Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 83

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại có người chết.

Nằm trên giường, ngước nhìn thanh xà ngang trên nóc nhà. Nhắm

mắt lại, cơ thể và trái tim đã không còn sức lực.

Bên ngoài cửa sổ chợt có tiếng gào thét vọng lại, ồn ào

huyên náo lại càng khiến lòng tôi thêm muộn phiền.

Khép mi, tôi nhớ tới những lời cuối của Lưu Niên đêm đó.

“Nếu nàng có thể, hãy thử chống lại ta đi.”

Tôi… cũng muốn chống lại.

Chỉ có điều, tôi dường như không có được thứ sức mạnh và

dũng khí ấy.

“Thượng Quan Tình, ta chính là hung thủ, bọn họ đúng là do

ta giết.”

“Thượng Quan Tình, ta muốn giết sạch tất cả những người ở

đây.”

Giọng nói cùng bóng hình của chàng cứ mãi vương vất trong

tâm trí tôi, dùng sức ôm chặt đầu mình, tôi cố thử xua đi sự tồn tại của chàng.

Nhưng không thể! Không thể! Không thể!

Dằn lòng nện mạnh nắm đấm xuống giường, tôi bắt đầu hận bản

thân mình không có khí phách đến thế.

Thượng Quan Tình, mày có thể dũng cảm một chút được không?

Nếu mày đủ ác độc, sẽ có thể bỏ đi cùng chàng! Chỉ cần được ở

bên chàng, dù chàng có tàn nhẫn bao nhiêu, vì yêu chàng, mày hoàn toàn có thể

chấp nhận.

Nếu mày không thể từ bỏ tất cả, vậy hãy kiên quyết bỏ đi

tình cảm của mình, thông báo với mọi người rằng chàng chính là hung thủ!

“Tại sao, tại sao mình lại nhu nhược thế này?”, cuộn tròn

trên giường, cuối cùng tôi vẫn không có đủ dũng cảm để nói ra những điều đang

chất chứa trong lòng.

Bên ngoài cửa sổ, âm thanh càng lúc càng ồn ào huyên náo, tựa

như khác hoàn toàn với mấy phút trước đó, có người vừa mới chạy qua căn phòng

này, giờ lại đang chạy lại.

Tôi thoáng sững người.

Lẽ nào đám Âu Dương Thiếu Nhân đã xảy ra chuyện rồi?

Tim tôi thắt lại, vội mặc y phục, đẩy toang cửa nói lớn: “Xảy

ra chuyện gì thế?”

Lời còn chưa dứt, đã thấy thanh trường kiếm màu bạc lóe sáng

ghè lên cổ.

Trái tim tôi run rẩy kịch liệt, nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy

một đám quan binh khuôn mặt lạnh băng đang chằm chặp nhìn mình.

“Thượng Quan nữ hiệp, đang định đi đâu vậy?”

Tôi có chút sợ hãi.

Dẫu sao đây cũng là kiếm thật, nhưng tình hình lúc này đã nhắc

nhở tôi rằng, dù có sợ hãi cũng chẳng giải quyết được gì.

Vẻ mặt trầm xuống, tôi nhìn đám người đó nói: “Chẳng hay các

vị huynh đài đang làm gì vậy?”

“Làm gì? Nữ hiệp chẳng lẽ không biết sao?”

“Ha ha, tại hạ thực sự không biết.”

Tôi cười, xí! Biết rồi thì còn hỏi các người làm gì?

“Ai cho phép ngươi kề kiếm lên cổ nàng?”, đột nhiên có một

giọng nói băng lạnh ngập tràn âm khí từ xa vọng lại.

Tôi dõi mắt theo giọng nói đó, trông thấy đám Mặc Nguyệt

đang bước tới.

Ba người đều bình an vô sự, trái tim tôi cơ hồ cũng thư thái

hơn chút.

Đám quan binh kia rõ ràng có chút e sợ ba người bọn họ, liền

áp sát lấy tôi, lưỡi kiếm càng kề chặt hơn, nép phía sau tôi nói: “Chớ có lại gần,

tại hạ cũng là vì việc công mà thôi! Thanh Hầu sắp đến, các vị chớ có manh động.”

Tôi chau mày, không kiềm chế nổi liền hỏi: “Thanh Hầu là

ai?”

“Chính là người điều tra vụ án này do Hoàng thượng phái đến.

Thượng Quan Tình, lần này cô chạy không thoát đâu.”

Tôi có chút sững người, tròn mắt nhìn. Tên lính tép riu này

chẳng lẽ lại cho rằng tôi là hung thủ?

Khốn kiếp! Tiểu gia tôi không có đại bản lĩnh đó đâu.

