Phu Nhân Hào Môn – Chương 49: Táp táp ghen tị
Phu Nhân Hào Môn
Tiêu Dật Nhiên tới rất nhanh, nhưng nét mặt ủ ê nên bộ tây trang màu trắng mặc trên người cũng có vẻ ảm đạm, rũ rượi theo.
Nhìn thoáng qua Phó Phượng Thành ngồi một bên, Tiêu Dật Nhiên nhanh chóng dừng ánh mắt trên người Lãnh Táp, nở một nụ cười mà anh ta tự cho là phong độ nhẹ nhàng:
“Đây là chị dâu sao? Hân hạnh gặp mặt, hân hạnh gặp mặt! Tôi là Tiêu Dật Nhiên, lần đầu tiên gặp mà quên không mang theo quà, mong cô hãy thứ lỗi.”
Lãnh Táp cũng quan sát vị hoàng tử có dòng máu hoàng thất chính thống này: “Chào tam hoàng tử.”
“Không dám, không dám, tôi là bạn với Phó Phượng Thành, cứ gọi tôi là Dật Nhiên cũng được.” Tiêu Dật Nhiên cười tủm tỉm, vươn tay ra định bắt tay với Lãnh Táp.
“Khụ khụ.” Từ Thiếu Minh cảm thấy có khi giọng nói của mình có vấn đề thật mất.
Nụ cười trên mặt Tiêu Dật Nhiên lập tức cứng đơ, bình tĩnh thu hồi bàn tay mới vươn ra được một nửa.
“Phó lão đại, không phải cậu nói trong thời gian này không muốn thấy mặt tôi sao? Muộn thế này rồi còn gọi bản công tử tới đây làm gì? Có biết là bản công tử đi ngủ rồi không hả?”
Sớm biết còn có xui xẻo này thì hai ngày trước đã rời đi theo Vệ Trường Tu rồi, hóng xem trò vui quả nhiên không có kết cục tốt.
Phó Phượng Thành nói: “Cậu mà ngủ sớm thế sao?”
Ánh mắt Tiêu Dật Nhiên trở nên bay bổng: “Vận… vận động trước khi ngủ.”
“...”
“Tiêu Dật Nhiên!” Thấy Tiêu Dật Nhiên nói huyên thuyên với Phó Phượng Thành không thèm để mắt tới mình, rốt cuộc Tiêu Hạo Nhiên cũng không nhịn được mà tiến lên túm lấy cánh tay Tiêu Dật Nhiên.
Tiêu Dật Nhiên vội vàng đẩy tay hắn ra: “Làm gì, làm gì thế hả? Đang yên đang lành lôi lôi kéo kéo cái gì? Khụ, mà này, muộn thế này còn gọi tôi tới là có việc gì đấy?”
Phó Phượng Thành chống tay vào tay vịn xe lăn: “Tôi muốn một chân của hắn.”
“...” Tiêu Dật Nhiên hơi nhăn nhó một chút, sờ lên mũi: “Ối chà... Tôi có thể hỏi một chút lý do tại sao được không?”
Từ Thiếu Minh kể vắn tắt lại sự việc một lần, đương nhiên chỉ nói Tiêu Hạo Nhiên có ý đồ làm hại Lãnh Táp, cũng không nói chuyện Lãnh Táp thả mồi câu cá gì đó.
Sắc mặt Tiêu Dật Nhiên thay đổi, nhấc chân đá ngã Tiêu Hạo Nhiên xuống đất, nói với Phó Phượng Thành: “Cậu thích xử thế nào cũng được.”
Tiêu Hạo Nhiên kinh hãi trợn trừng mắt: “Anh nói cái gì? Tiêu Dật Nhiên, tôi cũng là người của nhà họ Tiêu đấy! Anh dám à!”
Sắc mặt Tiêu Dật Nhiên sa sầm: “Nhà họ Tiêu không dạy mày làm xằng làm bậy!”
Thằng ngu này nghĩ rằng hoàng thất bây giờ vẫn còn giống năm xưa sao? Giờ bao nhiêu người đang mở to mắt muốn túm được lỗi sai của hoàng thất kia kìa, thế mà thằng ngu này còn dám đi trêu vào nhà họ Phó nữa.
Cha hắn là quận vương thật, nhưng hiện tại, đừng nói là quận vương, kể cả có là thân vương thì cũng có giá trị gì đâu? Trong tay không quyền không lính, ngoài chút tiền do tổ tiên để lại ra thì chẳng có gì cả!
