Phu Nhân Hào Môn – Chương 779: (1) an thân vương và phó đốc quân
Phu Nhân Hào Môn
Bên kia, Trác Lâm và Trương Bật rời khỏi tòa nhà hội nghị, bên ngoài đã có xe chờ sẵn.
Trương Bật dừng chân, quay đầu hỏi Trác Lâm: “Có thể cùng ăn một bữa cơm không?”
Trác Lâm lắc đầu nói: “Không được, có chút việc, giờ cũng khá muộn rồi.” Thời gian họp kéo dài quá dự tính, lúc này đã sắp qua giờ ăn cơm trưa.
Trương Bật cũng không bất ngờ, ông ta và Trác Lâm dù là lúc còn trẻ cũng không quá thân thiết. Thời trẻ là giai đoạn nhiệt huyết, sôi nổi nhất mà còn không có tình cảm sâu sắc gì thì vài chục năm sau, thế sự vô thường, lại được chốn quan trường mài giũa, cả hai đương nhiên lại càng thêm xa lạ.
Trương Bật thở dài bất đắc dĩ, nói: “Thôi vậy, vậy hẹn gặp sau nhé!”
Trác Lâm tùy ý gật đầu, sau khi chào tạm biệt Trương Bật thì lên xe của mình.
Ngồi vào trong xe, Trác Lâm nói với tài xế: “Tới phủ An thân vương.”
Tài xế đáp vâng, đang định khởi động động cơ thì lại nghe thấy bên ngoài xe vang lên một tiếng vang nhỏ. Quay đầu nhìn lại thì phát hiện bên ngoài cửa xe phía sau đã có thêm một người, sau đó cửa xe bị kéo ra, người này lập tức ngồi vào.
Tài xế trợn mắt há hốc mồm, không biết làm thế nào cho phải, chỉ đành nhìn sang Trác Lâm dò hỏi ý kiến.
Trác Lâm nhìn người đột nhiên ngồi vào, thấy hơi đau đầu, cảnh cáo nói: “Phó Chính!”
Tài xế và trợ lý ngồi đằng trước đều không nhịn được run rẩy, sao ông thần này lại chạy tới đây thế này?
Phó Đốc quân nhìn Trác Lâm rồi nói với tài xế ngồi đằng trước: “Lái xe đi.” Sau đó mới quay sang hỏi Trác Lâm: “Đi nhờ xe, không ngại chứ?”
Trác Lâm lạnh nhạt đáp: “Chỉ sợ không tiện đường.”
Phó Đốc quân chẳng thèm quan tâm: “Không sao, cứ tới chỗ cô muốn tới đã. Đúng rồi, cô định đi đâu thế?” Dáng vẻ tràn ngập vô tội.
Ở trong mắt nữ sĩ Trác, Phó Chính của ba mươi năm trước làm vậy sẽ thấy rất đáng yêu, nhưng ông ấy của ba mươi năm sau mà bày ra vẻ mặt như thế thì quả thực rất cay mắt. Bà ấy dứt khoát nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế xe, nhắm mắt nghỉ ngơi: “Phủ An thân vương.”
“...” Phó Đốc quân ngậm miệng, nhìn chằm chặp Trác Lâm hồi lâu mới nói: “Quan hệ của cô và ông ta tốt thật đấy.”
Trác Lâm không thèm để ý tới ôn gấy, cũng chẳng thèm mở mắt ra mà nói với ngồi đằng trước: “Đi thôi.”
“Vâng.” Tài xế bừng tỉnh, vội vàng đáp lời.
Dọc đường đi, bầu không khí trong xe vô cùng yên tĩnh, tài xế tập trung nhìn đường, trợ lý ngồi đằng trước thì cả người cứng còng, ánh mắt cũng không dám nhìn lung tung.
Trác Lâm vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, Phó Đốc quân nhìn bà ấy hồi lâu, thấy không thú vị nữa nên cũng nhắm mắt ngồi im bên cạnh.
Chờ tới nơi, quản gia của phủ An thân vương nhìn thấy hai người đẩy cửa đi xuống thì không khỏi hoảng sợ.
“Nữ... nữ sĩ Trác, đây...” Sắc mặt người quản gia trung tuổi trắng bệch, nhìn chằm chặp vào Phó Đốc quân với vẻ đề phòng, sau đó quay sang nhìn Trác Lâm dò hỏi.
Phó Đốc quân trừng mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn? Đến gặp người quen cũ, chẳng lẽ tôi còn có thể đánh hắn nữa à?”
Quản gia cũng biết năm xưa chủ nhân của mình và vị Đốc quân này có quan hệ tương đối tốt, cũng không phải ông ta thật sự lo lắng Phó Đốc quân sẽ ra tay đánh người.
Trác Lâm lạnh nhạt nói: “Không có gì, quấy rầy rồi.”
Quản gia thở dài trong lòng, cân nhắc một chút, e là bản thân cũng không ngăn được vị này, đành phải nghiêng người sang một bên rồi nói: “Mời hai vị vào, để tôi cho người bẩm báo với Tam gia.”
Phó Đốc quân ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển phủ An thân vương, hừ một tiếng: “Làm ra vẻ.”
“...” Hai người còn lại đều coi như ông ấy đang đánh rắm.
Đã là cuối xuân đầu hạ, dù ở phương bắc nhưng phủ An thân vương vẫn mang hơi thở cực kỳ sống động, hơn lúc mùa đông rất nhiều.
