Rơi Vào Biển Sâu – Chương 2
Rơi Vào Biển Sâu
Đó là một thiếu niên vô cùng xinh đẹp, sở hữu dung mạo xuất chúng. Mái tóc màu bạc của hắn dính vào khuôn mặt ẩm ướt, vảy cá lan ra nơi đuôi mắt biểu thị cho thân phận phi nhân loại.
Ánh mắt thứ hai, Liêu Phù thấy trên người hắn đầy vết roi chàm máu. Chằng chịt ngang dọc, nhìn mà ghê người, tựa như roi thô huấn luyện dã thú quất mạnh vào.
"Vừa rồi... là ngươi đang hát ngân nga sao?" Đứng trằn trọc một lúc lâu, Liêu Phù cất lời hỏi. Nhưng hắn chỉ nhìn nàng một cái rồi bơi đi, dáng vẻ rất đỗi lạnh nhạt.
Nơi vách tường gần hồ có một sợi xiềng xích khóa chặt phần cuối đuôi cá, khiến hoạt động của hắn bị giới hạn trong một phạm vi nhỏ. Nơi bị xiềng xích trói, vảy cá tróc ra từng mảng, máu vẫn trào ra, nước trong hồ dềnh lên sắc đỏ cùng mùi gỉ sắt.
Dáng vẻ thê thảm này dấy lên trong lòng nàng chút thương hại. Liêu Phù lớn lên trong thâm cung, là vị công chúa được phụ hoàng sủng ái nhất, cưng chiều từ nhỏ nên nuôi dưỡng một tấm lòng mềm yếu. Cho dù tình cảnh hiện giờ của nàng dường như cũng chẳng đủ tư cách để thương hại người khác.
Nơi túi áo, nàng sờ thấy chiếc bánh hoa quế mua ở bến tàu ban ngày. Mở gói giấy dầu ra, nàng cẩn thận tiến lại gần, đặt bánh lên thành hồ.
Dưới ánh mắt cảnh giác của thiếu niên giao nhân, nàng lùi lại vài bước, đứng ra xa.
Giao nhân ghé lại gần ngửi ngửi, còn dùng chiếc móng tay nhọn chạm nhẹ vào chiếc bánh mềm mại, trong mắt hiện vẻ tò mò.
"Đúng rồi, cái này là đồ ăn, ăn... hiểu chưa?"
Thiếu niên hơi cúi cằm, rồi xòe năm ngón tay bóp nát vụn chiếc bánh.
Vụm bánh hoa quế lả tả rơi xuống mặt nước, lại bị hắn hất đuôi đánh tan. Liêu Phù đứng gần nên bị hắt một thân đầy nước.
Cả người nàng ướt đẫm. Ngẩng mắt nhìn lên, nàng lại thấy thiếu niên đang nằm nhoài trên thành hồ, hai cánh tay thon dài gác chồng lên nhau, tì chiếc cằm xinh đẹp lên tay, nghiêng đầu tỏ vẻ ngây thơ không rành thế sự nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng trêu đùa đầy ác ý.
Liêu Phù: "......"
Kẻ vô lại.
Hắn cố ý.
Lòng thương hại trong nàng lập tức tan biến sạch sẽ bởi trò xảo xược của hắn.
Liêu Phù trở về phòng, thay ra bộ xiêm y ướt đẫm, rồi nằm nguyên quần áo trên giường.
Trong mộng vẫn văng vẳng tiếng hát mơ hồ.
Không hiểu sao, càng nghe, tâm trạng vốn bình tĩnh của nàng càng trở nên bứt rứt, như thể bị sốt nhẹ, hơi thở cũng dần nóng bừng.
...... Đã trêu chọc nàng rồi, sao còn bắt nàng phải nghe tiếng hát này cơ chứ?
Cuối cùng nàng lấy bông bịt chặt tai, trùm chăn qua đầu, lúc này mới chìm vào giấc mộng nồng.
......
"Điện hạ, đêm qua nghỉ ngơi có tốt không? Nửa đêm qua đột nhiên nổi sóng gió xóc nảy một hồi, ta nghĩ ngài lần đầu qua đêm trên thuyền nên có lẽ chưa quen."
Sáng sớm hôm sau, Quân Xuyên bưng đồ ăn sáng đúng giờ xuất hiện trước cửa phòng nàng, cốc cốc cốc gõ ba tiếng cửa.
