Tại Sao Lại Là Ngươi – Chương 5
Tại Sao Lại Là Ngươi
Xong rồi, Tụ Bảo nàng lâm trận bỏ
chạy, chuyện xấu này đã lan truyền khắp Đại Giang nam bắc rồi…
Bỗng nhiên phía sau truyền đến
tiếng gọi: “Thiếu gia!” Tiêu Tiêu quay đầu lại, thì ra là tên trung niên nhân
áo xanh ban nãy.
Lão ta đến trước mặt Tiêu Tiêu, bày
ra vẻ mặt vô cùng khó xử, muốn nói lại thôi.
Tiêu Tiêu nhìn hắn: “Nói đi, ta
thấy ngươi nói chuyện mà cứ giống như mắc nghẹn vậy, thật là khó chịu quá đi
mất.”
Lập tức khóe mắt lão ta lấp lánh
ánh lệ, cảm động vạn phần: “Thiếu gia, ngài thật sự đã phải hy sinh quá lớn.”
Hy sinh? Ai hy sinh? Tiêu Tiêu ngờ
vực hỏi lại: “Ông nói cái gì?”.
“Thiếu gia, bản thân ngài cùng
thanh danh của Phú Quý Lâu, bởi vì nạn dân bị lũ lụt Hoàng Hà mà ngay cả…ngay
cả…” Ông ta nghẹn ngào, nói cũng chẳng nên lời.
Có điều chuyện chạy trốn tỷ võ với
nạn lũ lụt Hoàng Hà thì có liên quan gì đến nhau, thật kì quái: “Ừ, nạn dân
đang bị hãm trong dầu sôi lửa bỏng, ta hy sinh chút thanh danh nho nhỏ này thì
có đáng gì.” Xem đi, thực là mình vừa thốt ra những lời cao thượng đó hả. Ngay
lập tức, Tiêu Tiêu tự thấy cảm phục chính bản thân mình.
Aizz... trung niên nhân rưng rưng
khẽ thở dài, không phản bác lại được.
Trời ạ, làm sao mà tự nhiên hắn lại
câm miệng vậy. Nói đi, ngươi nói tiếp cho ta biết rõ chuyện đi, ngươi không nói
ta làm sao biết sự tình từ đầu đến cuối chứ, đây không phải là ngươi đang chơi
ta sao.
Tiêu Tiêu liền nóng nảy hỏi: “Tiếp
theo thì sao?”.
“Cái gì tiếp theo? Thiếu gia làm
sao vậy?” Lão ta nhìn Tiêu Tiêu vẻ hoài nghi: “Ý của ngài là?”
“Khụ!” Tiêu Tiêu giả ho khan một
tiếng: “Không có gì, không có gì.” Thật là, thiếu chút nữa là bị lộ rồi..
Trung niên nhân nhìn nàng thật lâu
rồi mới lại mở miệng: “Chuyện đã xong, thiếu gia có phải nên trở về Phú Quý Lâu
rồi hay không?”
Tiêu Tiêu ngẫm nghĩ, dù sao thì
hiện tại nàng cũng không có việc gì để làm, liền nhanh chóng đáp ứng: “Được,
quay trở về đi.”
Đáp ~ đáp ứng rồi, thiếu gia người
nói muốn về nhà sao?! Ánh mắt ông ta lại bắt đầu phiếm đỏ: “Thiếu gia, người
nói thật?! Người thực sự nguyện ý trở về?!”. Mấy tháng nay, gã không ngừng bị
lão gia uy hiếp, phu nhân đe dọa, ngay cả tiểu thư cũng không buông tha, muốn
thảm đến đâu liền thảm đến đó. Giờ đây rốt cục thiếu gia đã suy nghĩ thông
suốt, nguyện ý về nhà, hắn có thể không kích động đuợc sao.
Tiêu Tiêu buồn bực ra mặt, tên này
đầu óc có bệnh thì phải, động một chút là hai mắt lại đẫm lệ. Chỉ có mỗi việc
Tụ Bảo nàng quay về nhà thôi mà cũng có thể làm hắn kích động như vậy.
Thôi quên đi, thế giới này lớn như
vậy loại người nào chẳng có.
Tiêu Tiêu ném một tấm khăn vải ra:
“Này, đừng có khóc nữa.”.
“Thiếu…gia…” Rốt cục, lão ta không
thể chịu đựng được nữa, trong lòng ngậm ngùi, nước mắt liền ào ạt tuôn rơi..
