Phùng Tình Nhật – Chương 13
Phùng Tình Nhật
"Nhìn xem, còn khuôn mặt này nữa, rõ ràng sinh ra đã oai phong lẫm liệt, nếu nhíu mày quát một tiếng, người thường e là thật sự không dám mạo phạm trêu chọc đâu."
Thiếu Vi vốn không thích bị người ta bình phẩm cân đo đong đếm như vậy, nhưng có lẽ do sức lực ảnh hưởng đến chí khí, hoặc có lẽ nàng lờ mờ ngửi thấy một chút mùi vị an toàn khó tả, nên khi Khương Phụ nhấc một chân nàng lên, nàng cũng mặc kệ cho đối phương nhấc.
Khương Phụ tặc lưỡi: "Đôi chân này thì khỏi phải nói rồi, thon dài, rắn rỏi, nhanh nhẹn thế này, chạy nhảy chắc chẳng thua gì sói báo đâu nhỉ?"
"Lại nhìn hai bàn tay này của ngươi xem..." Khương Phụ ngồi xổm ở đó, lấy ngón trỏ vừa bị Thiếu Vi c.ắ.n chọc chọc vào mu bàn tay nàng, nghiêm túc khen ngợi: "Nhìn là biết đôi tay chăm chỉ luyện võ, rõ ràng nhỏ bé thế này mà lại chịu thương chịu khó đến thế."
Thiếu Vi vẫn đang nằm sấp trên đất, hai tay chống trước người. Lúc này nàng vô thức nhìn theo Khương Phụ vào đôi tay của mình, thực ra Thiếu Vi rất ít khi quan sát bản thân.
Khương Phụ lại chọc nhẹ vào tay cô bé, chậm rãi nói: “Ngươi xem, chúng tranh đua mọc trên người ngươi như thế, trung thành với ngươi như thế, bảo vệ ngươi không chút giữ kẽ, giúp ngươi mạnh mẽ, cùng ngươi lớn lên, lại còn có hơi thở nhịp tim ngày đêm không ngừng nghỉ chỉ để cho ngươi được sống, sao ngươi nỡ lòng nào vứt bỏ chúng dễ dàng vậy chứ?"
Thiếu Vi bất giác ngẩn người.
Nàng vẫn đang nhìn đôi tay mình.
Đôi tay ấy đầy sẹo, lại có cả vết cước do lạnh, bàn tay không lớn lắm, lúc này đang dùng sức chống đỡ cơ thể, từng ngón tay nhỏ bé và từng đốt ngón tay đều trông vô cùng nỗ lực, lại có vài phần... đáng thương một cách vừa liều mạng vừa nhẫn nhục chịu khó.
Thiếu Vi ngẩn ngơ nhìn một lúc, bỗng buông lỏng hai tay, cúi đầu áp trán xuống mặt đất.
Nàng thế mà lại rơi vài giọt nước mắt.
Nước mắt này đến quá đột ngột và vô cớ.
Trước mặt người ngoài mà lại khóc vì những lời này thì thật mất mặt, Thiếu Vi cố nén không phát ra tiếng, muốn nhanh chóng dập tắt cơn buồn khóc c.h.ế.t tiệt này.
Nhưng lại nghe Khương Phụ thở dài bất lực: "Khóc có ích gì, khóc đâu giải quyết được rắc rối nào."
Câu nói này lập tức kích thích tâm lý phản nghịch của Thiếu Vi. Nàng ngẩng đầu lên, trừng đôi mắt đẫm lệ: "Ta xưa nay đều dùng đao giải quyết rắc rối, ai bảo ta định dùng nước mắt để giải quyết rắc rối hả? Ta cứ muốn khóc đấy, ta cứ khóc đấy!"
Hung hăng như vậy một hồi, dường như có thể mượn cớ chống đối giận dỗi người ta để khóc cho thỏa thích, khóc cũng trở thành một sự phản kháng ngang ngược đầy chí khí.
Thế là Thiếu Vi chẳng còn kiêng dè gì nữa, lại gục đầu xuống, òa khóc nức nở.
