốn phía rồi lên tiếng: “Cho dù không thể cùng
nàng kết tóc se duyên, nhưng có thể chiêm ngưỡng dung nhan của nàng thì cũng
không tiếc.”
Xem ra Nguyệt Ngọc cô nương này là
một đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành đây. Thật muốn chiêm ngưỡng một lần để
có thể cảm nhận được cái đẹp là như thế nào.
Trên đài, lão nhân vẫn còn đang bô
lô ba la: “Mọi người đều biết, võ lâm đệ nhất mỹ nữ Nguyệt Ngọc tiểu thư từng
nói, ai có thể chiến thắng trong đại hội võ lâm lần này, nàng nguyện ý gả cho
hắn, cho nên, đại hội lần này ngoại trừ tuyển ra võ lâm đệ nhất cao thủ, cũng
là cơ hội để Nguyệt Ngọc tiểu thư tuyển chồng, các vị…”
Hóa ra là như vậy a, có điều cũng
quá mạo hiểm đi, nếu người chiến thắng cuối cùng lại là một lão già, nàng kia
cũng chịu gả sao? Nhưng cũng có thể là một thanh niên. Thò tay gãi gãi mặt,
Tiêu Tiêu không chút hứng thú nhìn chung quanh. Lão già này rốt cuộc còn muốn
trình bày tới khi nào nữa, làm sao còn chưa chịu đấu võ, thật muốn một cước đá
bay hắn lăn xuống dưới, khỏi lắm mồm!
Cho đến khi chân trái Tiêu Tiêu run
rẩy còn chân phải thì lung lay, cuộc đấu võ này rốt cục mới mở màn.
Sau đó chẳng mấy chốc Tiêu Tiêu
liền thấy trên võ đài mọi người đều liều mạng đánh trối chết trông rất kinh
khủng. Tiêu Tiêu cảm thấy rất buồn ngủ, đây là loại đấu võ gì vậy, động tác
chậm chạp, tư thế ngu xuẩn, tất cả đều chỉ là khoa chân múa tay, những người
này tại sao cũng có thể có mặt ở đây được.
Ngáp một cái, nàng khe khẽ lò dò
lui đến chỗ không người liền ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu cẩn thận đánh giá mọi
người một cách tỉ mỉ. Oái? Bóng lưng người này trông cũng quen mắt quá đi, quen
mắt đến nỗi ta nhìn một cái là nhận ra ngay.
Hình Thất!!!!!!!
Tại sao hắn lại tới nơi này, hắn
chẳng phải là kẻ chuyên bắt cóc tống tiền sao. Chẳng lẽ nơi này cũng có người
hắn định bắt làm con tin? Được lắm, ta sẽ theo dõi ngươi, để xem ngươi lại định
giở trò quỷ gì.
“Huynh ở đây làm gì vậy?”
Tiêu Tiêu quay đầu lại, chỉ thấy là
một cô bé mười lăm mười sáu tuổi đang giương đôi mắt to tròn, tò mò nhìn nàng,
trông thật đáng yêu.
“Nhàn rỗi thôi.”
“Huynh không thấy là trên đài tỷ võ
rất thú vị sao?” Dường như cô bé không thể hiểu được vì sao Tiêu Tiêu lại cảm
thấy nhàm chán.
“Loại đấu võ như thế này thật vô
cùng nhàm chán.”
“Thế phải như thế nào thì mới thú
vị?”
“Thế nào ấy hả, nói cho muội nghe.
Lấy vị lão huynh đang cầm kiếm trên đài này mà phân tích đi, rõ ràng là đường
kiếm tốt thế nhưng hắn đấu võ như đang đùa giỡn vậy, một mặt quá coi trọng tư
thế đẹp khiến cho uy lực của đường kiếm xuất ra chỉ còn một nửa. Còn vị kia, rõ
ràng bộ dạng hùng tráng uy vũ, lại làm ra dáng vẻ phong nhã, cầm cây quạt phe
phẩy như vậy thì tưởng là trông mình dễ nhìn lắm sao. Chán, xem hoài hai cái
bao cỏ làm cảnh kia, có thể không nhàm chán sao. Nếu đại ca của ta mà lên sân
khấu thì mới thực sự là thú vị. Đảm bảo khiến muội nhìn không chớp mắt, no nê
thỏa mãn.”
