Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 35

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộ Ánh Tịch trở lại cung Phượng Tê, tắm rửa thay quần áo. Đồng thời nàng dặn dò Tình Thấm đến cung Bạch Lộ, âm thầm báo cho Hạ Quý phi tin tức hoàng đế nhiễm bệnh.

“Nương nương, hôm nay đúng là một cơ hội tốt, hà cớ gì Nương nương lại muốn nhường cho Hạ Quý phi?” Tình Thấm thắc mắc, ánh mắt thoáng hiện chút bất mãn.

Lộ Ánh Tịch chải mái tóc dài như thác vẫn còn ươn ướt, nhàn nhạt nói: “Tiểu Thấm, ngươi đang dạy Bản cung phải làm thế nào sao?”

Tình Thấm âm thầm cắn môi, cúi đầu phục tùng, cung kính nói: “Nô tỳ không dám, nô tỳ xin cáo lui.”

Lộ Ánh Tịch nhìn nàng ta lui ra, đôi mắt sáng khẽ nheo lại. Tiểu Thấm ngày càng thiếu kiên nhẫn, sẽ có một ngày làm hỏng đại sự của nàng. Hiện nay mười vạn đại quân Tây Quan giờ đã chia làm hai doanh trại. Người nàng bố trí cũng đã nắm được trong tay một tấm Hổ phù[1], cũng có thể coi là thành công bước đầu. Tương lai nếu như quan hệ giữa Ô Quốc và Hoàng Triều có đoạn tuyệt, ít nhất Tây Quan sẽ là một cửa đột phá. Có điều những chuyện này sau này hãy bàn, việc cấp bách trước mắt là trợ giúp Hoàng Triều tiêu diệt binh lực hùng mạnh của Long Triêu.

[1] Hổ phù: còn gọi là binh phù, là lệnh bài để điều binh khiển tướng. Nó có hình dạng mãnh hổ được chia làm hai nửa, một nửa giao cho tướng soái, một nửa nằm trong tay hoàng đế. Chỉ có hai mảnh hổ phù cùng lúc, mới có thể điều động binh lực.

Nàng thay chiếc váy thêu trăng lưỡi liềm của Phượng cung, lại lần nữa đến Thái y viện. Đêm nay đã có Hạ Quý phi xum xoe bên hoàng đế, vừa vặn nàng và sư phụ có thể trò chuyện vui vẻ.

Sắc trời còn sớm, ánh chiều tà nhuộm đỏ một góc trời, lung linh rực rỡ.

Nam Cung Uyên đứng lặng trong đình viện yên tĩnh không một bóng người, ngẩng đầu nhìn xa xăm, không biết là đang suy tư điều gì.

Lộ Ánh Tịch đứng đối diện với bóng lưng mảnh khảnh của y, nhẹ giọng nói: “Sư phụ đang có chuyện buồn phiền sao?”

Y chầm chậm xoay người, mặt như ngọc như ngà, khuôn mặt sáng sủa thanh nhàn, nho nhã mỉm cười nói: “Ánh Tịch, ta đã chuẩn bị được một ít dược liệu giải cổ độc, ngươi không cần phải thường xuyên lui tới Thái y viện.”

“Sư phụ, Ánh Tịch có một chuyện nghĩ mãi không ra.” Nàng không tiếp lời y, hàng lông mày khẽ nhíu lại, nói: “Phật dạy, quét rác còn sợ làm tổn thương con sâu cái kiến. Nhưng nếu không thể không làm, thì phải làm sao?”

Nam Cung Uyên vẫn tươi cười ôn hòa, lại thẳng thừng hỏi: “Ngươi muốn giết ai?”

Lộ Ánh Tịch giật mình, liền khẽ thở dài. Nàng muốn giết Tiểu Thấm nhưng rốt cuộc vẫn không đành lòng. Tiểu Thấm cho rằng việc nàng ta làm thần không biết quỷ không hay, nhưng thực ra nàng đã sớm phát hiện ra điều bất thường. Giữ lại bên mình một thuộc hạ không phục tùng mệnh lệnh, so với nuôi gian tế có lẽ còn nguy hiểm hơn.

