Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 82

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lặng lẽ ngồi trên bệ cửa, tôi buồn bực vô cùng.

Âu Dương Thiếu Nhân đã thuyết phục được mấy người kia để

chúng tôi cùng giúp điều tra phá án. Thực ra tôi hiểu rất rõ cách nghĩ của đám

người đó, họ chẳng qua chỉ muốn chúng tôi mau mau lộ ra sơ hở mà thôi. Bất giác

tôi lại nhớ khi còn nhỏ, cô giáo cũng chẳng phân biệt trắng đen rõ ràng mà đã kết

luận tôi đã đứa trẻ làm chuyện xấu.

Tổng cộng lại cũng chỉ có mấy người này mà thôi, tôi cảm thấy

trực giác của mình rất chính xác. Oạch! Tuy tôi cũng là đối tượng bị tình nghi,

nhưng trong tiểu thuyết trinh thám chẳng phải đều nói rằng: Không bao giờ được

tin những thứ bày ra trước mắt, chỉ có dùng trái tim để quan sát, bạn mới có thể

phát hiện những điều kỳ lạ trong đó.

Thực ra tôi lắm lời nói những thứ vô bổ như thế bởi vì mỗi

khi nhắm mắt tôi chỉ có thể nghĩ đến hai người.

Một là Lưu Niên y phục sắc đỏ.

Một là tên hung thủ giết người.

Bóng hình hai người đó cứ chồng chéo lên nhau trong suy nghĩ

của tôi.

Tôi cũng rất muốn dùng trái tim của mình để nhìn nhận sự việc,

nhưng, trực giác mách bảo tôi rằng, Lưu Niên nhất định có vấn đề.

Tại sao?

Vì tôi nghe ngóng được, ở đây ngoài tôi ra, căn bản chẳng có

người nào biết Lưu Niên là ai, cũng chưa từng có ai gặp chàng cả.

Điều đó chứng tỏ rằng chàng nhất định có vấn đề.

Ngước nhìn biển hoa bên ngoài cửa sổ, tôi không kìm được lại

nghĩ.

Đêm nay, liệu chàng có đến không?

Nhảy xuống khỏi bệ cửa, đứng dậy bước tới biển hoa kia, tôi

tìm một nơi thoải mái để thả mình xuống rồi khẽ khàng nhắm mắt.

Không kìm được lại nhớ đến bóng hình của chàng.

“Lưu Niên, chàng thích hoa gì? Chàng thích ăn món gì? Thích

rượu gì? Chàng ghét gì? À, Lưu Niên thích màu đỏ, nên màu đỏ của trang phục mới

tươi tắn lộng lẫy như thế. Cái gì? Chàng không thích hả? Nhưng chàng mặc nó

mà.”

“Lưu Niên, chàng… đã giết người phải không…”

Cắn môi, tôi lại hồ đồ rồi, cứ tự biên tự diễn, nói chuyện với

bóng hình không hề tồn tại.

Có người từng nói, con người ta một khi mắc phải bệnh lạ, ắt

sẽ khó chữa trị vô cùng.

Lẽ nào bệnh của tôi cũng không thể trị khỏi?

Kể từ khi gặp Lưu Niên, cơ hồ thế giới của tôi lại dấy lên một

con sóng lớn, còn bản thân tôi lại không dám tin rằng mình có thể tiếp nhận được

con sóng ấy.

“Lưu Niên, nói cho ta biết được không? Chàng, đã giết người

phải không?”

“Thượng Quan Tình, nàng đang lẩm bẩm gì vậy?”, bên cạnh đột

nhiên truyền lại tiếng cười vô cùng dễ nghe, một giọng nói dịu dàng êm ái hỏi

tôi.

Tôi vội vàng mở to mắt, kinh ngạc nói: “Lưu Niên?”

“Không phải ta thì có thể là ai chứ”, ngồi xuống bên cạnh

tôi, chàng trai mặc hồng y mỉm cười nói.

Trái tim tôi lại bất giác loạn nhịp.

Tôi không kiềm chế được mà tự mắng mình: Đúng là cái đồ

không có lập trường. Vừa nhìn thấy chàng, tôi liền cứng họng chẳng nói được câu

nào nữa.

