Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tại Sao Lại Là Ngươi – Chương 3

Tại Sao Lại Là Ngươi

Tác giả: Mang Uyển Ấm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Tiêu Tiêu tỉnh lại thì chỉ thấy

một cái lão nhân râu tóc bạc phơ đang nhìn mình, con mắt lóe sáng lấp lánh. Hừ…

nhìn quen quen mắt.

“Tiểu cô nương kia đâu rồi hả?”

“Nàng ta đi tiếp nhận hồn phách

người khác đang gặp chút trở ngại, thành ra… ha ha…” Hừm… tiếng cười sao cũng

quen quen tai vậy.

“Tìm được thân xác thích hợp cho ta

chưa?”

“À… Cái này… gặp chút trục trặc kỹ

thuật ngoài dự kiến, cho nên… ừm… ừm… ừm…”

“Ừ ừm! Ừm cái đầu của ngươi á!

Không nhịn được thì cút ra nhà xí đi tránh xa ta một chút!” Tiêu Tiêu nhịn

không được, cơn tức giận lại bùng phát: “Địa phủ các người rốt cục làm ăn kiểu

gì đó hả! Thành sự bất túc, bại sự có thừa! (Việc thành thì chẳng có một, việc

thất bại thì quá nhiều), thật vô dụng!”

“Đâu có, đâu có, sai lầm là khó

tránh nha, bình tĩnh, bình tĩnh.” Lão nhân làm ra dáng vẻ xuống nước: “Tình

huống thế này là rất hiếm khi xảy ra đó nha, không phải ai cũng giống như ngươi

được sống lại hết lần này đến lần khác đâu.”

Lão nhân dừng một chút, lại nói

tiếp: “Có điều cũng kỳ quái thật, làm sao mà lại không tìm ra được thân xác

thích hợp cho ngươi, kì quái.”

Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn lão nhân:

“Kì quái chính là bọn người ở Địa phủ các ông thì có!”

“Cái này…ha ha…”

“Lần này không phải là cũng tìm cho

ta một cái thân xác tạm bợ nào đó chứ?”

“Đúng đúng, ba tháng, giống như lần

trước.”

“Được ta nói trước, cấm nhét ta vào

mấy cái thân xác bệnh tật!”

“Yên tâm yên tâm, tuyệt đối không

có bệnh, thân thể khỏe mạnh vô cùng!”

Dám nói cứng như thế, chắc chắn có

quỷ kế gì. Tiêu Tiêu nghi ngờ, ra sức nhìn chằm chằm lão nhân: “Không có bệnh

thật chứ?”

“Không có.”

“Không phải tàn tật chứ.”

“Tuyệt đối không!”

Tiêu Tiêu bình thản tiếp tục nhìn

chằm chằm lão nhân, hẳn là lão ta không dám nói sai: “Được rồi. Đi thôi.”

Vậy là Tiêu Tiêu lần thứ ba sống

lại…

Một lát.

Chỉ còn lại lão nhân đầu râu bạc

trắng khắp người đầy mồ hôi lạnh, xoay xoay mình biến trở lại thân hình cao

lớn, mỹ nam tử lại xuất hiện… Lại lừa nàng ta đi được rồi, mệt mỏi quá a. Quỷ

sứ như hắn thật quá đáng thương.

Bị lừaaaaa!!!!

Tiêu Tiêu không còn sức mà kêu

thán. Lần thứ ba, lại bị lừa! Địa phủ không có ai là người tốt cả, tất cả đều

là kẻ lừa đảo! Nàng sẽ không bao giờ tin tưởng bất cứ kẻ nào ở Địa phủ nữa.

Ách, chết tiệt…

Nàng đi loanh quanh trong cái khu

rừng này đã hơn nửa ngày, không chỉ không một bóng người, ngay cả động vật cũng

không thấy. Cái nơi quỷ quái gì thế này!

Dường như là đồng cảm với suy nghĩ

của nàng …bụi cỏ hình như hơi hơi rung động… Bỗng nhiên một con heo rừng nhảy

ào ra, nói thế nào thì nó cũng to lớn quá đi..

Tiêu Tiêu nhất thời kinh hãi đến

chóang váng …. Không phải chứ – Sao lại trùng hợp như vậy – Nói chơi thôi mà.