Mặc Nguyệt thấy đám binh lính đang vây quanh tôi liền nhíu

mày, mỉm cười tươi tắn.

Tôi thấy trên khuôn mặt ngập tràn nét cười đó có nửa phần đều

là vằn đen. Trái tim lại lần nữa run rẩy.

Khốn nạn thân tôi! Mặc Nguyệt hắc hóa rồi.

Quả nhiên Mặc Nguyệt hắc hóa rồi, chỉ thấy huynh ấy chẳng

thèm để tâm đến tình hình của tôi lúc này, tiện tay rút kiếm, chỉ thẳng về phía

tên lính kia: “Hôm nay tâm trạng ta không được tốt, xem ra chỉ có lấy mạng vài

người thì mới thoải mái hơn được.”

Đúng là không ngoài dự liệu của tôi, vừa nói xong, Mặc Nguyệt

liền lao thẳng về phía trước.

Trái tim lập tức nhảy dựng lên, tôi sợ hãi hét lớn: “Thôi

đi! Mặc Nguyệt! Dừng lại, mau dừng tay lại, tôi sẽ không sao đâu.”

Tên lính quèn kia bị dọa cho run rẩy không thôi.

Tay chân vừa run lẩy bẩy vừa nói với Mặc Nguyệt: “Cảnh… cảnh

cáo ngươi, đừng có bước qua đây. Ta… ta sẽ giết ả ấy.”

Đám binh lính xung quanh trông thấy, lần lượt rút đao ra.

Mặc Nguyệt vẫn điềm nhiên mỉm cười, bước về phía trước, vừa

đi vừa nhẹ nhàng nói: “Huynh đài à, đừng có run rẩy như vậy, hạ thủ thì phải

chuẩn xác, phải làm thế nào để người ta được chết một cách thống khoái chứ.”

Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng hy vọng bản thân mình là một tiểu

nấm hương không có suy nghĩ, thay vì là một cây nấm hương thông minh nhưng lại

vô dụng.

Giữa thanh thiên bạch nhật, trời quang mây tạnh, lại có tên

nam nhân khốn kiếp đang muốn bức chết người!!!

“Âu Dương Thiếu Nhân, mau giữ huynh ấy lại, tiểu gia tôi vẫn

chưa muốn chết đâu”, nhận thấy không thể khuyên ngăn được Mặc Nguyệt, tôi đành

cầu cứu Âu Dương Thiếu Nhân.

Nhưng lại thấy Âu Dương Thiếu Nhân so vai, cũng đồng thời

rút kiếm ra.

Tim tôi “keng” một tiếng hoang lạnh.

Sự tình có vẻ nghiêm trọng hơn tôi tưởng rất nhiều.

Hu hu, Trời muốn diệt tôi sao!

Chính vào lúc đó, đột nhiên từ phía hành lang sâu rộng đằng

xa, một giọng nói the thé truyền tới: “Thanh Hầu đến!”

Bốn phía lập tức vọng lại những tiếng rạp chân quỳ xuống.

Tên lính quèn đang giữ tôi cũng vội vàng khom người phủ phục.

Tôi vô cùng hiếu kỳ, rốt cuộc Thanh Hầu là nhân vật như thế

nào?

Bầu không khí khẽ khàng lay động, một mùi hương thoang thoảng

lành lạnh tỏa khắp, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Tôi không tài nào nghĩ ra hắn là ai. Không muốn biết…

Một người bước tới đứng trước mặt, tôi nhìn thấy lượt y phục

đang bồng bềnh trong gió của đối phương, đó là hồng y.

Trong ký ức của tôi, hồng y mỹ lệ…

“Thượng Quan Tình, ngẩng đầu lên”, một giọng nói dễ nghe

truyền tới.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt kia, con tim dần

dần nguội lạnh, vô cùng lạnh lẽo. Tôi nghĩ, bản thân không còn cách nào để duy

trì thứ tình cảm trong sáng dành cho chàng nữa rồi.

Thanh Hầu, Thanh Hầu.

Ha ha, ta còn đang nghĩ xem chàng là ai? Lưu Niên, hóa ra

chàng là Thanh Hầu, thật lợi hại.

Chẳng hiểu sao tim tôi chợt đau nhói.

Lần xuất chiến này, kết quả thế nào, cơ hồ tôi đã có thể

đoán được vài phần.

“Thượng Quan Tình tham kiến Thanh Hầu”, sững sờ giây lát,

tôi chắp hai tay, nắm chặt, cung kính hành lễ.

Tham kiến Thanh Hầu, khoảnh khắc đó, chàng là Thanh Hầu,

không phải Lưu Niên yêu tinh mỹ lệ của tôi.