Lưu Niên nằm xuống bên cạnh tôi, hỏi: “Nàng vừa hỏi ta chuyện

gì vậy? Trong ảo tưởng lại nhớ đến ta hả?”

Hít một hơi thật sâu, lúc này tôi chẳng biết phải làm gì, thực

sự tôi đang vô cùng bối rối.

Tôi vừa hỏi vấn đề của chàng sao?

Đúng vậy sao, hỏi rồi hả?

Hỏi chàng có phải là sát nhân không hả?

Nếu, chàng nói đúng là như vậy, tôi cũng không biết khi đó

phản ứng của mình sẽ thế nào.

“Lưu Niên, chàng… đã giết người phải không?”, tôi nhắm mắt

nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng quyết định hỏi chàng.

Rốt cuộc “đi đường vòng” vẫn không phải tác phong của Thượng

Quan Tình tôi đây.

Lưu Niên cười khanh khách, nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc tôi.

Tôi nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi: “Chàng đúng là vậy sao?”

“Đúng vậy, nếu thực sự cần phải giết người, ta sẽ hạ thủ

không thương tiếc”, bàn tay dịu dàng chạm nhẹ lên mái tóc, giọng nói ấm áp

xuyên thấu vào đôi tai. Đó lại là thứ thanh âm khiến trái tim tôi chấn động.

Chàng nói, chàng đã giết người.

Tôi rất muốn tiếp tục hỏi chàng, vậy chàng có phải là hung

thủ?

Nhưng tôi vốn nhát gan mà.

Tôi sợ nếu mình hỏi, chàng sẽ lại thành thực trả lời.

Tôi sợ nếu mình hỏi, chàng sẽ nói với tôi rằng, đúng vậy, ta

chính là hung thủ.

Đến lúc đó, tôi không thể không nói lời tạm biệt với chàng

yêu tinh mà tôi yêu thương nhất. Tôi chỉ mới gặp chàng có mấy ngày thôi, giờ

tôi mới thực sự hiểu hết câu “nhất kiến chung tình”.

Đôi mắt của Lưu Niên dường như phát ra ánh nhìn cực kỳ nguy

hiểm, nụ cười yêu kiều nói với tôi: “Thế nào? Tiểu Tình còn câu hỏi nào nữa

không? Muốn hỏi ta là hung thủ…”

“Lưu Niên!”, tôi đột nhiên hét lớn ngắt lời chàng.

Bất luận chàng muốn nói gì, đều không cần nói ra nữa.

“Ta… có thể ôm chàng được không?”, tôi ngẩng đầu, nghiêm túc

hỏi chàng.

Lưu Niên cười tình tứ, nói: “Được chứ, mỹ nam dù sao cũng là

để người khác thưởng thức, chẳng phải sao?”

Duỗi tay ra, Lưu Niên ôm tôi vào lòng.

Trong vòng tay ấm áp của chàng, tôi cảm nhận được làn khí

lãnh đạm, lạnh lùng.

Đó là thứ khí tức nguy hiểm, là mùi hương mà tôi cảm nhận được

trên người của thành chủ khi đã chết.

Yêu, có thể khiến người ta trở nên sa đọa.

Câu nói này, không hề sai chút nào.

Khi ôm siết lấy thân hình chàng, tôi rõ ràng ý thức được mối

nguy hiểm cận kề nhưng lại chẳng cách nào bứt mình ra được.

Lúc này, Thượng Quan Tình đang có tâm sự, một tâm sự liên

quan đến Lưu Niên.

Tôi hiểu rồi, Lưu Niên tiếp cận tôi, đều là có mục đích. Tôi

cũng biết, lúc này Lưu Niên chỉ đang trêu đùa tôi, chàng tuyệt vời đến vậy, sao

có thể lựa chọn một Thượng Quan Tình bình phàm như tôi được.

Có thể đam mê, nhưng không thể lưu luyến, là chàng đang đưa

ra thông điệp ấy.

“Chàng đã ở đây bao lâu rồi”, tôi khẽ giọng hỏi.

