Phu Nhân Hào Môn – Chương 42: Tiêu hạo nhiên mời
Phu Nhân Hào Môn
Xe dừng trước cổng lớn nhà họ Lãnh, Lãnh Táp xuống xe, Tiêu Hạo Nhiên xuống ở đầu bên kia: “Cô ba này, những lời mà tôi vừa nói, làm ơn hãy suy nghĩ cho kỹ nhé.”
Trên mặt Lãnh Táp hiện lên một chút bối rối và hoảng hốt, vội vàng xoay người đi vào cổng lớn, chỉ bỏ lại một câu: “Tôi sẽ.”
Tiêu Hạo Nhiên đứng dựa vào xe nhìn theo bóng dáng cô vội vàng chạy đi, trong mắt xuất hiện ý cười bỡn cợt.
Còn tưởng bình tĩnh, mạnh mẽ lắm cơ, thực ra thì trong lòng vẫn không vui, sinh viên Đại học An Lan cũng chỉ thế mà thôi.
“Cậu chủ.” Bên trong, tài xế thò đầu ra xin chỉ thị.
Tiêu Hạo Nhiên không theo Lãnh Táp vào trong mà xoay người ngồi trở lại xe: “Đi thôi.”
Tài xế hơi bất ngờ: “Đêm nay cậu chủ không về nhà họ Lãnh ạ?”
Tiêu Hạo Nhiên cười lạnh: “Cái con bé ngu ngốc kia phiền lắm, còn chẳng bằng Lãnh Minh Nguyệt. Ít nhất thì Lãnh Minh Nguyệt còn có một gương mặt ưa nhìn.”
Tài xế không dám nói tiếp, vội vàng khởi động xe, quay đầu rời đi.
Mấy ngày tiếp theo, Lãnh Táp cũng không để ý tới Tiêu Hạo Nhiên, cô có tới căn nhà nhỏ của Liêu Vân Đình một chuyến để đưa tiền cho ông ấy, đồng thời nghiệm thu bảo bối của mình.
Quả nhiên Liêu Vân Đình cũng có chút tài năng, trải qua bàn tay cải tạo của ông gấy, tính năng chiếc xe máy cũng đã tăng lên đáng kể. Muốn đạt tới tính năng của chiếc xe phân khối lớn trong kiếp trước của cô thì thật có hơi làm khó người ta, dù sao thì trình độ khoa học kỹ thuật của hai thời đại cách nhau đâu chỉ một trăm năm.
Liêu Vân Đình vui sướng nhận tiền tài trợ rồi chạy ngay tới căn cứ thực nghiệm, hơn nữa còn tỏ vẻ nếu cô Lãnh còn có yêu cầu gì muốn cải tạo thì cứ việc tìm ông ấy.
Tuy rằng ông ấy chủ yếu nghiên cứu thiết bị bay nhưng cũng không chê thỉnh thoảng kiếm thêm chút thu nhập, thêm chút kinh phí cho nghiên cứu của mình.
Lãnh Táp nhìn chiếc xe được cải tạo trông vô cùng xấu xí, không khỏi thở dài: “Nghèo quá!”
Nghèo chơi xe, giàu chơi đồng hồ. Giờ cô không những không chơi nổi đồng hồ, đến xe hơi còn chẳng chơi nổi, càng đừng nói tới chơi súng.
“Táp Táp, cậu nghĩ gì thế?” An Lucy và Lãnh Táp sóng vai đi ra phía cổng, cô ấy hơi tò mò khi thấy vẻ mặt phiền muộn của cô.
Lãnh Táp thở dài, buồn bã đáp: “Tớ đang than thở, tại sao tớ lại nghèo thế chứ.”
Tống Toàn và Bạch Hi ôm sách chạy theo, vừa lúc nghe thấy thế: “Cậu mà còn nghèo á? Mấy cô gái xấp xỉ tuổi cậu ở Ung thành này có ai nhiều tiền bằng cậu chứ?”
Nhà có tiền ở Ung thành rất nhiều, nhưng nhà có tiền không có nghĩa là con gái trong nhà cũng có tiền.