Heo rừng bốn chân cào cào vào mặt

đất, lặng im không nhúc nhích, nhìn chằm chằm nàng, Tiêu Tiêu lại càng ngơ ngác

trừng mắt nhìn nó. Không phải nàng không muốn chạy, nhưng mà hai chân đã không

còn nghe theo lời nàng nữa, không thể cử động…

Vậy là … một người một heo rất tâm

đầu ý hợp, cả hai cùng bất động, cứ quấn quýt nhau như vậy…

Ba mươi giây…

Một phút đồng hồ…

“Ùng ục!” Thình lình một tiếng động

vang lên, Tiêu Tiêu cúi đầu, dạ dày của nàng làm sao mà ở thời khắc mấu chốt

thế này lại khiến nàng thất vọng như vậy. Nàng giương mắt nhìn lên, heo rừng

hầm hừ trong họng, chân phải phía trước đạp đạp, cử động!

Má ơi!!!!!!!!

Giờ phút này, Tiêu Tiêu vô cùng tin

tưởng tiềm năng của con người là vô cùng tận. Chỉ trong ba giây, nàng đã dùng

cả tay chân bò lên trên một cây đại thụ, mồ hôi lạnh điên cuồng ứa ra, một giọt

phi thẳng về phía kẻ háu ăn bỉ ổi đang lao tới.

Dưới tàng cây, heo rừng thở phì phì

tức giận, trừng mắt hung ác nhìn người ngồi trên cây đang run bần bật như bị

động kinh — Ngươi không xuống phải không, được, hãy chờ xem. Ta húc!

Lập tức, tiếng heo kêu, tiếng người

kêu, xé gió lọt vào tai.

Nhưng điểm kỳ quái chính là, sau

khi heo rừng húc hai lần, móng heo bắt đầu rút gân, hai mắt vằn lên tơ máu, cứ

như vậy thẳng tắp đổ xuống.

Tiêu Tiêu nhìn xuống cảnh tượng vừa

diễn ra dưới tàng cây, không hiểu chuyện gì xảy ra, hai tay lại ôm chặt hơn,

heo là loài động vật rất thông minh, chỉ số thông minh của nó không hề thấp, ai

có thể bảo chứng nó không giả chết, tốt nhất vẫn nên ngồi yên trên tàng cây an

toàn đó thì hơn.

“Nó đã chết rồi.” Một giọng nói

bình thản vang lên…

Tiêu Tiêu chớp mắt, thế giới này

cũng thật nhỏ bé a…

Lại là hắn, lại là cái tên đầu gỗ

này. Võ công của hắn rất cao, nhất định là dùng cái gì phi châm ám khí linh

tinh… Không thì giết con heo này kiểu gì, bằng không chắc là dùng nội công

trong truyện chưởng rồi..

Đầu gỗ thấy nàng không phản ứng gì,

lại nói tiếp một câu: “Ngươi có thể xuống được rồi.”

Ờ… ờ… Đi xuống… Ý thức của Tiêu

Tiêu chậm mất nửa nhịp – đến khi nhận ra mình đã an toàn thì tâm trạng của nàng

mới thả lỏng, quơ quơ chân: “Này… Hình như ta không xuống được…”

Đầu gỗ mặt không biểu cảm nhìn nàng

một lúc lâu sau đó mới phi thân lên cây đem nàng lao xuống..

Tiêu Tiêu trong lòng hâm mộ, có võ

công thật tốt a! “Đa tạ đa tạ, không có ngươi thì ta chết chắc rồi.”

Cũng không biết tại sao, đầu gỗ cứ

đứng im nhìn Tiêu Tiêu như vậy. Tiêu Tiêu vô cùng sợ hãi trong lòng, không phải

chứ, tuy rằng ta không biết giờ phút này mình trông ra làm sao, nhưng ngươi

cũng không cần cứ nhìn ta như vậy mãi thế chứ. Chẳng lẽ ngươi đối với ta vừa

gặp đã yêu a…

Giả vờ ho khẽ lên một tiếng, nàng

quyết định phá tan bầu không khí nặng nề này: “Tên ta là Tiêu Tiêu. Ân nhân cứu

mạng, còn ngươi thì sao?”

“… Phẩm Nguyệt.”

Sao không cho thêm chữ Bánh (饼) vào cho thành bánh trung thu luôn đi. Tiêu Tiêu bĩu môi:

“Ờm ờm, là Phẩm đại ca a, cũng không biết làm sao mà ta lại lạc đến nơi này,

rồi đi nửa ngày cũng không tìm được đường ra ngoài, đang định hỏi huynh, nơi

này rốt cuộc là nơi nào a?” Giọng nói của nàng đầy thành khẩn.

“… Rừng rậm.”

