Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 37

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuốn 2: Tranh sáng tranh tối

Việc tu sửa lãnh cung tiến hành gấp rút như dầu sôi lửa bỏng. Tình Thấm là một trợ thủ đắc lực, làm việc nhanh nhẹn, thủ đoạn cứng rắn, năng suất rất cao.

Lộ Ánh Tịch trong lòng lại có chút cảm thán. Nàng cố ý bảo Tình Thấm bố trí mê cung, gạt hoàng đế hướng nghi ngờ mật đạo có thể nằm trong cung Vô Ưu. Thế nhưng nàng vẫn cảm thấy hoàng đế không phải là người dễ bị lừa gạt như vậy. Hắn hạ lệnh tu sửa lãnh cung, rõ ràng là cảnh cáo nàng. Có lẽ, thực sự có một ngày, nàng sẽ phải dọn vào ở trong cung Vô Ưu âm u lạnh lẽo này.

Nàng thở dài, vứt bỏ những tâm tình lặt vặt đó, một mình đến thăm Tê Điệp đang ốm đau trên giường.

Chỗ ở của cung nữ đơn giản nhỏ hẹp, ngoại trừ cái bàn là một chiếc giường, không có bất kì đồ vật xa xỉ nào.

Tê Điệp dựa nửa người vào đầu giường, dường như đang suy nghĩ m//ô//n//g lung, vẻ mặt có chút biếng nhác mệt mỏi, dung mạo xinh đẹp đã tiều tụy đi nhiều. Nàng ta kinh ngạc khi thấy Lộ Ánh Tịch đến đây, vội vàng muốn xuống giường hành lễ.

“Ngươi có thương tích trong người, không cần đa lễ.” Lộ Ánh Tịch đưa tay ngăn động tác của nàng ta, nhỏ nhẹ hỏi: “Vết thương trên người có đỡ hơn chút nào không?”

Tê Điệp nhợt nhạt khẽ mỉm cười, trả lời: “Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm. Nô tỳ đỡ hơn rất nhiều.”

Nàng nhìn thần sắc của nàng ta, xác nhận là nàng ta không biết bản thân bị trúng độc. Lộ Ánh Tịch trong lòng thương hại, ngồi xuống mép giường, cầm tay nàng ta, vỗ nhẹ mấy cái, nói lời an ủi ngon ngọt: “Ngươi chỉ cần an tâm tịnh dưỡng, không cần vội vàng bình phục để làm việc. Bản cung sẽ dặn dò người dưới, bổng lộc hàng tháng vẫn như cũ.”

“Được Nương nương chiếu cố, là phúc phận của nô tỳ. Nô tỳ nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm ân đức của Nương nương.” Tê Điệp biết ơn nhìn nàng, lời nói chân thành thân thiết.

Ngón tay Lộ Ánh Tịch khẽ lướt qua mạch cổ tay của nàng ta liền thu tay về, trong lòng thầm kinh ngạc. Sao lại không có dấu hiệu bị trúng độc?

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Tê Điệp nhìn thẳng nàng, nụ cười thuần khiết đẹp đẽ chân thành, trong đôi mắt sáng lên hàm ý cảm ơn, không một chút ác ý.

Lộ Ánh Tịch bất giác toàn thân ớn lạnh. Sư phụ nói không sai, nàng đã quá khinh địch. Tê Điệp này đâu chỉ không tầm thường, quả thực chính là nhân vật thân tàng bất lộ[1].

[1] Thân tàng bất lộ: chỉ những người hiểu biết tài năng nhưng tính cách hướng nội, không khoe khoang tài năng trước mặt người khác.

“Nương nương, nô tỳ sẽ tĩnh dưỡng thêm mấy ngày, không có gì đáng ngại. Đến lúc đó nô tỳ lại có thể hầu hạ bên cạnh Nương nương , để báo đáp ân huệ thương yêu lo lắng của Nương nương.” Giọng điệu Tê Điệp mềm mỏng, vẻ mặt khờ khạo ngây thơ, cất tiếng nói trong vắt, “Nương nương là chủ tử tốt nhất mà nô tỳ từng gặp.”

“Hãy nghĩ ngơi tốt, Bản cung không ở lâu.” Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt cười rồi đứng dậy.

“Nô tỳ cung tiễn Nương nương.” Tê Điệp gắng gượng xuống giường, quỳ trên mặt đất nghênh tiễn.

Lần này Lộ Ánh Tịch không thương xót nàng ta, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua bộ dạng phục tùng kính cẩn của nàng ta, sau đó xoay người đi.