Oái? Hình Thất đâu rồi, làm sao mà
vừa mới quay đầu đi tán gẫu với con nhóc này vài câu, quay lại đã không thấy
tên gian ác này đâu nữa. Tiêu Tiêu không tiếp tục để ý đến cô nhóc kia nữa,
vung tay, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Hình Thất khắp nơi, người đâu người đâu?
Chạy từ đầu này chạy sang đầu kia,
lại từ phía trước chui vào phía sau, Tiêu Tiêu tất bật tìm kiếm.
“Tụ Bảo huynh, huynh chạy tới chạy
lui làm gì vậy?” Tay áo Tiêu Tiêu bị giật mạnh
lại, là cái vị sáo ngọc công tử kia.
Tiêu Tiêu khoát tay: “Không có việc
gì, không có việc gì, ngươi cứ làm việc của ngươi, không cần quan tâm đến ta.”
Nói xong lại chui vào giữa đống người.
Đi chưa được mấy bước, cánh tay
Tiêu Tiêu lại bị hắn túm được: “Ta nói Tụ Bảo huynh nghe nè, huynh không cần
vội, việc quan trọng bây giờ chính là luận võ, huynh cứ chạy đi chạy lại như
vậy, cẩn thận bỏ qua mất tiết mục đặc sắc”.
Dẹp, còn có cái tiết mục đặc sắc gì
nữa, nàng không có hứng thú như vậy: “Ta nói ngươi này, đứng ở phía dưới xem
hoài như vậy, sao không lên sân đấu thử. Ta thấy ngươi còn có vẻ mạnh hơn hai
vị huynh đài trên sân khấu kia nhiều.”
“Có Tụ Bảo huynh ở đây, ta làm sao
dám lên.” Sáo ngọc công tử cười hì hì: “Huynh cũng biết ba tháng trước chúng ta
từng cá cược, xem huynh là người cuối cùng ôm được mỹ nhân về hay là bị Lạc đại
hiệp đoạt mất. Tên tiểu tử Du Bạch đó dám cược ngược lại với ta, nói huynh chắc
chắn bị Lạc đại hiệp đánh rớt xuống võ đài. Vì vậy, huynh cũng đừng làm cho ta
thất vọng nha.”
Không ổn! Trong lòng Tiêu Tiêu vang
lên tiếng chuông báo động: “Cái này… ta nói này… là như vậy… ta đối với Nguyệt
Ngọc mỹ nữ không có hứng thú, cho nên… ta sẽ không lên đài đâu. Chỉ là mỹ nữ mà
thôi, nhường cho vị Lạc đại hiệp kia ôm đi. Ta còn có việc, ta xin phép đi
trước một bước.”
“Ai da, huynh đừng đi a. Tụ Bảo
huynh, từ từ…”
Tiêu Tiêu liền nhanh chân lủi vào
trong đám đông, trái lùi phải tiến, không thể để cho hắn bắt được. Có điều nhìn
hành động của nàng thực rất cổ quái: “Này, Tụ Bảo huynh hôm nay bị làm sao vậy?”
Quạt giấy huynh bỗng dưng từ đâu
xuất hiện: “Ngươi làm sao vậy Tụ Bảo huynh?”
Sáo ngọc công tử cũng theo lại:
“Huynh ấy ngượng.”
Cái gì? Nàng ngượng sao? Cái khỉ gì
vậy, dã không biết thì đừng có nói bừa. Trên trán Tiêu Tiêu xuất hiện vài hắc
tuyến.