Sau khi vào, hắn đặt thức ăn lên bàn, nửa quỳ trước giường, vô cùng tự nhiên xỏ giày tất cho công chúa.
"Quân Xuyên!"
Làn da ngón chân rụt lại sau như khối mỡ đông rũ xuống chút hồng nhạt: "... Ngươi, ngươi không cần làm vậy, ta có thể tự làm."
Quân Xuyên khựng lại một chút, ngước đầu lên: "Trước kia ở trong hoàng cung, ta cũng phụng dưỡng công chúa như vậy."
Liêu Phù nhẹ nhàng lắc đầu: "Trước kia ta còn nhỏ tuổi, không tính được. Quân Xuyên, giờ ngươi không còn là người hạ của ta nữa, ngươi là bạn của ta, người bạn duy nhất ngoài hoàng cung của ta, không cần tự hạ thấp bản thân."
Huống hồ... nam nữ rốt cuộc có biệt, Quân Xuyên không để ý nhưng nàng là công chúa xuất thân hoàng gia, lại không thể vì sa sút mà đánh mất thể thống.
Giọng nàng dịu dàng, hy vọng Quân Xuyên không vì vậy mà xa cách nàng.
Ăn xong bữa sáng, Quân Xuyên dẫn nàng ra boong tàu ngắm biển cho khuây khỏa. Để tránh thu hút sự chú ý, nàng đội mũ duy mạo nhưng dáng vẻ uyển chuyển cùng đôi mắt sáng như nước thu thấp thoáng sau dải lụa che lại càng khiến lòng người ngứa ngáy xốn xang.
Liêu Phù đột ngột ngoảnh đầu lại nhưng nơi góc rẽ lại chẳng có một ai.
"Công chúa điện hạ, ngài sao vậy?" Bên tai vang lên lời hỏi han quan tâm.
Đôi chân mày Liêu Phù khẽ nhíu lại: "Mấy ngày nay, hình như luôn có một đôi mắt đang nhìn ta, ngươi nói xem liệu có phải là..."
Nàng không phát ra tiếng, chỉ có làn môi đỏ mấp máy không tiếng động, niệm ba chữ.
Diễm Vương nghịch tặc là đệ đệ nhỏ nhất của hoàng đế, hắn không giống các hoàng tử được nuôi dưỡng trong thâm cung chỉ biết đọc sách luyện chữ, hắn ra trận chiến đấu từ rất sớm, chưa kể trong tay nắm giữ hổ phù, bảy phần quân đội của Vương triều Đại Hạ đều nghe theo điều lệnh của hắn.
Nghe đồn dưới trướng hắn có một tổ chức sát thủ số một thiên hạ, chuyên dọn dẹp những việc bẩn thỉu không thể đưa ra ánh sáng. Nơi vùng khí độc Lĩnh Nam có một loại rắn độc, vảy mang sắc xanh lục bảo, sau khi cắn chết người, vảy rắn lại càng xanh tươi mọng nước, người ta liền lấy tên nó đặt cho tổ chức này.
...... Kiến Huyết Thúy.
Tổ chức máu lạnh giết người không chớp mắt.
"Nơi này đã rời khỏi vùng đất Đại Hạ, huống hồ hành tung của chúng ta rất ẩn mật, bọn họ đuổi không kịp đâu. Nếu điện hạ sợ hãi, bắt đầu từ tối nay, ngày ngày ta sẽ gác ngoài cửa bảo vệ điện hạ đi ngủ."
Liêu Phù vừa định xua tay thì thấy một nam nhân béo mầm đi đối diện lại, toàn thân như một cục bột lên men, hai chòm râu trơn bóng dầu vê vê miết miết.
"Quân Xuyên công tử, lâu rồi không gặp nhỉ." Hắn cười híp mắt, đôi mắt vốn đã không lớn nay lại biến thành hai khe hẹp. Từ trong khe hở bắn ra hai luồng ánh nhìn như đuốc, đảo qua đảo lại đánh giá trên người Liêu Phù.
"Vị này là......"
"Đây là tiểu thư nhà cố chủ của ta." Quân Xuyên cắt lời, đưa ra thân phận hai người đã bàn bạc từ trước, rồi nghiêng đầu giới thiệu với Liêu Phù: "Tiểu thư, đây là Đào lão bản."