Nam Cung Uyên chăm chú nhìn nàng , ôn nhu mà nhếch môi, lời nói nhẹ như gió xuân: “Ánh Tịch, là ta cho Tình Thấm độc dược.”

“Sư phụ?” Lộ Ánh Tịch chợt giương mắt nhìn y, vô cùng kinh ngạc.

“Cung nữ có diện mạo giống ngươi, chính là kẻ thù trong số mệnh của ngươi. Nhưng ngươi vẫn chủ quan khinh địch, Tình Thấm cũng là vì lo nghĩ cho đại cục mà thôi.” Nam Cung Uyên cũng than nhẹ, dường như tiếc nuối, lại như thương xót, “Độc dược ta đưa cho Tình Thấm, là độc dược mãn tính, không đến nỗi mất mạng, nhưng lâu ngày tâm trí sẽ dần suy yếu, không khác gì một đứa trẻ.”

Lộ Ánh Tịch sợ run không thốt nên lời. Từ khi Tê Điệp chịu phạt bị đánh bằng gậy, tĩnh dưỡng chưa lành, ngược lại thương thế càng nặng thêm. Nàng vốn còn tưởng do một mình Tình Thấm giở trò mờ ám, không ngờ cả sư phụ cũng âm thầm tiếp tay.

Lặng im hồi lâu, nàng mới ngước mắt nhìn hắn, trầm giọng mở miệng: “Sư phụ, chốn hoàng cung phức tạp xấu xa, vốn không thích hợp để sư phụ lưu lại lâu dài.” Nàng thật không muốn bàn tay của sư phụ bị vấy bẩn.

“Nửa năm sau, sư phụ sẽ rời khỏi.” Vẻ mặt Nam Cung Uyên bình thản, đôi mắt đen sâu thăm thẳm như giếng cổ, dù có gợn sóng cũng chỉ là rung động rất nhỏ.

“Nếu Ánh Tịch muốn sư phụ sớm rời khỏi đây?” Lông mày nàng nhíu chặt, trong lòng buồn bực không thể tả. Nàng không muốn sư phụ phải nhúng tay vào những việc này, càng không muốn nhìn thấy y vì nàng mà làm những chuyện trái với lương tâm.

Nam Cung Uyên vờ như không nghe thấy, lại nói: “Đến lúc đó, nếu ngươi muốn đi cùng sư phụ, sư phụ sẽ mang ngươi quy ẩn giang hồ.”

Lộ Ánh Tịch trong lòng chấn động, kinh ngạc trố mắt. Cuối cùng y cũng nói ra? Y sẵn lòng đem nàng đi cùng? Điều này phải chăng y đối với nàng… có tình cảm?

Nhưng Nam Cung Uyên bình tĩnh mỉm cười, dịu dàng nhìn nàng , không bày tỏ thêm điều gì.

“Sư phụ, tại sao lại là nửa năm?” Nàng cẩn thận từng li từng tí hỏi.

“Thiên cơ bất khả lộ.” Nụ cười của y tuấn lãng, làn gió mát khẽ thổi qua áo choàng xám, tay áo tung bay, bồng bềnh phiêu du. Y sẽ không nói cho nàng biết, đến lúc đó nàng sẽ phải đối mặt với lựa chọn lớn nhất trong cuộc đời. Ngay cả chính y cũng không có lòng tin, cuối cùng nàng và y có thể cao bay xa chạy hay không, huống hồ nàng đang mang trọng trách trên người?

“Được, nửa năm.” Nàng lẩm bẩm tự nhủ. Nàng sẽ xem đây như là một ước định, một ước định vô cùng quan trọng với nàng.

“Thời gian không còn sớm nữa. Ánh Tịch, ngươi trở về đi. Đi làm chuyện ngươi muốn làm, sư phụ vĩnh viễn ủng hộ ngươi.” Y cười nhạt, cất bước đi trước, lướt qua nàng, không ngoảnh đầu lại, dần khuất xa.