Chết tiệt, làm gì có ai không biết

nơi này là rừng rậm hả, ngươi giỡn mặt ta sao! Thôi, không thèm so đo với

ngươi: “Không biết Phẩm đại ca định đi đâu vậy, có thể tiện đường cho ta đi

cùng được không?” Hai mắt Tiêu Tiêu tỏa sáng lấp lánh, nắm lấy hai tay hắn,

thành khẩn tới cực điểm.

Phẩm Nguyệt trong mắt hiện lên một

tia nghi hoặc, một lúc sau mới chầm chậm nói: “Vậy đi cùng nhau đi.”

Tuy nhiên thật ra Tiêu Tiêu cảm

thấy rất kì quái, căn cứ vào kinh nghiệm lúc trước, tên đầu gỗ này căn bản

không phải là dễ nói chuyện với người khác, làm sao hắn lại đáp ứng ngay lập

tức như vậy, không có âm mưu gì đó chứ. Nàng nhìn kỹ lại hắn thật cẩn thận:

“Phẩm đại ca vừa nói là có thể cho ta theo cùng sao?”

“Ừ.”

Đơn giản vậy sao? Thôi mặc kệ, cho

dù hắn có âm mưu gì đi nữa, việc quan trọng nhất bây giờ là phải tìm đồ ăn đã,

phải dựa vào hắn vậy! Trước mắt vẫn còn ba tháng nữa, cũng không biết sẽ xảy ra

chuyện gì, tạm thời phải kiên nhẫn chịu đựng.

Cứ quyết định như vậy đi.

“Đại ca, chúng ta đây đi đâu bây

giờ?” Tiêu Tiêu đi theo Phẩm Nguyệt đã hai ngày, bây giờ mới nghĩ đến chuyện

này không biết có phải là suy nghĩ quá chậm chạp hay không.

“Bái Nguyệt đình.”

Bái – Nguyệt – đình?! Cái gì thế

này, cái này hình như đã từng xuất hiện ở trong tiểu thuyết thì phải: “Đại ca,

phiền huynh có thể nói rõ ràng hơn được không? Tiểu đệ nghe có phải là Bái

Nguyệt đình.”

Lại nói thật sự là tức chết, vốn tưởng

rằng lão nhân ở Địa phủ lừa nàng là đem nàng ném cái nơi khỉ ho cò gáy, không

có cả một bãi phân chim. Không ngờ nguyên lai lão nhân lần này lừa nàng là bỏ

nàng vào một cái thân xác của nam nhân! Đúng vậy! Đem nàng ném vào một cái thân

xác của nam nhânnnnnnn! Thật là làm cho nàng tức chết mất! Hại nàng mỗi khi tắm

rửa đều phải đánh nhanh thắng nhanh, sợ bị hỏng mắt— Lão già chết tiệt!!!

“Ngươi không có nghe lầm đâu.”

“Vậy chúng ta đi Bái Nguyệt đình

làm gì?”

Phẩm Nguyệt quay đầu nhìn Tiêu

Tiêu, không nói, ánh mắt vô cùng kì quái, chẳng lẽ nàng không được biết mình sẽ

làm gì hả: “Này, đại ca, huynh không nói gì, có phải đang suy nghĩ chuyện gì

đặc biệt không?”

“… Lần này võ lâm đại hội cử hành ở

Bái Nguyệt đình.”

Cái gì! Võ lâm đại hội sao! Hưng

phấn a…Hưng phấn a…! “Sẽ hội tụ rất nhiều cao thủ phải không? Có phải còn có cả

bảng xếp hạng cao thủ... Đến lúc đó có phải đại ca sẽ lên võ đài không. Thật

khó có dịp gặp được, ta nhất định phải đi xem một cái!” Lúc này trong đầu Tiêu

Tiêu tràn đầy hình ảnh võ hiệp, hai mắt cũng vì vậy mà lóe sáng lấp lánh. Thực

sự là làm cho người ta rất khát khao mà!

Phẩm Nguyệt lẳng lặng nhìn Tiêu

Tiêu. Chẳng hiểu sao hắn ta lại hoàn toàn không giống với lúc trước, nên vẫn cứ

đứng như chôn chân tại chỗ, Tiêu Tiêu cho dù không biết Bái Nguyệt đình ở đâu,

nhưng tâm trạng bỗng dưng lại trở nên nhiệt tình hoạt bát ngoài sức tưởng

tượng..

“Đại ca à, chúng ta cứ đi một chút

rồi lại dừng lại nghỉ ngơi như vậy liệu có đến muộn không. Không chừng lúc

chúng ta đến, đại hội cũng đã kết thúc rồi. Vậy thật sự là đệ không cam tâm.”