“A, ta không biết. Tiểu Tình à, nàng sẽ ở lại đây bao lâu?”,

Lưu Niên hỏi lại.

Trái tim tôi bất giác đập thình thịch. Ngước mắt nhìn những

cánh hoa đang phiêu động khắp trời, tôi nói với chàng: “Ngày mai tất cả sẽ chấm

dứt.”

“Vậy đi đi, chúng ta phải chia tay rồi”, chàng nhìn tôi, cười

nói. Ánh mắt đầy vẻ lãnh đạm.

“Đúng vậy, đi rồi tức là chia tay với chàng. Nhưng chàng vốn

là người như thế, chẳng phải sao. Có thể mê đắm trong men say, nhưng không hề

lưu luyến”, tôi mỉm cười, rời khỏi vòng tay ấm áp của chàng. Một mình ngồi lại

giữa biển hoa.

Lưu Niên rõ ràng có chút thất thần.

“Tiểu Tình, nàng không thích ta sao?”, Lưu Niên ngồi xuống,

y phục sắc đỏ khẽ khàng phiêu động trong gió.

Tôi không thể không thừa nhận, dáng vẻ của chàng lúc này khiến

bản thân tôi trở nên mơ hồ.

Tôi thích chàng, tôi đối với chàng chính là “nhất kiến chung

tình”. Sống bao nhiêu năm trên đời nhưng tôi chưa từng có được cảm giác ấy.

Tôi nghiêng đầu, mỉm cười với chàng: “Không cần tạm biệt nữa.”

Không cần tạm biệt, ta thích chàng rồi.

Chàng đã từng giết người, có thể lúc này chàng cũng đang muốn

giết ta.

Nhưng ta chẳng quản nổi nữa rồi. Ta thích chàng, cho dù

chàng là kẻ sát nhân, ta cũng chẳng để tâm. Vì ta không thể khống chế trái tim

mình được nữa.

Ta có thể cho phép mình thích chàng, có thể mê đắm yêu

thương chàng. Nhưng ta chẳng có cách nào cho phép mình xảy ra bất kỳ chuyện gì

với chàng, vì điều đó sẽ làm tổn thương những người quan trọng nhất trong cuộc

đời ta.

Lưu Niên nhìn tôi, đột nhiên mỉm cười rạng rỡ.

Tôi đắm mình trong nụ cười đó, lại một lần nữa không biết đã

lạc tới tận phương nào.

Thật nguy hiểm, nụ cười thật nguy hiểm.

Y phục sắc đỏ lay động theo làn gió, từ từ di chuyển về phía

tôi.

“Thượng Quan Tình, ta chính là hung thủ, bọn họ đúng là do

ta giết.”

Trái tim tôi như rớt xuống hố băng sâu thẳm.

Đừng nói gì nữa, tôi không muốn nghe!

“Thượng Quan Tình, ta muốn giết sạch tất cả những người ở

đây.”

Đôi môi tôi chắc chắn đã vô cùng nhợt nhạt, tôi muốn bỏ chạy,

nhưng, nhưng toàn thân không sao động đậy nổi, hoàn toàn không thể cử động.

Dung nhan chàng càng lúc càng phóng đại trước mắt tôi, mỗi

lúc một lớn, sau đó đôi môi của tôi cơ hồ lạc vào ảo tưởng, lại dính chặt lên

gương mặt chàng.

Bờ môi di chuyển không ngừng.

Đôi tay thon dài tựa yêu tinh kia vòng tới, chàng kéo tôi

vào lòng.

Rõ ràng tôi nghe thấy chàng nói: “Nếu nàng có thể, hãy thử

chống lại ta đi.”

Tôi biết, lúc này mình thật đáng chết.

Tôi cũng biết, lúc này mình chẳng còn hy vọng gì nữa.

Nhưng tôi cũng không thể bỏ chạy.

Tôi… thích chàng.

Cuộc đời này, lần đầu tiên tôi biết thực sự thích một người

là như thế nào.

Người đó, chính là Lưu Niên.

Tôi thích tên hung thủ giết người này…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...