Ví dụ như Tống Toàn, Bạch Hi, thậm chí An Lucy, tuy nhà họ không thiếu tiền nhưng mỗi tháng bọn họ cũng chỉ được cho một khoản tiền tiêu vặt cố định. Thỉnh thoảng làm nũng một tí thì sẽ được cho thêm, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Vì thế, khi trước, mấy cô gái mới bắt tay với nhau mở cửa hàng Tĩnh Xu để kiếm thêm thu nhập.
Nhưng cả bốn cô gái kiếm được, tiêu cũng giỏi, Bạch Hi thích mua quần áo trang sức, An Lucy thích mua sách, các loại sách kinh điển trong ngoài nước không còn xuất bản nữa, thậm chí là bản đơn lẻ, chỉ cần có tiền là sẽ bỏ ra mua hết, không cần biết mình có đọc hay không. Còn về Lãnh Táp, chẳng ai biết cô tiêu tiền vào việc gì.
Nếu không phải cô thật sự luôn thiếu tiền thì Tống Toàn còn cho rằng cô giả nghèo giả khổ ấy chứ.
Vì thế nói, trong bốn người, cũng chỉ có Tống Toàn là nghiêm túc tiết kiệm mà thôi.
Dù gì cô ấy đang chuẩn bị cho việc trốn nhà đi gây dựng sự nghiệp bất kỳ lúc nào.
Lãnh Táp thở dài: “Cậu không hiểu đâu, đốt tiền cũng là một việc đòi hỏi kỹ thuật đấy.” Kỹ thuật cũng là một việc rất đốt tiền.
“Cần nhiều không? Bên này tớ tạm thời chưa tiêu tới.” Tống Toàn nói.
“Tớ cũng có, tớ còn một ngàn đồng.”
“Tớ cũng...”
Lãnh Táp bất đắc dĩ: “Tớ chỉ tùy tiện cảm khái chút thôi, làm gì đã đến nông nỗi phải vay tiền các cậu chứ?” Chủ yếu là, có vay cũng không đủ.
“Cần thì cứ nói với tớ một câu.” Tống Toàn dặn dò.
Lãnh Táp liên tục gật đầu: “A Toàn thật tốt.”
“Còn chúng tớ nữa!”
Lãnh Táp thò tay xoa đầu hai người: “Hi Hi và Hiểu Hiểu cũng tốt... Ngoan quá!”
“...”
Lãnh Táp, có người tìm cậu.” Một nam sinh đi từ cổng trường vào, thấy bốn người thì hơi ngây ra một chút, sau đó lập tức nói.
Hơn nửa tháng trước, Lãnh Táp như một người qua đường không có tiếng tăm gì ở Đại học An Lan, nhưng giờ cũng có thể coi là một nhân vật phong vân ở trường. Lời này vừa ra, đám sinh viên đang ra về không khỏi nhìn cô với ánh mắt tò mò.
Lãnh Táp nhìn theo hướng nam sinh kia chỉ, lập tức thấy Tiêu Hạo Nhiên mặc đồ tây đứng ở cổng trưởng, phong độ nhẹ nhàng, dáng vẻ khiến người ta phải ghé mắt trông theo.
“Đó là ai vậy?”
“Hình như không phải sinh viên trường mình.”
“Trông lạ lắm, không giống người Ung thành thì phải?”
“Tới tìm Lãnh Táp...”
“Táp Táp, ai thế?” Tống Toàn khẽ hỏi, mấy ngày trước khi nhà họ Phó tổ chức vũ hội, bọn họ cũng không gặp Tiêu Hạo Nhiên.
Lãnh Táp hờ hững đáp: “Vị hôn phu của Lãnh Minh Thục.”
Tống Toàn nhíu mày: “Chính là vị công tử nhà quận vương ở kinh thành ấy á?”
Lãnh Táp gật đầu, sắc mặt Tống Toàn hơi sầm xuống: “Hắn là chồng chưa cưới của em họ cậu, chạy tới cổng trường chờ cậu là có ý gì?”
Lãnh Táp cười nói: “Đại khái chính là cái mà cậu đang nghĩ đấy.”
“Có cần bọn này giúp không?”
“Không cần.” Lãnh Táp vỗ cánh tay ba người bạn, cười đáp: “Không còn sớm nữa, các cậu mau về nhà đi.”
