Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 78

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những thứ gọi là tươi đẹp đều rất ngắn ngủi.

Hầu hết con người đều có một điểm chung, đó là phải đợi tới

khi ý thức đã hoàn toàn chìm đắm trong hư ảo mới có thể cảm nhận được khoảnh khắc

tươi đẹp, và mỗi khoảnh khắc đó đều sẽ chẳng thể quên được. Đến khi thời khắc

tươi đẹp qua đi, giống như những người sau khi tỉnh rượu, họ sẽ đều phát hiện

ra, bản thân mình lại hoàn toàn không giống như ảo tưởng đẹp đẽ mà họ hằng mong

muốn.

Bản thân tôi chính là loại người vô cùng bất hạnh như thế.

Khi ánh hào quang tươi đẹp dần dần biến mất, tôi mới bất ngờ phát hiện ra rằng

mình đang bị Mạch Thiếu Nam đè lên người.

Tôi trợn mắt kinh ngạc, chằm chằm nhìn cặp mắt ngập tràn ham

muốn của Mạch Thiếu Nam. Cơ hồ như có một chậu nước lạnh đột nhiên dội thẳng xuống,

từ trạng thái mê man trong ảo cảnh hoa lệ, tôi giật mình bừng tỉnh.

Tình… tình huống này!

Khốn kiếp! Trinh tiết của tiểu gia tôi.

Khóe miệng tôi cong vút lên, đột nhiên hét lớn: “A, a! Mạch

Thiếu Nam, đứng dậy, đứng dậy mau.”

“Tại sao phải đứng dậy? Tiểu Tình, nàng cũng có cảm giác phải

không? Chẳng phải ta đã nói rồi sao, nàng thắng, cho nên đêm nay ta là của

nàng”, Mạch Thiếu Nam nắm chặt bàn tay đang ngọ nguậy của tôi, giữ chặt hai cổ

tay ở trên đỉnh đầu tôi, cười gian tà và nói.

Lúc này mặt tôi đã hoàn toàn biến sắc. Nên biết nửa thân dưới

của bọn đàn ông đều là cầm thú, lúc này đây căn bản đã chẳng còn lý trí để nói

chuyện nữa rồi. Bổn nấm hương đây vẫn còn xuân xanh phơi phới, chưa từng nói đến

chuyện yêu đương. A a a a!!! Tôi không muốn!!!

“Khốn kiếp, Mạch Thiếu Nam! Huynh nói đêm nay huynh là của

tôi phải không? Huynh là quan quán công tử, cho nên tôi muốn làm gì huynh thì

làm. Tiểu gia tôi ra lệnh cho huynh lập tức xuống ngay”, tôi vẫn cố sức vùng vẫy,

hét lớn.

Khóe mắt khóe miệng Mạch Thiếu Nam đều nhướng hết cả lên,

đôi tay rắn chắc đang nắm chặt tay tôi từ từ trượt xuống, bông đùa nói: “Hả? Ta

thấy tư thế này là thích hợp nhất. Yên tâm đi, ta sẽ mang đến cho nàng khoái cảm

vô cùng.”

Tôi thật muốn mình vỡ thành trăm ngàn mảnh.

Lúc này, tôi chỉ có thể gào thét kêu cứu: “A a! Mặc Nguyệt,

Thiếu Nhân, Mạch Thiếu Nam điên rồi!!! Mau vào cứu tôi!”.

Hu hu, các huynh mau lên đi.

Khoảnh khắc tiếng hét thất thanh của tôi vang lên thì bên

ngoài cửa đám khách làng chơi đã chia năm xẻ bảy. Chỉ thấy Mặc Nguyệt và Âu

Dương Thiếu Nhân vác bộ mặt đằng đằng sát khí như muốn giết người xông thẳng

vào.

Mạch Thiếu Nam nhìn hai người họ, sau rồi lại cúi đầu nhìn

tôi. Nói một câu: “Nè, nàng thật là nhát gan. Lúc này phải gọi người đến giúp mới

được hả. Nàng nói xem nếu chẳng may gọi đúng đám người xấu thì làm thế nào?”.

Cảnh tượng đột nhiên biến chuyển chóng mặt khiến đại não của

tôi cơ hồ không theo kịp.

Thực ra, tôi rất muốn chẳng màng đến thể diện mà nói với

huynh ấy một câu: “Bởi vì là huynh nên tôi chẳng sợ chút nào.” Đúng vậy, đúng

là tôi không sợ, sự khủng hoảng này so với nỗi sợ hãi khi bị người khác xâm hại

là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Tôi quá hiểu trò chơi khăm của Mạch Thiếu Nam. Tôi cũng hiểu

quá rõ, chỉ cần tôi không muốn thì bất kỳ người nào trong bọn họ đều không thể

ép tôi. Tôi quay đầu, trông thấy bộ dạng hung hãn của hai người kia thì cơ thể

bất giác không kiềm chế được mà run lên bần bật.

Tôi trừng mắt nhìn, cấu véo Mạch Thiếu Nam: “Tên tiểu tử chết

giẫm, đều tại huynh, lát nữa họ có phanh thây huynh thì đừng trách tôi không bảo

vệ nhé.”

Mạch Thiếu Nam chẳng mấy hào hứng, nói: “Không phải lỗi của

ta.”

Cũng chẳng liên quan gì đến tôi!

Tôi nghiêng đầu, nói với Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân:

“À, là hiểu lầm, hiểu lầm, chúng ta mau đi thôi.”

Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân thu kiếm, vác bộ mặt khó

coi bước ra ngoài.

“Về đến nhà hãy thuật lại chuyện vừa xảy ra.”