“Sau nửa canh giờ nữa mới bắt đầu.”

“Cái gì! Cái gì mà sau nửa canh giờ

nữa đã bắt đầu rồi?!” Tiêu Tiêu suýt ngất: “Nếu thực sự là sau nửa canh giờ nữa

sẽ bắt đầu thì vì sao giờ phút này chúng ta còn ở trong núi rảnh rỗi, nhàn tản

như vậy?” Tiêu Tiêu cảm thấy nghi ngờ, không phải là hắn nói giỡn chứ.

“Bay qua ngọn núi này chính là Bái

Nguyệt đình.”

Điên ruột… Hiện tại nàng khẳng định

chắc chắn tên Phẩm Nguyệt này đang đùa giỡn nàng! Ai có khả năng cao siêu trong

một giờ có thể bay qua được ngọn núi này chứ: “Huynh sẽ không nói với đệ rằng

trong nửa canh giờ chúng ta phải bay qua ngọn núi này chứ.”

“Ừ.”

Lại còn ừ nữa! Tiêu Tiêu tức giận

bộc phát: “Vậy xin hỏi huynh chúng ta bay qua như thế nào đây, chạy qua núi hay

là gắn động cơ máy bay?”

Phẩm Nguyệt yên lặng nhìn nàng, hắn

ta thật sự hoàn toàn không giống với lúc trước chút nào, nếu không phải hắn vẫn

đi cùng với y nãy giờ y thực sự hoài nghi hắn là kẻ giả mạo: “Khinh công.”

A a, đúng rồi, khinh công! Tiêu

Tiêu gõ đầu mình một cái, nàng làm sao lại quên được. Tên này là người có võ

công cao cường mà vậy thì khinh công tất nhiên cũng phải là siêu cường: “Thì ra

là như vậy a, đại ca, vậy làm phiền huynh rồi.”

Tay Tiêu Tiêu liền tự phát ôm lấy

tay phải của Phẩm Nguyệt hắn siết chặt ở ngang hông mình: “Được rồi đại ca,

chúng ta đi thôi.”

Phẩm Nguyệt hai mắt khẽ nhếch, kinh

hãi không thôi. Vốn dĩ mặt hắn không chút đổi sắc giờ phút này rốt cục lại bắt

đầu trở nên vô cùng khó hiểu: Rốt cục hắn ta bị làm sao vậy?! Tại sao mới có

mấy ngày ngắn ngủi không gặp mà đã hoàn toàn đổi khác vậy! Không đúng! “hắn”

không phải “hắn”!

“Oa oa oa...Đau quá a…Buông tay

buông tay!” Tiêu Tiêu đau đớn kêu rống không thôi: “Đại ca!”

Hả?! Phẩm Nguyệt phục hồi tinh thần

trở lại, không phải giả, đúng là hắn rồi, chỉ là không hiểu làm thế nào mà hắn

lại biến thành cái dạng này?! Tay rốt cục cũng

buông ra, ánh mắt Phẩm Nguyệt lại vẫn chăm chú nhìn nàng.

Tiêu Tiêu cố gắng trừng mắt liếc

nhìn lại, chỉ là hi vọng mượn khinh công của hắn như cái xe đi lại cho tiện lợi

thôi, có cần phải tức giận như vậy không. Cắt, không ngờ tên này lại keo kiệt

như vậy: “Ta nói đại ca này, huynh không muốn mang ta đi cùng cũng không sao,

đâu cần thiết phải xuống tay mạnh như vậy chứ.”

Mang hắn theo? Phẩm Nguyệt không

thể lý giải nổi, hắn cần sao?!

“Cứ như vậy, khi nào chúng ta mới

đến Bái Nguyệt đình chứ. Đại ca, huynh khinh công tốt như vậy, mang theo tiểu

đệ cũng đâu có vấn đề gì.”

Không hiểu rốt cục hắn đang suy

nghĩ gì. Có điều, thôi vậy, mang được thì cứ mang hắn theo. Tóm lại hắn vẫn là

hắn, điểm ấy chắc là không sai.

Phẩm Nguyệt không nói gì, vòng tay

qua người Tiêu Tiêu, chân rốt cục khẽ động.

Chẳng bao lâu sau… Tiêu Tiêu đã ở

bên ngoài Bái Nguyệt đình.

Võ lâm đại hội, ta tới đây!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tại Sao Lại Là Ngươi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...