An Lucy khó hiểu: “Táp Táp, người nọ tới tìm cậu gây phiền toái hả? Chúng tớ ở lại giúp cậu.”
Lãnh Táp cười nói: “Hắn không phải tới làm phiền tớ đâu, yên tâm, tớ biết phải làm thế nào, không cần lo lắng.”
Tống Toàn nghiêm túc nhìn cô: “Cậu phải cẩn thận đấy.”
“Biết rồi.”
Đẩy ba người đi về phía trước, ra tới cổng trường, Lãnh Táp vẫy tay chào ba người bạn rồi mới xoay người đi về phía Tiêu Hạo Nhiên. Tiêu Hạo Nhiên đã trông thấy mấy cô gái từ xa, cũng mỉm cười ấm áp, vẫy tay chào lại.
“Sao anh Tiêu lại tới đây vậy?” Lãnh Táp hỏi.
Tiêu Hạo Nhiên đáp: “Mấy người bạn ở Ung thành mời tôi ra ngoài chơi, còn gọi cả cô Minh Thục nữa. Một mình cô ấy không quen, nên tôi muốn mời cô ba đi cùng cô ấy.”
Lãnh Táp hơi bất ngờ: “Đi đâu?”
Tiêu Hạo Nhiên hơi chần chừ một chút: “Phòng khiêu vũ.” Không chờ Lãnh Táp từ chối, lại vội vàng nói: “Cô yên tâm, tuyệt đối là địa điểm hợp pháp, bạn học đại học của tôi làm việc ở đó. Tôi cũng không tiện từ chối, chúng ta tới ngồi một lát rồi về.”
Lãnh Táp cười: “Anh Tiêu lo lắng quá rồi, phòng khiêu vũ đâu phải nơi chỉ cho đàn ông tới, tôi và bạn tôi cũng từng đi mấy lần. Tôi chỉ hơi bất ngờ là ông nội lại cho phép anh dẫn Minh Thục theo thôi?”
Tiêu Hạo Nhiên cười nói: “Thực ra cụ Lãnh cũng không cứng nhắc thế đâu, cô ba cũng có thể nói chuyện bình thường với ông ấy được mà.”
Lãnh Táp không cho là đúng: “Minh Thục đâu rồi?”
Trong xe, chúng tôi đặc biệt tới đón cô đấy.”
Lãnh Táp gật đầu: “Được, vậy đi thôi. Nhưng tôi phải về nhà thay đồ đã.”
“Là tôi không nghĩ chu đáo rồi, mời cô ba.” Tiêu Hạo Nhiên cực kỳ có phong độ, nghiêng người cười nói.
Lãnh Táp cười, bước qua anh ta đi thẳng về phía trước.
Cổng trường, ba người Tống Toàn nhìn bọn họ rời đi, lại nhìn bạn học đang bàn tán xì xèo, Bạch Hi lo lắng hỏi: “A Toàn, liệu nhà họ Phó sẽ có ý kiến gì với Táp Táp không?”
Tống Toàn cười lạnh, đáp: “Người đó là em rể tương lai của Táp Táp, nhà họ Phó có thể có ý kiến gì được chứ?”
An Lucy đẩy mắt kính: “Khó nói trước lắm, bà Phó là người đặt nặng quy củ. Hơn nữa, chúng ta biết người đó là em rể tương lai của Táp Táp, nhưng người khác chưa chắc đã biết.”
Những sinh viên kia rõ ràng đang bàn tán về Tiêu Hạo Nhiên và Táp Táp.
Tống Toàn ngẫm nghĩ một lát, lông mày dần giãn ra: “Tớ biết cậu ấy muốn làm gì rồi.”
An Lucy và Bạch Hi đồng thời nhìn về phía Tống Toàn, Tống Toàn nói: “Táp Táp vốn dĩ không phải người tuân thủ quy củ, giờ mà giả vờ quy củ gả vào nhà họ Phó chẳng phải sẽ bị lộ ra sao?”
“Thế nên?”
“Thế nên, để nhà họ Phó biết cô ấy là người có thể làm những gì. Tâm lý hạ thấp thì yêu cầu sẽ không còn cao nữa.” Tống Toàn cười: “Diệu kế.”
“...” Không hiểu lắm.
--------------------------------------------------