Nàng đứng tại chỗ, nhìn theo chiếc áo xám phong phanh, thân hình thẳng tắp, hồi lâu vẫn chưa thể định thần.

Đêm đến, bên Thần Cung quả nhiên không có phái người đến truyền nàng.

Nàng liền lên giường chuẩn bị ngủ, nhưng vẫn trằn trọc trở mình mãi không ngủ được. Lời sư phụ nói lúc nãy, vẫn còn quanh quẩn bên tai. Quy ẩn giang hồ, tự do tự tại. Nàng có thể không? Phải chăng nửa năm sau thiên hạ đã bình định? Nàng sẽ thất bại thảm hại? Hay Mộ Dung Thần Duệ thất bại? Có thể xuất hiện cục diện cả hai cùng có lợi, không tổn thương bá tánh, không xảy ra chiến tranh?

Gió đêm cuối hè, mát lạnh như nước, từ cửa sổ rộng mở tràn vào, rèm giường khẽ lay động.

Lộ Ánh Tịch thở dài một tiếng, đứng dậy đến bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng giắt trên bầu trời đêm xa xa. Vầng trăng sáng này, so với lúc ngước nhìn tại cố hương, không khác biệt. Thế nhưng nàng đã không còn là cô công chúa không buồn không lo ngày đó nữa.

Đứng một lúc lâu, cảm thấy có chút lạnh lẽo, nàng đang định quay trở về giường, đột nhiên rùng mình theo bản năng.

Chốc lát, sau lưng có người tiến lại gần. Bỗng thấy trên người ấm áp, thì đã có một chiếc áo choàng qua vai nàng.

“Muốn bị nhiễm phong hàn giống Trẫm sao?” Giọng nói trầm thấp gần bên tai, hơi thở ấm áp luồn qua những sợi tóc sau gáy của nàng.

“Hoàng thượng.” Nàng quay đầu, mỉm cười: “Đêm đã khuya như vậy, Hoàng thượng còn chưa ngủ?”

“Trẫm bị Hạ Quý phi quấy nhiễu phát bực, vẫn là chỗ của Hoàng hậu thanh tĩnh hơn.” Hoàng đế khẽ nhếch môi cười, dịu dàng tình tứ nhìn nàng, “Dường như Hoàng hậu muốn tránh thân mật với Trẫm?”

“Thần thiếp vẫn đang chờ Hoàng thượng tuyên gặp.” Nàng cười trả lời, nhưng trong lòng lại nghĩ, hắn gần đây chuyên dùng chiêu tình cảm dịu dàng để tấn công, ý đồ chinh phục nàng sao?

“Núi không phải Trẫm, nhưng trẫm có thể là núi.” Hoàng đế vẫn cười vui vẻ, đưa tay ôm eo nàng, kéo nàng vào trong lòng.

Nàng thuận thế rúc vào lòng ngực hắn, lại nói: “Nhiệt độ cơ thể Hoàng thượng rất thấp, nếu bị Hoàng thượng ôm cả đêm, Thần thiếp không muốn nhiễm phong hàn cũng khó.”

“Vậy thì chúng ta làm những chuyện để tăng nhiệt độ đi.” Đôi mắt hoàng đế dần nồng cháy, ánh nhìn nóng bỏng.

Trực giác nàng bỗng cảm thấy bất an, lấy tay khẽ đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, để thần thiếp đi sai người nhóm lò sưởi.”

“Không cần.” Hắn khẽ nhếch môi, cúi đầu xuống thấp, môi hắn phủ lên đôi môi nàng.

Nàng liền cứng đờ người, trong đầu không khỏi hoang mang. Phản kháng? Hay là thuận theo?

Trong lúc nhất thời, cả căn phòng lặng yên, chỉ còn tiếng hít thở phập phồng của hai người đan xen nhau.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...