Tiêu Hạo Nhiên chỉ vào Phó Phượng Thành, lạnh lùng nói: “Hắn đã là kẻ tàn phế, còn có gì đáng sợ nữa chứ? Chẳng lẽ Phó Đốc quân còn dám vì chuyện nhỏ này mà đối đầu với nhà họ Tiêu à? Tiêu Dật Nhiên, anh cố ý chướng mắt với tôi chứ gì! Thằng nhãi Tiêu Mẫn Nhiên kia cho anh lợi lộc gì hả?”
“Thằng ngu!” Tiêu Dật Nhiên hơi híp mắt, chậm rãi nhả ra hai chữ.
“Thiếu Minh.” Phó Phượng Thành đột nhiên mở miệng, vươn tay về phía Từ Thiếu Minh.
Từ Thiếu Minh sửng sốt một chút rồi hiểu ra, dùng hai tay đưa gậy cho anh.
Phó Phượng Thành cầm lấy cây gậy, nhấc thử một chút, sau đó ném xuống trước mặt Tiêu Hạo Nhiên.
Mọi người ở đây đều sửng sốt nhìn Phó Phượng Thành. Phó Phượng Thành bình tĩnh nhìn Tiêu Hạo Nhiên: “Tự đánh gãy chân trái của mình, chuyện hôm nay coi như xong.”
“Nằm mơ!” Tiêu Hạo Nhiên cười lạnh, hắn không tin Phó Phượng Thành thực sự dám ra tay với mình.
Phó Phượng Thành hơi nhếch môi: “Cậu không ra tay, là muốn chờ tôi tới làm phiền Trịnh Anh đúng không?”
Ánh mắt Tiêu Hạo Nhiên thay đổi: “Chuyện này thì liên quan gì tới cô Trịnh? Phó Phượng Thành, chính anh hận em trai anh và cô Trịnh, đừng có đổ lên người tôi!”
Phó Phượng Thành hơi nhíu mày, quay đầu nhìn Lãnh Táp.
Lãnh Táp nhún vai: “Xem ra tình cảm của anh Tiêu với cô Trịnh là giả dối hết. Anh Phó này, sợ là tính toán của anh thất bại rồi.”
Cảm nhận được ánh mắt Tiêu Hạo Nhiên nhìn mình, Lãnh Táp mỉm cười: “À, cái đêm mà cậu chủ Tiêu đây bày tỏ nỗi lòng với cô Trịnh, vừa hay tôi và anh Phó có đứng gần đó nên đã nhìn thấy.”
“...” Thế nên từ đầu tới cuối, đứa con gái này chỉ đang chơi hắn!
Phó Phượng Thành nói: “Phu nhân không cần lo lắng, nếu hắn không chịu ra tay, đêm nay hắn định làm gì em, tôi sẽ trả hết lên người cô Trịnh.”
“Cô ta là em dâu tương lai của anh đấy.” Lãnh Táp nhắc nhở.
Phó Phượng Thành cúi đầu: “Phu nhân cũng vừa nói rồi mà, là tương lai.”
Tiêu Hạo Nhiên muốn làm cho Lãnh Táp xảy ra chuyện ngoài ý muốn để thay đổi mợ cả nhà họ Phó, đương nhiên Trịnh Anh cũng có thể xảy ra chuyện để nhà họ Phó đổi một mợ tư khác.
“Phó Phượng Thành, anh là đồ điên!” Rốt cuộc Tiêu Hạo Nhiên không kiềm chế được, trong mắt tràn ngập sự phẫn nộ và khủng bố.
Lãnh Táp nghiêng đầu nhìn hắn: “Cậu chủ Tiêu, chỉ cho quan châu đốt lửa mà không cho dân chúng đốt đèn sao.”
Có phải Tiêu Hạo Nhiên quên là lúc trước hắn định làm gì cô rồi không?
Tiêu Hạo Nhiên trừng mắt với cô: “Cô là cái thá gì mà đòi so với A Anh! Phó Phượng Thành, anh đừng quên nhà họ Trịnh...”
Cha của A Anh là giám đốc tài chính của Nam Lục Tỉnh, nắm giữ túi tiền của toàn bộ vùng Nam Lục Tỉnh này.
“Thế thì liên quan gì tới tôi?” Phó Phượng Thành lạnh nhạt nói, giờ người làm chủ Nam Lục Tỉnh là ông già chứ có phải anh đâu.