Có lẽ vì làm nghề buôn bán không mấy đường hoàng, Đào lão bản hành sự rất cẩn trọng. Quê quán hắn không rõ, xuất thân không rõ, tính cách khéo léo lão luyện, là chủ nhân của con thuyền lậu ra biển này, quán xuyến chuyện khách khứa đi lại trên thuyền.
Chỉ khi nhắc đến việc bắt giao nhân, mắt hắn mới sáng quắc lên: "Liêu tiểu thư, hỏi ta là hỏi đúng người rồi. Con thuyền lậu này của ta bắt giao nhân về, con nào cũng là phẩm chất hàng đầu. Không giống mấy kẻ đánh chết rồi mới mang về buôn bán, hàng ở chỗ ta đều là hàng sống...... rốt cuộc thì hờ hờ, hàng sống mới dễ bán được giá cao chứ."
Liêu Phù khẽ nhíu mày, có chút phản cảm với cách hắn coi giao nhân như hàng hóa.
Trong lúc trò chuyện, bọn họ đi tới một nơi náo nhiệt. Người người vây quanh lan can, hoan hô cười đùa náo nhiệt vô cùng, ghé mắt nhìn xuống dưới.
Ở giữa là một bể nước to lớn được chế tạo riêng, những giao nhân bị bắt vớt lên thuyền đang bơi lội trong đó. Ánh mắt họ chết lặng, vảy cá xám xịt mục nát, hơn nữa trên người nhiều người cũng giống như thiếu niên đêm qua, mang đủ loại thương tích.
Đúng như lời đồn, những giao nhân này đều sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp thoát tục, khiến người ta nhìn một lần là khó quên.
"Liêu tiểu thư, cô nhìn con giao nhân này xem." Đào lão bản mỉm cười tủm tỉm giới thiệu.
Theo hướng ngón tay hắn chỉ, trong nước ao có một con giao nhân vảy bạc đang nhắm mắt ngủ. Hắn trông không lớn lắm, vẫn còn là một thiếu niên, so với những đồng loại đang căng thẳng thì tư thái của hắn lại có phần nhàn nhã.
Chính là thiếu niên giao nhân đêm qua.
Giọng điệu Đào lão bản vô cùng hồ hởi, nhiệt tình giới thiệu hàng hóa của mình: "Giao nhân vảy bạc vô cùng hiếm gặp, đây là mặt hàng có giá trị nhất mà chúng ta bắt được trong chuyến ra biển lần này. Nghe nói loại giao nhân này có địa vị vô cùng cao quý trong tộc, Liêu tiểu thư xem khuôn mặt của hắn mà xem, đây chính là thượng phẩm hàng đầu đấy."
Tựa như cảm nhận được tiếng bàn tán của bọn họ, thiếu niên giao nhân xinh đẹp mở bừng mắt.
Bất ngờ không kịp đề phòng, bốn mắt nhìn nhau.
Liêu Phù ngẩn ra nhưng tầm mắt hắn lại lướt sang chỗ khác. Không biết là không bận tâm, hay đã quên mất con người này. Nghe nói trí nhớ của cá rất kém, rất có thể là vế sau.
"Những giao nhân bị bắt tới này đều nghe lời ngươi sao?" Nàng thu hồi tâm trí, quay người hỏi.
Gương mặt béo múp mép của Đào lão bản lộ vẻ cười cợt: "Có con không nghe. Nhưng mà giống súc sinh mà, đều có thể thuần phục được."
Ngón tay ngắn ngủn thô kệch của hắn búng một cái, lập tức có hạ nhân cầm roi dài đi về phía hồ nước. Các giao nhân bị ép phải cuộn mình vào từng chiếc vòng hẹp rồi lộn ngược trở ra, chẳng khác nào loài thú đê tiện trong trường huấn thú, nếu chậm trễ một chút sẽ lập tức nhận ngay một trận roi dữ dội, quất đến da tróc thịt bung.
Liêu Phù nhìn những vệt máu nổi lên trong hồ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa: "Đào lão bản, buổi tối ngươi có hay gặp ác mộng không?"
Đào lão bản: "Hờ hờ, người có tuổi rồi thì ít khi nằm mơ lắm."






![Chưa Quen Đã Nghiện [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782032485-150x150.webp)