Tiêu Tiêu đảo cặp mắt trắng dã,
thực hết chịu nổi…
Tới khi trở về Phú Quý lâu rồi,
Tiêu Tiêu mới hiểu được vì sao lão ta lại đột nhiên kích động mà bày ra cái bộ
dáng như thế này bởi vì…
“Cục cưng…” Người chưa tới mà tiếng
đã tới trước, tiếng kêu thê thảm giống như chết cha chết mẹ vậy. Tiêu Tiêu bị
dọa liền lùi lại hai bước, cái gì vậy!.
Chỉ thấy một mỹ phụ trung niên lắc
lắc tấm khăn lụa chạy tới, hai mắt đẫm lệ, bên cạnh là một nữ tử khác cũng đang
bày ra vẻ mặt khóc lóc giống y như vậy. Tiêu Tiêu nhanh chóng đoán ra đây là
mẫu thân cùng muội muội của Tụ Bảo.
“Rốt cục con cũng chịu về nhà rồi
sao?!” Một nam tử trung niên nét mặt uy nghiêm đi ra từ phía sau hai người,
đáng tiếc trong mắt ông ta cũng ngập đầy nước, phá hủy cả hình tượng.
Tiêu Tiêu ngây người, chẳng lẽ nàng
mới bước vào “thùng nước thế gia?!”
Vì thế, ở nơi này được một thời
gian, Tiêu Tiêu lập tức mắc bệnh đau đầu kinh niên. Mỗi một lần đau đầu là một
lần nàng lại hối hận, lúc ấy chắc hẳn là đầu óc nàng có vấn đề, bằng không làm
sao lại ngu ngốc như vậy, đồng tình với gã đàn ông trung niên kia trở về nhà
a...
Chắc chắn, chắc chắn là như vậy!
Hối hận quá đi!!!!
Tiêu Tiêu chưa bao giờ cảm thấy hối
hận như bây giờ, cả Phú Quý lâu này đều như tường đồng vách sắt kiêm thiên la
địa võng, chưa kể nàng là người thường, cho dù là chim cũng đừng nghĩ bay được
ra ngoài. Xem ra đôi phụ mẫu này đã quyết tâm giam lỏng nàng bằng được đây.
Việc khiến nàng muốn giậm chân nhất
là cuối cùng nàng cũng biết được nguyên nhân mà tên Tụ Bảo này trốn khỏi nhà
mấy tháng không trở về, chính là bởi vì hắn bị bức hôn…
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ biết,
trong tình huống phụ mẫu hai mắt đẫm lệ tấn công như vậy, hắn chỉ có hai lựa
chọn, hoặc là gật đầu nhắm mắt đưa chân, hoặc là cũng chỉ còn cách trốn nhà bỏ
đi. Tụ Bảo rất có khí khái lựa chọn cách giải quyết thứ hai, thành ra bây giờ
nàng phải gánh chịu hậu quả thay hắn, rơi vào cái hoàn cảnh khó khăn này, không
thể đi ra ngoài nửa bước.
Hận a… —— Đừng nói đi ngủ, muốn đi
vệ sinh cũng có người đi theo phục vụ, thật sự là khổ tám đời..
“Lại đây, lại đây, tôi vừa biết một
tin mới nhất, nghe đồn Nguyệt Ngọc tiểu thư kia có bệnh gì đó không tiện nói
ra, thiếu gia nhà chúng ta không muốn cưới nàng nên hôm đó mới chạy trốn.”
“Hả? Không thể nào, người ta chính
là võ lâm đệ nhất mỹ nữ a?”
“Đệ nhất mỹ nữ thì sao, không thể
mắc bệnh được hả.”
“À à, ta cũng nghĩ như vậy mà,
thiếu gia võ công cao như vậy, làm sao lại sợ Lạc đại hiệp mà bỏ trốn. Không có
khả năng.”
“Ai da, nhưng mà người ngoài không
nghĩ như vậy a, bây giờ việc này đã lan truyền khắp nơi rồi, mà thiếu gia lại
không chịu giải thích, nên không trách bọn họ đoán mò được.”
“Nhưng chuyện Nguyệt Ngọc tiểu thư
có bệnh không tiện nói ra cũng quá đáng ngờ đi. Có thể là do kẻ nào đó ghen tị
với mỹ mạo của nàng nên bịa đặt tin đồn ác ý hãm hại nàng ta a?”
“Cái đó ai mà biết, không có lửa
làm sao có khói, có lẽ là sự thực đó.”