Bụp!
Ly rượu bằng pha lê vẽ một đường cong trên không trung rồi rơi thẳng xuống mặt Tiêu Hạo Nhiên. Rượu bên trong xối xuống mặt hắn ta, ly rượu rơi vào mũi làm hắn đau nhức, sau đó rơi xuống mặt đất tạo thành âm thanh vỡ vụn chát chúa.
“Lãnh Minh Nguyệt, con khốn này! Mày dám...” Tiêu Hạo Nhiên đau đớn che mũi, một dòng máu đỏ tươi chảy qua các kẽ ngón tay của hắn ta.
Chát!
Tiêu Dật Nhiên kinh ngạc nhìn thân ảnh lóe lên trước mắt mình, tỉnh táo lại thì Tiêu Hạo Nhiên đã bị tát lệch cả mặt, lực đánh khiến Tiêu Dật Nhiên phải nghi ngờ không biết Tiêu Hạo Nhiên có sái cổ luôn không.
Khóe miệng anh ta không kìm được co giật một hồi, quay đầu nhìn Phó Phượng Thành: Vợ tương lai của cậu kinh khủng thế này, cậu không sợ à?
Lãnh Táp giơ chân đá vào đầu gối Tiêu Hạo Nhiên, hắn không chống đỡ được nên ngã khụy xuống. Lãnh Táp túm lấy cánh tay hắn bẻ ngoặt ra sau, cúi người ghé sát lại gần hắn, cười nói: “Loại ăn hại như anh thì có tư cách gì mắng tôi chứ? Công tử quận vương cơ đấy, ghê gớm nhỉ?”
Tiêu Hạo Nhiên nghiến răng, tay còn lại hướng ra sau, móc từ trong thắt lưng ra một thứ.
“Mợ chủ cẩn thận!” Từ Thiếu Minh kinh hãi kêu lên.
“Rắc!” Tiêu Hạo Nhiên còn chưa kịp nâng tay lên đã bị người tóm lấy, sau một tiếng xương khớp kêu thanh thúy là tiếng hét thảm thiết của hắn ta.
Lãnh Táp buông tay đang giữ tay Tiêu Hạo Nhiên ra, thò tay xuống nhặt món đồ mà hắn vừa đánh rơi lên.
“Răng rắc.”
Ngay sau đó, họng súng lạnh như băng chỉ thẳng vào huyệt thái dương của Tiêu Hạo Nhiên.
“Chị dâu, xin hãy nhẹ tay.” Tiêu Dật Nhiên cũng hoảng sợ, vội vàng lên tiếng.
Tiêu Hạo Nhiên quỳ trên mặt đất, mồ hôi ướt đầm trên trán.
“Cô Lãnh.” Phó Phượng Thành ngồi bên cạnh cũng nói.
Lãnh Táp hừ khẽ, đứng dậy buông Tiêu Hạo Nhiên ra, tung hứng món đồ trong tay đầy vẻ thích thú: “Tại sao loại ăn hại này lại có được món đồ tốt thế này chứ?” Bản tiểu thư còn chưa được sờ chút nào đây này.
“...” Mọi người cạn lời, cô Lãnh à, cô lại còn ghen tị với chuyện Tiêu Hạo Nhiên có súng mà cô không có ư?
Tiêu Dật Nhiên cười gượng: “Nếu chị dâu thích thì hôm sau tôi sẽ tặng cho hẳn hai khẩu. Hắn làm sai, cô dạy bảo hắn một chút cũng được, nhưng xin hãy giữ lại mạng cho hắn.”
Nếu mợ cả tương lai của nhà họ Phó giết người của nhà họ Tiêu thì hậu quả không dễ thu dọn lắm.
Đến lúc đó truy cứu lên đầu ai đây? Nhà họ Phó chưa chắc đã phối hợp. Mà nếu không truy cứu thì hoàng thất lại mất sạch thể diện mất.
Lãnh Táp nghe thấy thế thì tâm tình lập tức vui vẻ: “Vẫn là tam hoàng tử rộng rãi, quả nhiên hoàng tử với công tử quận vương khác xa một trời một vực.”
Tiêu Dật Nhiên cười khổ: “Cảm ơn chị dâu đã khen.”
Hu hu, đáng ra anh ta nên chuồn đi cùng Vệ Trường Tu mới đúng, vợ của Phó Phượng Thành đáng sợ quá!
--------------------------------------------------