Trở lại tẩm cung của mình, Lộ Ánh Tịch cẩn thận đóng cửa sổ, khởi động cơ quan tiến vào thạch thất dưới Phượng sàng.

“Điện hạ.” Trong phòng tối, chỉ có một Hi vệ ở lại canh giữ, vẻ mặt lạnh lùng trước sau như một.

“Truyền ý chỉ Bản điện, phái hai Hi vệ, tra rõ thân phận của cung nữ Tê Điệp.” Lộ Ánh Tịch truyền lệnh, ngắn gọn xúc tích. Dứt lời, nàng ngay lập tức xoay người lên lại mặt đất.

Tẩm cung yên ắng vắng lặng, Lộ Ánh Tịch tập trung lắng nghe, khẳng dịnh không có âm thanh khác thường mới yên lòng.

Kỳ hạn ba ngày đã tới, nhưng hoàng đế còn chưa phái người đưa thuốc dẫn, nàng suy xét một chút, mới quyết định tự mình đi thúc giục hắn.

Nàng đến đúng lúc hoàng đế đang bàn chánh sự, chưa trở lại Thần Cung, nàng đành chờ ở thiên điện. Nàng vẫy tay ra hiệu cho thái giám và cung nữ ra ngoài, một mình thong thả uống trà.

Đợi khoảng một khắc, có người bước nhanh vào, hướng nàng chắp tay cúi chào, giọng nói cứng rắn: “Hoàng hậu nương nương phượng an.”

Lộ Ánh Tịch đặt ly trà xuống bàn, miễn cưỡng ngước đầu nhìn: “Phạm hiệp sĩ, mấy ngày không gặp, vẫn khỏe chứ?”

Phạm Thống nhăn mặt, lạnh lùng nói: “Phạm mỗ phụng lệnh Hoàng thượng thông báo cho Hoàng hậu một tiếng, Hoàng thượng chính sự bộn bề, hôm nay không rảnh tiếp kiến Hoàng hậu.” Hắn không biết tại sao cứ nhìn thấy nữ tử này, liền có luồng khí buồn nôn dâng trào, cảm giác vừa chán ghét vừa cáu kỉnh bực dọc.

Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt nhếch môi mỉm cười. Xem ra hoàng đế trong lòng do dự, chần chờ không ra tay được. Hắn cố ý để Phạm Thống đến thông báo là có dụng ý gì?

Đôi lông mày của Phạm Thống càng cau chặt lại, hắn rất ghét nhìn nụ cười này của nàng, cười như không cười, phóng đãng không đứng đắn.

“Phạm hiệp sĩ cứ dán mắt nhìn Bản cung chằm chằm như vậy, còn điều gì muốn nói sao?” Lộ Ánh Tịch nghiêng đầu dò xét nhìn hắn, trong lòng buồn cười. Hắn rõ ràng là một nam tử mặt lạnh, nhưng vì sao hễ đứng trước mặt nàng lại trưng bộ mặt thất tình? Hắn chán ghét khinh thường nàng, dường như làm cách nào cũng không che dấu được.

Cặp lông mày của Phạm Thống cau chặt lại gần như vặn vẹo, nhăn mặt nói: “Hoàng thượng lệnh cho Phạm mỗ đưa Hoàng hậu hồi cung.”

“Vậy làm phiền Phạm hiệp sĩ.” Lộ Ánh Tịch trong mắt mang ý cười vui vẻ, cất bước đi trước.

Nàng ngồi trên kiệu, Phạm Thống sải bước đi theo, lẽo đẽo bên cạnh, nhưng không hé răng nửa lời, giống như đối với người nào đó sinh hờn dỗi.

Lộ Ánh Tịch vén một góc màn che, thò đầu hỏi: “Trong cung xảy ra chuyện gì phải không?”

Bước chân Phạm Thống vẫn duy trì tốc độ ổn định so với kiệu, mắt hướng thẳng phía trước, cất giọng lạnh nhạt trả lời: “Không có.”

Lộ Ánh Tịch buông màn, dựa lưng vào tấm đệm lót mềm mại trong kiệu, chợp mắt. Nhất định là có việc, bằng không hoàng đế cũng không cần phái Phạm Thống trông chừng nàng.

Từ Thần Cung đến cung Phượng Tê, vốn chỉ mất khoảng nửa nén nhang, nhưng kiệu đã đi được một nén nhang, vẫn không dừng lại.

Lộ Ánh Tịch từ từ mở mắt, nhếch khóe môi cười lạnh lẽo, trong đôi mắt tia sáng lạnh lùng tràn lan.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...