Vẫn chỉ có từng đó người, trong vương phủ vô cùng tĩnh lặng. Quản gia trực tiếp dẫn hai người đi tới vườn hoa ở phía sau vương phủ, đã có người hầu nhanh chân vào báo trước một tiếng, An thân vương đang chờ sẵn ở nơi này.
Trong hoa viên tươi tốt, xanh um, tràn ngập sức sống, dương liễu rủ bên hồ, lá sen xanh đổ bóng trên mặt nước.
An thân vương mặc áo dài màu trắng đang ngồi dựa vào thân cây liễu bên bờ hồ câu cá. Nghe thấy âm thanh, ông ấy quay đầu lại nhìn ba người một chút rồi cười nói với Phó Đốc quân: “Lâu rồi không gặp, không ngờ ông còn tới nơi này của tôi.”
Phó Đốc quân nhìn thoáng qua cái thùng gỗ có mấy con cá đang nhảy lên ở bên cạnh An thân vương, nói: “Ông nhàn rỗi thật đấy.”
An thân vương thu cần câu lại, đứng lên cười nói: “Giờ ngoài nhàn rỗi ra thì tôi còn biết làm gì đâu? Chỉ không ngờ là ông cũng tới đây, cơm trưa đã chuẩn bị sợ không đủ rồi. Mang mấy con cá này đi làm thêm chút thức ăn đi.”
Quản gia lập tức tiến tới xách thùng gỗ lên, cung kính nói: “Vâng, Tam gia.”
An thân vương gật đầu sau đó cười nói với hai người: “Qua bên kia ngồi chứ?” Hiển nhiên hai người không có ý kiến gì, thế là cả ba cùng đi về phía đình hóng gió ở gần đó.
Vườn hoa phủ An thân vương rất có phong cách vùng Giang Nam, vô cùng lịch sự, tao nhã. Ngồi trong đình hóng gió, liếc mắt nhìn ra ngoài, cảm giác như đang đối mặt với một bức tranh thủy mặc.
Nhưng người ngồi trong đình lại chẳng có tâm trạng thưởng thức bức tranh phong cảnh này. An thân vương xắn ống tay áo, châm trà cho hai người rồi mới hỏi: “Sao hai người lại cùng tới đây vậy?”
Trác Lâm thản nhiên đáp: “Vừa mới họp cùng nhau ở tòa nhà hội nghị.”
An thân vương cười khẽ, hứng thú nhìn về phía Phó Đốc quân: “Phó Đốc quân đúng là nhàn nhã, tiện đường còn tiện đến cả chỗ của tôi thế này.”
Phó Đốc quân hừ khẽ, đáp: “Không nhàn bằng ông, nếu ông không chịu ra ngoài thì sớm muộn gì tôi cũng tới tìm ông thôi. Vừa hay tiện đường, miễn cho người khác nghĩ nhiều.”
An thân vương xoa cằm suy tư, gật đầu nói: “Nói cũng đúng.”
Nếu Phó Chính đơn độc tới gặp ông ấy, có khi người khác lại tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Nhưng nếu theo Trác Lâm tới đây, tuy vẫn không tránh được sự hóng hớt của người đời nhưng phương hướng tưởng tượng sẽ khác xa rất nhiều.
Trác Lâm uống trà, đáp: “Nói vậy thì thật ra tôi mới là người rảnh rỗi rồi.”
An thân vương cười thân thiện với bà ấy, duỗi tay đẩy đĩa bánh đến trước mặt Trác Lâm, nói: “Sao lại nói thế chứ? Hiếm lắm mới thấy em chịu tới ăn một bữa cơm với tôi cơ mà? Ông ấy mới là người rảnh rỗi.”
“...” Ánh mắt Phó Đốc quân nhìn An thân vương trở nên sâu thẳm, đáng tiếc An thân vương dù đã thoái vị từ lâu nhưng cũng không phải nhân vật tầm thường, cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì từ chiêu tấn công bằng mắt này.
An thân vương nhìn Trác Lâm, bình tĩnh hỏi: “Em vẫn phải về Vân Châu à?”
Trác Lâm gật đầu: “Đương nhiên rồi, năm ngoái tôi mới chính thức nhậm chức, chẳng lẽ lại chuyển đi ngay vào năm nay sao? Huống hồ... Tôi cảm thấy Vân Châu rất tốt.”
Phó Chính lại không hài lòng với ý kiến này: “Vân Châu có cái gì mà tốt? Nơi đó thâm sơn cùng cốc lại còn lạnh chết đi được... Cô về Nam Lục Tỉnh đi, Ung thành, Ứng châu, chọn chỗ nào cũng được! Bản đốc quân không keo kiệt như cái lão Long Khiếu đó đâu.”
Trác Lâm đau đầu day trán, quyết định phớt lờ âm thanh vo ve này, tiếp tục nói với An thân vương: “Món đồ lần trước tôi đưa cho anh xem, anh cảm thấy sao?”
An thân vương gật đầu, lấy từ trong ngăn tủ ra một túi tài liệu thật dày, nói: “Tôi đã đọc rồi, rất khá. Xem ra mấy năm nay em cũng đã bỏ ra không ít tâm tư. Có điều... Có một vấn đề là...”
Trác Lâm nói: “Tôi biết, các nơi làm theo ý mình, kế hoạch dù có tốt đến mấy cũng chỉ lãng phí mà thôi, cho nên tôi mới đưa nó cho anh đọc.”
Bởi vì căn bản không có khả năng thực hiện, nhưng nếu cứ để nó trong xó cho bụi bặm bao phủ thì Trác Lâm lại không cam lòng.
An thân vương khẽ thở dài: “Đáng tiếc.”
--------------------------------------------------