“Nhất định sẽ giải thích rõ ràng.”

Tôi cười xòa, liên tục gật đầu.

Chết tiệt, mình già đời thế này rồi vẫn còn bị sỉ nhục như vậy.

Đúng lúc chúng tôi đang muốn nhảy ra ngoài theo hướng cửa sổ.

Sau lưng lại có người hét lên: “Thả Tiểu Nam ra!”.

Tôi thật sự muốn lặng lẽ rời khỏi nơi đây, nhưng đám người

này có vẻ không muốn để bọn tôi ra đi trong bình lặng thì phải.

Tôi ngoái đầu lại, trông thấy phía sau là cả đám người, trên

tay toàn là vũ khí.

Khóe miệng tôi không kìm được mà cứ giật giật.

Tôi hận cổ đại! Hận tất cả những người mang binh khí thời cổ

đại.

“Xin lỗi nhé, không phải bọn ta muốn cuỗm Tiểu Nam của các

người đi đâu, là Tiểu Nam thực sự muốn rời khỏi đây”, tôi mỉm cười, nói với đám

người kia.

“Hả? Kẻ nào đã vào Phong Nguyệt các của ta, chưa được sự cho

phép của ta mà lại dám đi hả?”, một giọng nói trầm thấp vang lên, đám người kia

tức thì rẽ sang hai bên, bóng người cao ráo từ giữa bước thẳng ra, đeo chiếc mặt

nạ bằng đồng để hở nửa khuôn mặt.

Tôi không kìm được, nghiêng đầu hỏi Mặc Nguyệt: “Người thân

của huynh hả?”.

Mặc Nguyệt mỉm cười nhìn tôi, một bóng đen cực lớn xuất hiện

trên mặt.

“Ta giết nàng bây giờ.”

Tôi run lẩy bẩy, không dám mở miệng nữa.

Theo quan sát của tôi, người kia chắc chắn là lão đại trong

Phong Nguyệt các.

Âu Dương Thiếu Nhân quay lại nhìn, cơn giận vừa nãy khiến hỏa

khí trong người vẫn còn hừng hực, liền nói với người kia: “Đường đường là Phong

Nguyệt các vậy mà lại mua người từ hắc điếm ra. Bây giờ còn dám giở trò lý lẽ hả?”

Đối phương nhìn Âu Dương Thiếu Nhân giây lát.

Tôi thầm nghĩ, giờ hắn đang đuối lý, có thể sẽ thả chúng tôi

đi, không ngờ hắn lại nói một câu: “Như thế có là gì? Thiếu gia ta bằng lòng.”

May mà tôi không uống nước, nếu không nhất định đã phun thẳng

vào mặt hắn rồi.

Tên tiểu tử chết tiệt này từ đâu đến mà lại tự tin thế cơ chứ.

Vương pháp ở đâu đây.

Tôi hóp bụng, trừng ánh mắt phẫn nộ nhìn hắn, rồi nhấn mạnh

từng câu từng chữ: “Nếu ngươi đã nói như vậy, thiếu gia ta đây cũng thông báo với

ngươi rằng, lúc này ta phải đưa người của ta đi, ngươi muốn giữ cũng không có cửa

đâu.”

Mỉm cười nhẹ tựa mây bay gió thoảng, người kia chăm chú nhìn

thẳng vào tôi mà nói: “Không định ngồi lại thương lượng chút hả? Thấy vẻ quyến

rũ của vị công tử đây cũng rất được, ở lại chỗ ta làm con át chủ bài, ta có thể

thả hắn đi.”

Miệng tôi cơ hồ đã méo xệch.

Khốn nạn thân tôi! Dù đã mặc y phục của nam nhân thì tôi

cũng tuyệt đối là tiểu công, không phải là tiểu thụ. Muốn bổn cô nương đây

thành con át chủ bài của ngươi hả, vậy ngươi hãy nhìn lại bản thân mình đi.

“Ta e ngươi không có cái đẳng cấp đó, ngươi không đủ bản

lĩnh để thiếu gia ta ở lại Phong Nguyệt các của ngươi làm con át chủ bài đâu”,

tôi không khách khí nói.

“Hả? Khẩu khí thật anh hùng. Xem ra phải sử dụng thủ đoạn đặc

biệt rồi”, tên nam nhân kia nói, nhẹ nhàng phất tay, chỉ thấy sau lưng hắn, một

đám người hoa chân múa tay cùng vài tên “ái mộ Tiểu Nam” biết võ công, tất cả đều

nhất tề xông lên.

“Rút lui!”, tôi hét lên một tiếng, kéo Mạch Thiếu Nam tiến đến

cửa sổ.

Trong khoảnh khắc tung mình xuống dưới, tôi quay đầu, đưa

tay vẫy tên kia: “Gian thương, hẹn gặp lại nhé.”

Tên gian thương kia chẳng biết đang nghĩ gì mà lại điềm

nhiên nói với tôi: “Ngươi phải nhớ tên của ta, ta tên là Triều Lưu.”

Lúc bay xuống, tôi chăm chú nhìn kỹ chiếc mặt nạ của hắn.

Chiếc mặt nạ bằng đồng xanh, một bên mặt vẽ hình nửa con b//ư//ớ//m

đang dang cánh.

Triều Lưu, Triều Lưu.

Tên nam nhân tựa như ánh trăng sáng ấy, thực ra tôi cũng chẳng

nhớ nổi.

Nhưng tôi nhớ rồi.

Chỉ có điều lúc đó tôi không biết, cũng vì tôi nhớ được hắn,

cho nên sau này mới vướng phải một chuỗi những chuyện dài dòng rắc rối như thế…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...