Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 36

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài cửa sổ ánh trăng sáng lấp lánh, chiếu rọi khắp nơi, hắt bóng hai người đang ôm nhau như đôi uyên ương ân ái lên màn che.

Nhưng trên thực tế, trong lòng Lộ Ánh Tịch đang đấu tranh kịch liệt. Đẩy hắn ra? Hay là cứ mặc hắn hôn?

Hoàng đế khẽ cắn nàng một cái, trầm thấp cười nói: “Sao lại mất tập trung như vậy?”

Dứt lời, không đợi nàng phản ứng, hắn lại cúi xuống hôn lần nữa, ra sức cắn m//ú//t cánh môi mịn màng của nàng, giống như trừng phạt nàng tội không chuyên tâm.

Trái tim Lộ Ánh Tịch mơ hồ run rẩy, hoảng sợ, bất giác nhắm mắt lại.

Đầu lưỡi hắn khéo léo cậy mở đôi môi nàng, rồi len lỏi vào miệng nàng, thỏa sức chiếm lấy, quấn quýt lưỡi cô.

Hơi thở nam nhân mạnh mẽ chỉ thuộc về mình hắn bao phủ khắp người nàng, cảm giác nhoi nhói pha lẫn tê dại nơi lưỡi khiến nàng mềm nhũn, tâm hồn nàng thoáng lạc lối, phiêu xa.

Nàng như nghe thấy tiếng tim mình đập rộn ràng.

Khi thì hắn quấn lấy lưỡi nàng cắn m//ú//t, khi lại khẽ l//i//ế//m cánh môi mềm mại của nàng. Hắn chủ động, hắn bá đạo đòi lấy mọi sự ngây ngô và hương thơm ngọt ngào thuộc về riêng nàng.

Nàng ngửa mặt lên, gò má nàng nóng bừng, hai tay chống trước ngực hắn, cố gắng đẩy mạnh hắn ra.

Hoàng đế luyến tiếc rời khỏi môi nàng, lui về sau một bước, nhưng không tức giận mà còn sung sướng nhếch môi, mỉm cười trêu chọc nàng: “Người đã đẹp mà đôi môi còn ngọt ngào nữa. Cực phẩm nhân gian.”

Sắc mặt Lộ Ánh Tịch ửng đỏ, ngoài ngượng ngùng ra, còn có vài phần tức giận. Nàng giận ngôn ngữ hành vi cợt nhả của hắn, càng thêm giận chính mình không sớm đẩy hắn ra.

Hoàng đế giương môi cười vui sướng, ánh mắt sáng rực, như trời sao lung linh.

“Nếu Hoàng hậu cứ nhìn Trẫm chằm chằm như vậy, Trẫm không dám đảm bảo mình có làm lần nữa hay không.” Hắn trêu chọc cười nhìn nàng.

Nàng cúi đầu, không nói một lời mà đi đến bên giường. Hóa ra, khi hôn sẽ có cảm giác như vậy. Nàng chưa bao giờ biết hôn môi sẽ khiến tâm hồn con người lâng lâng ngay tức khắc.

Hoàng đế theo bước nàng, ngồi xuống bên mép giường. Nhìn nàng cố rúc vào tấm chăn gấm, cuộn mình trốn vào góc giường, không khỏi lắc đầu bật cười. Lần đầu tiên hắn chứng kiến điệu bộ trẻ con này của nàng, trông thật đáng yêu thú vị.

“Ánh Tịch.” Hắn gọi tên của nàng, giọng điệu nhẹ nhàng ấm áp: “Nàng khó chịu với nụ hôn của Trẫm?”

Lộ Ánh Tịch đưa lứng về phía hắn, không lên tiếng. Nàng phải thấy khó chịu mới đúng chứ, nhưng vừa rồi hình như nàng không thấy chán ghét. Nàng như vậy, có phải là nàng đang phản bội trái tim mình không?

Hoàng đế không hỏi đến cùng, ánh mắt thăm thẳm nhuộm chút phiền muộn không dễ dàng nhận thấy. Chính hắn hiểu rõ nhất, vừa rồi khi hắn hôn nàng, trong lòng cảm thấy ra sao. Hắn đã từng yêu một người, hắn biết rõ cái gì gọi là rung động.

Ánh mắt dần u ám, bỗng trở nên lạnh lẽo. Hắn quyết không cho phép bản thân nảy sinh chút tình cảm nào với nàng. Hắn chỉ muốn nàng yêu hắn, mà không phải chính hắn cũng sa vào.

Trong yên tĩnh, hai người đều đăm chiêu, đều đấu tranh với bản thân.

Một lát sau, Lộ Ánh Tịch vén chăn, ngồi dậy, nét mặt bình tĩnh dịu dàng, mở miệng nói: “Hoàng thượng, đêm đã khuya, hay là đi ngủ sớm?”