Tiêu Tiêu núp ở phía sau hòn giả
sơn, nghe được rõ mồn một. Ở bên cạnh, gã đàn ông trung niên cũng nghiêng lỗ
tai vô cùng cẩn thận nghe ngóng, gã rất sợ bỏ qua mất thông tin gì, thật sự là
bọn họ tám chuyện đã thuộc vào hàng cao thủ.
“Mấy ngày nay ta nghĩ đi nghĩ lại,
cảm thấy nguyên nhân thực sự khiến thiếu gia bỏ chạy không phải là như vậy đâu”.
“Hả? Ngươi phát hiện ra tin gì mới
sao?” Mấy tỳ nữ hứng trí bừng bừng.
Người kia vẻ mặt khinh thường nhìn
đám tỳ nữ hồi lâu trong miệng mới tuôn ra một tràng:
“Các ngươi xem xem, thiếu gia đã
hai mươi hai tuổi rồi, mấy tháng trước lại vì chuyện hôn nhân đại sự mà bỏ
trốn, các công tử khác bằng tuổi ngài ấy đều đã làm cha rồi.”
“Đúng vậy – Đúng vậy, sao nữa?”
Tò mò muốn chết, lại còn úp úp mở mở.
“Lần này thiếu gia luận võ chắc hẳn
chủ yếu là vì Nguyệt Ngọc tiểu thư tuyển chọn hôn phu.”
“Đúng vậy — Đúng vậy, sau đó
thì sao?”
“Thiếu gia nhất quyết bỏ chạy như
vậy, Nguyệt Ngọc tiểu thư chắc chắn sẽ không mơ tưởng gì tới ngài ấy nữa. Sau
đó, thiếu gia có thể ung dung tự tại hưởng thụ cuộc sống độc thân mà lão gia
phu nhân lại không thể làm gì được. Ngài ấy thật ra đã tính toán vô cùng chu
toàn a....”
“Nói!Trọng! Điểm!” Một nữ tì không
chịu nổi cái kiểu nói chuyện úp úp mở mở của hắn nữa, không kiên nhẫn nổi hét
lớn.
“Đã nói được một nửa rồi, ngươi vẫn
còn không hiểu sao. Ý của ta là thiếu gia căn bản không thích nữ nhân ha ha!”
“Ý ngươi là? Cái Long Dương đó của
thiếu gia?!” Một tiếng thét chói tai vang lên.
Tất cả mọi người thoáng cái đều
lặng im phăng phắc, rồi sau đó lại bắt đầu xì xào bàn tán, ngươi một lời ta một
lời, cứ như vậy đưa ra vô số nguyên nhân giải thích.
Tiêu Tiêu đứng sau hòn giả sơn vẻ
mặt cười mà như không. Thật cảm phục óc tưởng tượng phong phú của các nàng.
Người đàn ông trung niên bên cạnh thì hai mắt rưng rưng, mang theo một tia căm
giận, sao bọn chúng lại có thể xuyên tạc hãm hại thiếu gia như vậy, thật quá
đáng! Hắn sôi máu muốn xông ngay ra ngoài nói toạc ra chân tướng sự tình, nhưng
lại sợ phá hủy chuyện đại sự thiếu gia, trong lòng vô cùng đắn đo, khó xử.
Mấy hôm nay suốt ngày nghe những
lời đồn đãi này, Tiêu Tiêu cũng không để bụng chuyện đó, việc đôi phụ mẫu kia
liên tục bức hôn mới khiến cho nàng phải nhức đầu, đó cũng là chuyện phiền toái
nhất.
“Tài thúc này, ngươi không biết là
tỳ nữ ở Phú Quý lâu của chúng ta đều rất thú vị sao.”
Thú vị? Người đàn ông trung niên kỳ
quái nhìn Tiêu Tiêu, suy nghĩ của thiếu gia thật sự là càng ngày càng cổ quái.
Nói ngài ấy có bệnh ở cái đó thế mà ngài ấy cũng không tức giận, mặt lại vẫn
không đổi sắc còn khích lệ hạ nhân. Quái đản thật.
Tiêu Tiêu hướng ánh mắt về phía hắn
cười to, ngươi đương nhiên là không thể hiểu được rồi. Nàng hừ một tiếng rồi
quay trở về phòng.
Những người ở phía sau bắt đầu rụng
rời tay chân, bọn họ vừa nói chuyện rôm rả như vậy, thiếu gia sẽ không nghe
được chứ… không phải chứ… chắc là không phải đâu…
Năm ngày sau, đang lúc Tiêu Tiêu
liều mạng suy nghĩ kế hoạch tác chiến ngăn chặn vũ khí nước mắt thì bất ngờ
Hình Thất đến bái phỏng.













