Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 34

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơi nóng từ bốn lò sưởi từ từ bốc lên. Trên chiếc giường nhỏ bên cạnh long sàng, đã đặt sẵn hai tấm đệm bằng gấm, trà gừng cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Các cung nhân nhẹ nhàng lui xuống, đóng cửa tẩm cung lại.

“Hoàng thượng.” Lộ Ánh Tịch thấp giọng lên tiếng, “Xin hãy ngồi xếp bằng.”

Hoàng đế theo lời nàng ngồi vững vàng trên giường, nhưng vẻ mặt lại uể oải khác thường, chậm rãi nói: “Tại sao Hoàng hậu không cân nhắc một cách khác?”

Mi mắt Lộ Ánh Tịch run giật, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, trầm giọng đáp: “Bởi vì Thần thiếp đối với phương pháp này tương đối nắm chắc.”

Hoàng đế nhếch khóe môi, nụ cười đầy ẩn ý.

Lộ Ánh Tịch thầm bực tức, không hé miệng nói nửa lời, ngồi vào phía sau hắn. Cái gọi là phương pháp khác, thì chính là âm dương giao hợp. Không nói đến khi mây mưa hoan ái thì hàn độc sẽ truyền qua người, quan trọng hơn chính là, nàng sẽ bị tổn hại đến thân thể. Nếu như hàn khí quá nặng, có thể làm cho nàng cả đời không thể sinh con.

Hoàng đế bỗng nhiên dịch người sang, cầm tay nàng, đùa giỡn cười nói: “Hoàng hậu, trẫm thích phương pháp khác.”

Lộ Ánh Tịch nén tức giận trong lòng, thản nhiên nói: “Hoàng thượng, chớ nói đùa.”

Vẻ mặt hoàng đế chợt trầm xuống, không vui nói: “Trẫm cũng không phải là đang nói giỡn.”

Lộ Ánh Tịch nhẹ nhàng rút bàn tay đang bị hắn nắm, nhếch môi cười yếu ớt, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong veo lạnh lùng: “Có lẽ hôm nay Hoàng thượng không muốn chữa bệnh, Thần thiếp hôm khác lại đến.”

Nói xong, nàng xoay người xuống giường, muốn nhanh chóng rời đi. Hắn có phần khinh người quá đáng, cho dù nàng không phải là xuất phát từ tấm lòng chân thành, nhưng cũng là giúp hắn. Vậy mà hắn lại muốn hại nàng mới cam lòng?

“Đứng lại!” Sau lưng truyền tới tiếng quát lạnh lùng của hoàng đế.

Nàng quay người lại, lạnh nhạt nhìn hắn: “Hoàng thượng có gì căn dặn?”

Hoàng đế liếc nhìn nàng, khuôn mặt anh tuấn, giọng nói trầm thấp: “Cho dù chỉ là giao dịch, cũng cần phải tuân thủ quy tắc. Trừ phi, nàng không muốn kim bài miễn tử, cũng không muốn bảo vệ bình yên sau này của Nam Cung Uyên.”

Đáy mắt Lộ Ánh Tịch hiện lên một chút mỉa mai. Nàng quả thật muốn đem kim bài miễn tử đưa cho sư phụ, nhưng cái này không có nghĩa là nàng sẽ không biết phân nặng nhẹ.

“Hoàng thượng nói đúng, đây là giao dịch.” Nàng chậm rãi tiếp lời, không nhanh không chậm: “Đã là giao dịch, sẽ có một bên nguyện bán, một bên nguyện mua.”

“Rất tốt.” Hoàng đế gật đầu, chậm rãi thu lại vẻ mặt lạnh lùng, hắng giọng cười khẽ: “Hoàng hậu vẫn không bị dụ dỗ mê hoặc, trái tim vẫn sáng suốt y nguyên. Hiếm thấy, thật hiếm thấy.”

Lộ Ánh Tịch sững sờ, ngầm mỉa mai nhìn hắn. Hắn đang thử nàng, thử xem rốt cuộc nàng có thể vì sư phụ mà hy sinh đến đâu. Người đời vẫn nói quân vương đa nghi. Mà nếu để nàng nói, hắn, quá mức đa nghi.

“Lại đây.” Hoàng đế ngoắc tay với nàng, thần sắc đã trở nên dịu dàng như trước.

Nàng bước đến hai bước, đứng trước long sàng, trầm mặc không nói.

“Ánh Tịch.” Hắn đột nhiên kêu tên nàng, giọng nói trầm ấm mà dịu dàng: “Nàng có biết, nhược điểm lớn nhất của nàng là gì không?”

Nàng mím chặt môi, vẫn là không nói một lời.

“Mỗi người đều có nhược điểm, nhưng có những người dù bị đ//â//m trúng chỗ mềm yếu, vẫn có thể cười nói vui vẻ như trước, tuyệt đối sẽ không để người khác phát hiện ra.” Hoàng đế như xúc động mà bày tỏ, như vừa thương xót lại vừa trìu mến, thở dài nói: “Đạo hạnh của nàng còn thấp lắm.”