“Ta mới vừa nhắc tới Nguyệt Ngọc
tiểu thư với huynh ấy, huynh ấy liền chạy thục mạng.”
“Ồ…” từ trong đám người phát ra vài
tiếng hoan hô, hiểu được hiểu được, thì ra là như vậy.
Oan! uổng! a… Nàng dù gì cũng là
một nữ sinh, lại không phải là đồng tính luyến ái, làm sao mà lại có hứng thú
với vị Nguyệt Ngọc tiểu thư kia được! “Ta không có a…”
Quạt giấy huynh vỗ vỗ vai của nàng:
“Rồi rồi, huynh không có, huynh không có ngượng.”
Này, đây là cái khẩu khí gì vậy…
vẫn là không tin chứ gì, Tiêu Tiêu khóc không ra nước mắt, nàng đã trêu chọc
vào ai chứ. Tiêu Tiêu hung ác trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ trước mắt, ngươi, chính
là ngươi!
Mọi người trao đổi ánh mắt, Tụ Bảo
huynh thẹn quá hoá giận rồi. Sáo ngọc công tử vội bay vèo đi, ánh mắt thật ác
độc, quá đáng sợ a…
Trên võ đài không khí vẫn s//ụ//c sôi
ngất trời…
“A, Lạc đại hiệp lên sân đấu!” Đám
người ngay lập tức im lặng, mấy ngàn ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Tiêu..
Không phải đâu… các ngươi không cần
nhìn ta như vậy a, ta không muốn, tuyệt đối không muốn a…
Quạt giấy huynh thấp giọng nói:
“Tại hạ hoàn toàn tin tưởng vào huynh”
Đây không phải là bức bách người
lương thiện làm kĩ nữ sao, không đúng, dùng từ sai rồi. Tóm lại, đây là bức
bách, là ép buộc, không phải là ý nguyện của nàng! nàng không cần a…
Dưới vô vàn ánh mắt chăm chú của
mọi người, Tiêu Tiêu bất chấp khó khăn, chậm chạp đi lên đài, thực hi vọng giờ
phút này xuất hiện một cơn lốc xoáy, thổi nàng bay xa mười dặm.
Tiêu Tiêu quan sát vị Lạc đại hiệp
trước mặt, đã ba bốn mươi mấy tuổi vẫn còn tranh giành nữ nhân với một đứa nhóc
như nàng, thật không biết xấu hổ!
“Xin mời ” Lạc đại hiệp tay cầm bảo
kiếm, thủ thế, nhìn Tiêu Tiêu chằm chằm không chớp mắt...
Đến lúc này, Tiêu Tiêu mới nghĩ đến
một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, cái tên Tụ Bảo này rốt cục dùng vũ khí gì để
chiến đấu? Hai ngày nay, nàng coi như là đã khá quen thuộc với cái thân thể
này, cũng không thấy nó có giấu trên người đao kiếm linh tinh gì hết, chẳng lẽ
tuyệt chiêu của hắn là tay không đoạt dao sắc?.
Run rồi đây!
Lạc đại hiệp thấy nàng vẫn không
nhúc nhích, cúi đầu cũng không biết đang làm gì lại càng không dám manh động.
Suy đi tính lại, Tiêu Tiêu ngẩng mạnh đầu, trong mắt lóe lên tia kiên định thì
thấy Lạc đại hiệp lại càng nắm chặt bảo kiếm, thủ thế.
Chỉ thấy hai chân nàng vừa động,
“Oành!” một tiếng, người đã ở dưới đài. Tất cả mọi người sững sờ. Tiêu Tiêu
xuất ra toàn bộ sức mạnh, hét lên một tiếng rồi phóng đi thật xa.
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Mọi
người nhìn nhau không nói, chạy thoát? Tụ Bảo huynh cứ như vậy chạy thoát trước
mặt mọi người?
“Oa…” Một cơn nhốn nháo bùng nổ...













