Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ – Chương 3
Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một cảm giác khác lạ. Không còn là sự tuyệt vọng hay cam chịu, mà là một ý chí kiên định, lạnh lẽo. Lời nói của Nam đêm qua, dù đầy giả dối, lại vô tình thắp lên một ngọn lửa trong tôi. Ngọn lửa của sự trả thù. Tôi biết, nó không phải là một cảm xúc tốt đẹp, nhưng vào lúc này, nó là thứ duy nhất giúp tôi tồn tại, giúp tôi có động lực để bước tiếp. Tôi sẽ không để họ yên, tôi đã tự nhủ. Tôi sẽ không để họ sống hạnh phúc trên nỗi đau của tôi.
Tôi bắt đầu ngày mới bằng việc dọn dẹp căn phòng trọ. Lớp bụi dày đặc trên mọi vật dụng như một lớp màn che phủ những ký ức buồn bã. Tôi lau chùi tỉ mỉ bức di ảnh của mẹ, đặt một cành hoa nhỏ lên bàn thờ, rồi thắp nén nhang. Mẹ ơi, con đã trở về. Con sẽ không để mẹ phải buồn vì con nữa. Con sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Con sẽ tự mình đứng lên, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy.
Sau khi dọn dẹp xong, tôi mở chiếc laptop cũ kỹ của mình, chiếc laptop mà tôi đã mua bằng số tiền dành dụm từ những công việc làm thêm hồi sinh viên. Nó vẫn còn hoạt động, dù chậm chạp. Tôi gõ tên Nam và Hà Vy vào ô tìm kiếm. Những thông tin về họ hiện ra trước mắt tôi, như một thước phim quay chậm về cuộc sống mà tôi đã bỏ lỡ. Nam, giờ đã là giám đốc điều hành của một công ty công nghệ lớn, một người đàn ông thành đạt, điển trai, được nhiều người ngưỡng mộ. Hà Vy, cô ấy là một influencer nổi tiếng trên mạng xã hội, với hàng triệu lượt theo dõi, cuộc sống xa hoa, sang chảnh, luôn được bao quanh bởi những món đồ hiệu và những buổi tiệc tùng thâu đêm. Họ đã sống một cuộc đời rực rỡ, trong khi tôi chìm trong bóng tối.
Tôi nhìn những bức ảnh của họ trên mạng xã hội. Nam và Vy đứng cạnh nhau trong nhiều sự kiện, cười nói vui vẻ. Họ trông thật đẹp đôi, thật hạnh phúc. Trái tim tôi nhói lên một nhịp. Sự thật phũ phàng hiện rõ trước mắt tôi. Họ đã ở bên nhau, ngay cả khi tôi đang mục ruỗng trong trại giam. Tình bạn, tình yêu mà tôi đã từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một trò đùa, một sự phản bội trắng trợn. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng tôi, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tôi tiếp tục tìm kiếm thông tin về công ty của Nam. Anh ta là một người tài giỏi, đó là điều không thể phủ nhận. Công ty của anh ta đang phát triển rất nhanh, với nhiều dự án lớn. Còn Vy, cô ta thường xuyên quảng cáo cho các nhãn hàng thời trang, mỹ phẩm, du lịch sang chảnh. Cuộc sống của cô ta tràn ngập sự xa hoa và hào nhoáng. Tôi tự hỏi, liệu họ có bao giờ nghĩ đến tôi, đến những gì tôi đã phải chịu đựng, hay họ đã hoàn toàn quên tôi đi, như một vết nhơ trong quá khứ của họ?
Tôi nhận ra, để trả thù họ, tôi không thể chỉ dựa vào cảm xúc. Tôi cần một kế hoạch, một chiến lược. Tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn. Tôi không thể dùng sức mạnh thể chất, nhưng tôi có thể dùng trí óc. Tôi sẽ tìm hiểu mọi thứ về họ, từng điểm yếu, từng bí mật. Tôi sẽ dùng chính những thứ đó để khiến họ phải trả giá.
Đầu tiên, tôi cần một công việc ổn định hơn, một công việc không liên quan đến thể lực, để tôi có thể có thời gian và sức lực cho kế hoạch của mình. Tôi bắt đầu tìm kiếm những công việc online, những công việc đòi hỏi kỹ năng máy tính. Tôi đã từng học chuyên ngành marketing, và tôi vẫn còn nhớ những kiến thức đó. Tôi quyết định sẽ thử sức trong lĩnh vực digital marketing, một lĩnh vực đang rất phát triển.
Tôi dành cả tuần để học lại những kiến thức cũ, đọc thêm sách báo, xem các khóa học online. Tôi đăng ký tham gia một số nhóm cộng đồng về digital marketing trên mạng xã hội, bắt đầu tìm hiểu về cách xây dựng thương hiệu, cách quảng cáo sản phẩm. Tôi nhận ra, thế giới bên ngoài đã thay đổi quá nhiều trong ba năm tôi vắng mặt. Mọi thứ đều phát triển với tốc độ chóng mặt. Tôi phải cố gắng hết sức để bắt kịp.