Con người ta càng khóc càng thấy tủi thân, thậm chí chưa chắc đã nói rõ được mình đang tủi thân ấm ức cái gì, thôi thì cứ để nước mắt và tiếng khóc làm thay vậy.
Úp mặt xuống đất khóc mãi cũng bí, Thiếu Vi bèn ngửa mặt lên khóc tiếp.
Ngửa cổ lâu mỏi quá thì lại úp mặt xuống đất, cứ thế mà thay đổi tư thế.
Mặc Ly mặt không cảm xúc vẫn máy móc ấn lưng nàng. Khương Phụ ngồi xổm chỗ cũ, hai tay nhìn như đang chống cằm, kỳ thực là hai ngón trỏ đang bịt chặt đôi tai bị chấn động đến đau nhức.
Thiếu Vi khóc òa lên, gào thét nức nở để trút bỏ mọi thứ.
Không biết khóc như thế bao lâu, dường như đã khóc cạn cả sức lực, Thiếu Vi nghiêng đầu nằm sấp tại chỗ, tiếng khóc đã tắt hẳn, chỉ còn cơ thể vẫn giật giật nấc lên từng hồi không kiểm soát. Khuôn mặt ướt nhem của nàng gối lên mái tóc rối bù, đôi mắt đỏ hoe lờ đờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đó là một khung cửa sổ rất nhỏ, nhưng lại vừa vặn chứa trọn vầng thái dương sắp lặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Không biết Khương Phụ đã ngồi lên giường từ lúc nào, vỗ tay tán thưởng: "Đến khóc mà cũng khóc rung trời chuyển đất thế này. Lúc đầu như thiên binh vạn mã tràn qua, đầy khí thế kim qua thiết mã. Nếu chỉ có thế thì thôi, đằng này đoạn giữa lại thêm phần sắc bén không linh, đến đoạn cuối lại uyển chuyển như chim oanh hót, dù lúc này tiếng khóc đã dứt nhưng vẫn còn dư âm văng vẳng bên tai... E là nhạc sư ca kỹ xuất sắc nhất thành Trường An cũng chẳng phối ra được thứ âm thanh thần diệu nhường này đâu nhỉ?"
Thiếu Vi đời nào không nghe ra ý trêu chọc giễu cợt trong đó, nhưng cổ họng đau như bị lửa đốt nên cũng lười đôi co. Chắc là do khóc quá lâu, hoặc có lẽ nước mắt làm loãng bớt t.h.u.ố.c mê, nàng thử cử động cơ thể, thấy có thể từ từ ngồi dậy được.
Khương Phụ tiện tay rót cho mình một bát nước ấm, sai bảo thiếu niên: "Mặc Ly, rửa mặt cho nó đi."
Mặc Ly bưng chậu gỗ đến trước mặt Thiếu Vi, một tay ấn sau gáy nàng dúi xuống, một tay vốc nước rửa mặt cho nàng.
Thiếu Vi thực sự khóc quá mệt, người cũng hơi tê dại, vốn định mặc kệ cậu ta muốn làm gì thì làm, nhưng ấn gáy còn chịu được, chứ lòng bàn tay thô ráp chai sần gấp mười lần nàng của đối phương chà lên mặt chẳng khác nào d.a.o cứa. Thiếu Vi cảm thấy mặt như bị lột đi một lớp da, nàng đau đến nhe răng, lắc đầu né tránh tay Mặc Ly, tự mình vốc nước, vã nước rửa mặt ào ào một trận cho đã đời.
Nước b.ắ.n tung tóe. Trong khoảnh khắc nín thở khi làn nước lạnh buốt ốp vào da thịt, Thiếu Vi như được trở lại dòng sông lạnh lẽo dưới chân núi.
Chỉ là lần này nàng đứng ở góc độ người ngoài cuộc, nhìn rõ cô bé đang trôi dạt tự hủy hoại bản thân kia. Cô bé ấy rõ ràng có một cơ thể nguyên vẹn, vậy thì cô ấy cũng được tính là một con người nguyên vẹn, độc lập, đúng không?