Đôi mắt đẹp của Lưu Niên khẽ nhướng lên, nói: “Thượng Quan

Tình, trăm nghe không bằng một thấy. Quả nhiên là nữ trung hào kiệt, thấy bản hầu[1]

ta mà không hề biến sắc.”

[1] Hầu là một tước của chế độ phong kiến Trung Quốc. Bao gồm

công, hầu, bá, tử, nam.

“Chưa từng làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm chẳng sợ ma gõ

cửa, Thượng Quan Tình tự thấy mình không hổ thẹn với Trời xanh”, tôi mỉm cười,

lạnh lùng đáp lời.

Chầm chập ngước mắt lên, tôi thấy trên đỉnh của căn viện,

cung thủ đã vây kín một vòng.

Lưu Niên vừa nghe thấy, phóng đãng cười, vừa cười vừa nói:

“Ha ha! Thượng Quan Tình, cô thật là thú vị.”

Tiếng cười vang vọng thấu tận trời cao.

Ha ha, tôi thích nụ cười của chàng.

“Thượng Quan Tình, cô đã giết người, cô biết tội của mình

chưa?”, nụ cười vụt tắt, chàng xoay người nghiêm túc chất vấn tôi.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt khiến mình say đắm

kia. Nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của đám Âu Dương Thiếu Nhân phía sau:

“Tên gì gì hầu chết tiệt! Ngươi điên hả, sao nàng có thể là

hung thủ giết người được chứ.”

“Chớ có nhiều lời với hắn, cứ đưa hắn đến Tây Thiên cho

lành.”

“Tiểu Tình, chớ có sợ hắn.”

Tôi… đâu có sợ chàng. Là tôi thích chàng.

Các huynh có biết, tôi đang đau khổ đến mức nào không?

Tôi thích tên hung thủ giết người này, lần đầu tiên trong đời

tôi thích một người, mà lại thích một cách sâu sắc như thế. Tôi thích chàng,

thích đến mức không dám dùng đến chữ yêu nữa.

Tôi sợ nếu mình thật lòng nói rằng mình yêu chàng, tôi sẽ hận

vì không thể tự giết mình được.

Lúc này, chàng muốn giết tôi. Nếu tôi phản kháng liệu có tác

dụng gì? Trái tim dù sao cũng đã mất rồi, thứ không nên mất cũng đã ra đi rồi.

Tôi không phải nữ nhân vật chính trong phim bi kịch, tôi chỉ là cây nấm hương

ngốc nghếch. Nhưng, khi tôi yêu một người không nên yêu, cuộc đời tôi sẽ biến

thành tấn bi kịch không hơn không kém. Đây là số mệnh, tôi hiểu điều đó.

“Đúng vậy, ta là hung thủ giết người”, mỉm cười, tôi thản

nhiên nói với chàng.

Lưu Niên, chàng phải nhớ nụ cười của ta.

Lưu Niên dường như không ngờ tôi lại thừa nhận như thế, ánh

mắt trầm ổn kia chợt lóe lên một tia kinh ngạc.

“Thượng Quan Tình! Nàng điên rồi!”

Tôi nghiêng đầu, nhìn bộ dạng kinh ngạc của bọn Âu Dương Thiếu

Nhân, nhẹ giọng nói: “Người là do ta giết, tất cả đều không liên quan đến họ.

Thượng Quan Tình ta có một việc muốn thỉnh cầu.”

Lưu Niên nhìn tôi, lâu sau mới lên tiếng: “Nói đi.”

“Trả lại cho ta một thứ”, môi tôi nhất định đã tái xanh rồi.

Nhưng, dù bản thân có thảm hại thế nào, tôi cũng phải lấy lại đồ vật ấy, nó vô

cùng quý giá đối với tôi.

“Tại sao?”

Khép mi mắt lại, tôi mỉm cười nói: “Vì đó là thứ quan trọng

nhất với ta, không cẩn thận đánh rơi mất, ta vô cùng đau lòng.”

Đó là chiếc còi mà Âu Dương Thiếu Nhân tặng cho tôi.

Nhưng đêm qua, đã bị một nam nhân lấy mất.

Khi chàng bước ra, tôi biết, thế nào mình cũng sẽ biến thành

hung thủ.

Chàng yêu tinh mà ta thương mến, ta vốn không thuộc về thế

gian này, cho nên dù chết đi, cũng không là gì hết.

Nhưng chàng yêu tinh mà ta yêu kia, trong tình yêu, người

nào yêu trước đều là kẻ bại trận. Vì trận thua lần này, ta đã phải trả giá bằng

cả mạng sống của mình.

Ta… không muốn yêu chàng nữa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...