Trong khi đó, Nam vẫn tiếp tục liên lạc với tôi. Anh ta gửi tin nhắn, gọi điện thoại, thậm chí còn gửi hoa đến nhà trọ của tôi. Tôi luôn từ chối gặp mặt, và chỉ trả lời tin nhắn một cách lạnh lùng, ngắn gọn. “Anh muốn gì?” “Có chuyện gì sao?” “Tôi không có thời gian.” Tôi muốn anh ta cảm thấy khó chịu, cảm thấy bị từ chối, giống như cách tôi đã từng cảm thấy. Tôi muốn anh ta biết rằng, tôi không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối của ngày xưa nữa.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi làm bài tập marketing trên chiếc laptop cũ, chuông điện thoại lại reo. Là Nam. Tôi do dự một lúc, rồi cũng nghe máy. Giọng anh ta vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng giờ đây nó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm: “Trà, anh biết em đang giận anh. Anh đã về Việt Nam được một thời gian rồi, anh muốn gặp em để nói chuyện trực tiếp. Anh có nhiều điều muốn giải thích với em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Giải thích?” Tôi cười khẩy. “Giải thích gì nữa đây, Nam? Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi mà.”
“Không phải vậy. Anh biết em đang hiểu lầm. Anh và Vy… giữa bọn anh không có gì cả. Cô ấy chỉ là bạn bè thôi.” Giọng Nam có vẻ vội vàng, như muốn thanh minh. Tôi nghe mà chỉ thấy nực cười. Không có gì? Bạn bè? Vậy những bức ảnh trên mạng xã hội là gì? Những chuyến du lịch sang chảnh, những bữa tiệc tùng thâu đêm? Họ đã lừa dối tôi một cách trắng trợn, giờ lại muốn chối bỏ.
“Anh đừng cố gắng lừa dối tôi nữa, Nam. Tôi không phải là đứa ngốc.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ khinh bỉ. “Tôi đã thấy tất cả rồi. Anh và Hà Vy, hai người đã sống rất tốt, rất hạnh phúc trong khi tôi phải chịu đựng những gì anh biết đấy.”
Nam im lặng một lúc. Rồi anh ta nói, giọng anh ta nghe có vẻ mệt mỏi hơn: “Trà, anh thề, anh không bao giờ phản bội em. Chuyện xảy ra năm đó… anh cũng bị ép buộc. Anh có nỗi khổ riêng.”
“Nỗi khổ riêng?” Tôi cười phá lên, một nụ cười đầy đau đớn. “Vậy còn nỗi khổ của tôi thì sao, Nam? Ai sẽ bù đắp cho tôi ba năm cuộc đời, cho đứa con tôi đã mất, cho tương lai bị chôn vùi? Nỗi khổ của anh lớn đến mức nào mà anh có thể bỏ rơi người mình yêu thương nhất để tự cứu lấy mình?”
“Anh biết anh có lỗi. Anh không dám mong em tha thứ. Nhưng anh muốn em biết, anh vẫn còn rất quan tâm đến em. Anh muốn giúp em làm lại cuộc đời.”
Tôi nghe mà chỉ thấy buồn nôn. Quan tâm? Giúp đỡ? Sau tất cả những gì anh ta đã làm? Tôi không cần sự giúp đỡ từ một kẻ phản bội. “Tôi không cần sự giúp đỡ của anh, Nam. Tôi sẽ tự mình làm lại cuộc đời. Và tôi sẽ cho anh thấy, tôi mạnh mẽ hơn anh nghĩ nhiều.”
“Trà… em đừng làm những chuyện dại dột.” Giọng Nam đột nhiên trở nên lo lắng. “Em đang tính làm gì?”
“Anh không cần biết tôi đang tính làm gì. Điều anh cần biết là, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh và Hà Vy. Hai người sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.” Tôi nói, giọng tôi lạnh lùng đến rợn người. “Cuộc chơi bây giờ mới bắt đầu thôi, Nam.”
Tôi cúp máy, không để anh ta kịp nói thêm lời nào. Ngọn lửa trong tôi bùng cháy dữ dội hơn. Tôi đã quyết định. Tôi sẽ không chỉ trả thù, mà còn phải trả thù một cách thông minh, bài bản, khiến họ phải đau đớn đến tận xương tủy. Tôi sẽ không để họ có một giây phút bình yên nào nữa. Tôi sẽ khiến họ phải nếm trải cảm giác mất mát, cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác bị phản bội. Tôi sẽ khiến họ phải hối hận vì đã làm hại tôi. Tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho từng giọt nước mắt tôi đã rơi, cho từng nỗi đau tôi đã chịu đựng. Và tôi sẽ làm điều đó một cách từ từ, chậm rãi, để họ có thể cảm nhận được từng chút một.
--------------------------------------------------