Dù nàng vốn không nên đến thế gian này, nhưng đã đến rồi thì "nó" đã trở thành "nàng". Nàng là một con người, càng là chính bản thân nàng. Người đời có thể coi nàng là nghiệt chủng, có thể khinh bỉ ghét bỏ nàng, nhưng duy chỉ có nàng là không thể ghét bỏ chính mình, càng không được vứt bỏ chính mình.
Vốc nước cuối cùng rơi xuống trước mắt, Thiếu Vi mở mắt ra, đối diện với vầng tà dương ngoài cửa sổ. Đáy mắt đỏ hoe bùng lên một đốm lửa giận dữ.
Nàng sinh ra đã nhơ nhuốc thừa thãi, c.h.ế.t đi cũng chật vật như vậy, nhưng oái oăm thay giờ đây lại như rơi vào vòng luân hồi số phận một lần nữa. Thế gian này với nàng chẳng khác gì địa ngục trần gian, là do tội nghiệt của nàng quá nặng, bắt buộc phải chịu cực hình và c.h.ế.t đi sống lại nhiều lần trong số phận này mới có thể chuộc tội sao?
Nếu đã như vậy, thì nàng càng không thể tìm c.h.ế.t một cách hèn nhát, lần này nàng cứ muốn sống đấy, cứ không c.h.ế.t đấy!
Thiếu Vi nhìn chằm chằm vào vầng tà dương, đáy mắt là sự cố chấp hung dữ không chịu khuất phục.
Tuy nhiên, đôi mắt vừa khóc xong mở to bị ánh sáng làm chói mắt đau rát. Nhân lúc chưa bị chói chảy nước mắt, Thiếu Vi nắm c.h.ặ.t t.a.y lấy đà, đứng dậy.
Khương Phụ đặt bát gốm trong tay xuống, nhìn cô bé vừa đứng dậy.
Cô bé mặc bộ đồ vải thô đơn giản, xõa tóc, đi chân trần, hai má vẫn còn nét phúng phính trẻ con, nhưng khí thế lại không hề yếu ớt.
Khí thế này chín phần mười đều toát ra từ đôi mắt ấy. Cặp mắt đen láy sáng ngời, dù lúc này đang nằm trong hốc mắt sưng đỏ t.h.ả.m hại, nhưng sự quật cường và kiên nghị trong đó không hề bị mài mòn đi chút nào.
Khương Phụ âm thầm quan sát, khẽ nheo mắt lại.
Cô bé chủ động mở miệng, hỏi cô: "Nói đi, rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì?"
Khương Phụ mỉm cười: "Mưu đồ? Nói vậy là ngươi không nghĩ ta sẽ hại mạng ngươi?"
Thiếu Vi: "Nếu ngươi muốn g.i.ế.c thì đã g.i.ế.c lâu rồi."
"Ta còn tưởng ngươi hoàn toàn không hiểu lòng người chứ." Khương Phụ vẻ mặt ngạc nhiên, giơ bàn tay vừa bị Thiếu Vi c.ắ.n bị thương lên: "Ngươi đã biết ta không g.i.ế.c ngươi, thế mà dọc đường còn phản kháng sống c.h.ế.t như vậy, cứ hơi tỉnh lại là đòi làm ta và người hầu của ta bị thương?"
Thiếu Vi cau mày: "Người ta sống là để không bị g.i.ế.c thôi sao, thế thì khác gì súc vật? Ngươi không g.i.ế.c ta thì ta phải ngoan ngoãn chịu sự khống chế sắp đặt của ngươi à?"
Hơn nữa cứ bị châm kim cho ngất xỉu liên tục, bị vác đi vác lại như món hàng, rất mất mặt, rất không có tôn nghiêm.
"Ra là nghĩ như thế à... Con quỷ nhỏ này có khí phách đấy." Khương Phụ cười hiểu ý, lúc này mới trả lời câu hỏi của Thiếu Vi: "Ta quả thực có mưu đồ, chỉ không biết ngươi có đồng ý hay không."
--------------------------------------------------