Sắc mặt hoàng đế cũng ôn hòa không chút gợn sóng, cười nhạt trả lời: “Được.”

Hắn tự mình cởi áo lên giường, ngửa mặt nằm thẳng, giữ khoảng cách với nàng.

Nàng kéo chăn, thay hắn đắp lên người, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng đã uống thuốc chưa?”

“Rồi.” Hắn nhàn nhạt lên tiếng, nghiêng người, kéo nàng ôm vào vào lòng, thấp giọng hỏi: “Trẫm ôm nàng ngủ, được chứ?”

Nàng vốn định cự tuyệt, suy nghĩ lại, nhẹ cười nói: “Hoàng thượng đưa tay cho Thần thiếp.”

Hắn cũng không hỏi lý do, nắm tay nàng dưới chăn gấm.

Ngón tay nàng chuyển đến cổ tay hắn, âm thầm vận khí, từ đầu ngón tay một mạch truyền chân khí vào huyệt mạch của hắn, liên tục không ngừng.

Ước chừng thời gian khoảng một ly trà, nàng điều tức khí huyết thu tay về, ôn nhu hỏi: “Hoàng thượng có cảm thấy ấm hơn không?”

“Ấm hơn rất nhiều.” Thanh âm của hắn vô cùng dịu dàng, cũng không dài dòng.

Nàng nghe ra được, thực ra loại ôn nhu này của hắn cũng không có chút thực tâm. Nhưng nàng cũng không lưu tâm. Chẳng qua nàng còn nợ hắn một ân huệ. Lần trước khi bệnh tim của nàng tái phát, hắn cũng đã giúp nàng.

Nàng nhích người ra, đưa lưng về phía hắn, bình tâm tĩnh khí, cố gắng chìm vào giấc ngủ.

Hắn dịu dàng ôm nàng, hạ thấp giọng nói: “Ánh Tịch, nàng có nghĩ tới hay không, Trẫm có thể mang đến cho nàng, nhiều hơn so với bất kỳ nam tử nào trên đời.”

Nàng không quay lại, giọng điệu hời hợt: “Hoàng thượng có thể cho Thần thiếp vinh hoa phú quý, còn có địa vị hiển hách. Thế nhưng những thứ này, Thần thiếp vốn đã có rồi.”

“Không, ý Trẫm không phải chỉ những thứ đó.” Hắn đặt cằm lên hõm vai của nàng, như có như không mà vuốt ve, trầm giọng nói, “Trẫm có thể làm nàng trở thành nữ tử hạnh phúc nhất thiên hạ, biết nàng, hiểu nàng, thương nàng, sủng nàng.”

Nàng im lặng cắn môi, cười tự giễu. Hắn nói chỉ thiếu duy nhất một điều, đó chính là tình yêu. Hắn và nàng đều hiểu rõ, hai người bọn họ không thể yêu nhau.

Hắn cũng trầm mặc trong chốc lát, lại mối chầm chậm nói: “Ánh Tịch, có đôi khi đối nhân xử thế không nên quá sáng suốt, mới có thể dễ dàng vui vẻ.”

“Hoàng thượng vui vẻ sao?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.

“Thỉnh thoảng.” Hắn thẳng thắn thành thật trả lời, “Trẫm cũng thường hy vọng bản thân hồ đồ một chút.”

Nàng không khỏi mỉm cười thành thật: “Nếu Hoàng thượng hồ đồ, chỉ sợ rằng triều thần cùng bách tính đều phải nhức đầu.”

Hắn cũng khẽ bật cười, nói: “Xem ra Trẫm và nàng trời định số mệnh vất vả, không có phúc được hưởng thanh nhàn..”

“Có lẽ, sẽ có một ngày như thế.” Nàng hơi cảm thán, lại nghĩ tới lời nói hôm nay của sư phụ. Nửa năm sau, quy ẩn nơi núi rừng. Có thể thực hiện sao?

“Đợi đến ngày đó, chỉ sợ tâm tình đã không còn như hiện tại.” Hắn trả lời đầy ngụ ý.

Nàng không hé răng, nhắm mắt lại, để hô hấp bình ổn trở lại. Bọn họ không nên tâm sự, bởi vì không quan tâm thì có gì để nói. Đây rõ ràng là chuyện đã được định sẵn, bọn họ cũng không làm trái ý trời.

Hắn nhếch khóe môi, ánh mắt sâu thẳm âm u lạnh lẽo, lộ chút cô đơn hiu quạnh.Nếu nàng vẫn muốn duy trì tỉnh táo. Vậy thì, sau này đừng trách hắn tàn nhẫn vô tình.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...