Lộ Ánh Tịch khẽ không khỏi giật mình, nhớ có lần sư phụ từng khuyên nàng đừng quá quật cường, lại cùng những ẩn ý sâu xa trong lời nói này của hoàng đế, không hẹn mà trùng khớp.

Hoàng đế lại than nhẹ một tiếng, nói tiếp: “Trẫm nhắc nhở nàng một lần nữa, hàn độc tổn hại sức khỏe, có lẽ so với những gì nàng tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn. Đừng làm những chuyện khiến bản thân hối hận.”

Lộ Ánh Tịch rốt cụộc cũng lên tiếng, bình thản nói: “Hoàng thượng, Thần thiếp hiểu rất rõ.” Trong thiên hạ, chỉ có đệ tử của Huyền Môn mới có đủ nội công thâm hậu và biết cách chuyển dời độc. Nếu nàng không chữa cho hắn, hắn còn có thể cầu người nào khác sao?

Hoàng đế chăm chú nhìn nàng, lắc đầu khẽ cười: “Trẫm khẳng định, sau này nàng sẽ hối hận.”

Nàng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

“Trẫm thay đổi chủ ý. Dư độc này không giải cũng được.” Hoàng đế ý cười nồng đậm, mang theo chút kiêu ngạo ngông cuồng nói: “Trẫm muốn sẽ có một ngày nàng can tâm tình nguyện, vì Trẫm làm tất cả.”

Lộ Ánh Tịch không khỏi trợn to đôi mắt, cảm thấy người này thật kì quái. Hắn không chỉ vui buồn thất thường, lòng dạ khó lường, lại còn tự cao tự đại, quả thực làm người khác không nói nên lời. Hắn cho rằng nàng sẽ yêu hắn? Yêu đến mức quên mình?

Đôi mắt hoàng đế trong vắt, sắc bén như gươm, lại tiếp tục nói: “Nàng vì Nam Cung Uyên mà đòi lấy kim bài miễn tử, ngoài xuất phát từ ‘tình cảm’ thầy trò còn có...” Hắn cố tình nhấn mạnh chữ “tình cảm”, dừng một chút lại nói: “Tất nhiên cũng có tính toán cho chính mình. Đã hy sinh mà còn tính toán như vậy, nếu là Trẫm, Trẫm sẽ không cần.”

Lộ Ánh Tịch khẽ nhướng mày, cũng không phủ nhận. Nàng quả thật có tính toán khác, không muốn sư phụ bị người khác quản chế, khiến nàng cũng gián tiếp bị kiềm chế.

“Cái Trẫm muốn, là thứ hoàn toàn thuần túy, không lẫn một chút tạp chất.” Hoàng đế nói đến đây thì không nói gì thêm nữa, mà lại xoáy sang chuyện khác: “Chuyện hàn độc cỏn con này, Trẫm còn không để tâm. Chi bằng Hoàng hậu hãy dồn hết tâm trí vào việc nghiên cứu vu cổ.”

Lộ Ánh Tịch xem những lời nói nhăng nói cuội ngang ngược của hắn vừa rồi không đáng bình luận. Nhưng trong lòng mơ hồ nảy sinh một chút khâm phục. Hắn rốt cuộc không làm chuyện vì bản thân, mà lợi dụng nữ tử thay hắn chịu khổ. Mưu mô thủ đoạn, tàn nhẫn vô tình của hắn, chỉ để dùng trên chuyện xã tắc đại sự. Lòng dạ thế này, mới chính là bậc đế vương thực sự.

Hoàng đế liếc nàng một cái, ranh mãnh cười nói: “Giờ mới phát hiện Trẫm rất tốt sao?” Không đợi nàng đáp lại, hắn liền chuyển sang chuyện khác, nghiêm mặt nói, “Thuốc dẫn của thuốc giải cổ độc, nội trong ba ngày Trẫm sẽ có.”

“Đến lúc đó Thần thiếp nhất định sẽ dốc sức chế thuốc giải.” Lộ Ánh Tịch đáp lại, khóe môi khẽ cong lên. Đáy mắt hắn bỗng sinh sát khí, cái này chính là điều nàng muốn thấy. Ba ngày sau, chướng ngại vật của nàng sẽ ít đi một phần.

Im lặng một lúc, hắn ung dung nói: “Từ lúc Trẫm nhiễm phong hàn, nhiệt độ cơ thể nhất định sẽ đột ngột hạ thấp. Đêm lạnh khó chịu, đêm nay Hoàng hậu hãy ở lại Thần Cung đi.”

“Vâng, Hoàng thượng.” Nàng kính cẩn trả lời, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ, khoảng thời gian này là thời kỳ đặc biệt của hắn, chắc sẽ không… Nhưng mà, khó đảm bảo hắn sẽ không có ý định mờ ám chọc ghẹo nàng. Cho nên tối nay, nàng muốn tìm việc cho hắn làm.

Nàng lộ ra nụ cười tủm tỉm, trong đôi mắt lại xẹt qua chút gian xảo.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...