Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 77

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho nên mới nói, tôi hận những tên nam nhân nào mà ưa nhìn

hơn cả nữ nhi.

Toàn thân y phục sắc hồng, vai trần lồ lộ, da thịt trắng

nõn, ánh mắt đào hoa chớp chớp, mái tóc đen rối bời. Đây đâu phải nam nhân thân

cao bảy thước chứ, rõ ràng là yêu tinh mê hoặc, dụ dỗ người ta phạm tội đây mà.

So với nữ nhi thì chỉ hơn chứ không kém. Hàng lệ đang chảy

dài trong sâu thẳm cõi lòng, tôi nín lặng hỏi ông Trời: Đã sinh ra một nam nhân

như thế, vậy ông còn tạo ra nữ nhi làm gì?

Đứng trước cửa phòng, nhìn lên chiếc giường, một nam nhân với

nét mặt nhàn nhã, sao mà tôi hận khoảnh khắc này đến vậy.

Khốn nạn thân tôi!

Mạch Thiếu Nam, chúng tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm

huynh, muốn cứu huynh thoát khỏi chảo lửa, vậy mà huynh lại lao vào đó để mà lặn

ngụp, vứt bỏ cơ hội của mình, huynh có còn là người nữa không? Huynh quên rằng

mình xuất thân từ cái bang hả?

Lúc này Mạch Thiếu Nam đang ngồi trên giường, quây tròn

quanh huynh ấy là một đám khách làng chơi.

Có tên mặt mũi bầm giập, có tên bị hắt đầy rượu, có tên miệng

đang ngậm vỏ chuối, nhưng trong cảnh tượng như thế, điều tôi thấy lạ là, Mạch

Thiếu Nam vẫn ung dung trên giường lớn, không hề bấn loạn, y phục trên mình vẫn

ngay ngắn, sạch sẽ.

Khẽ nhếch môi, tôi bước lên phía trước, đang định mở miệng

nói.

Ai ngờ huynh ấy lại chau mày, ném cho tôi một câu: “Vị đại

gia đây đến tìm lạc thú hả, chỗ ta có quy củ, muốn lên giường cùng ta, phải

chơi với ta ba ván. Nếu thua, hãy để tất cả ngân lượng trên người lại, tiếp sau

đó sẽ do ta quyết định. Nếu thắng, nô gia sẽ thuận theo sai bảo của đại gia.”

Mạch Thiếu Nam nở nụ cười bông đùa, tất cả đám người đều bị

bộ dạng đó mê hoặc.

Trừ tôi, Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân.

Tâm địa của tên tiểu tử này, tôi hiểu quá rõ mà.

Tôi nhìn quanh tình cảnh thê thảm này một lượt, tất cả mọi

người đều ngước ánh mắt đồng tình nhìn tôi, cặp mắt như đang nói: “Huynh đệ à,

muốn thưởng thức hương thơm mỹ nhân thì phải trả giá đắt đấy.”

Tôi run rẩy, nhìn chằm chằm Mạch Thiếu Nam, tôi cảm thấy rõ

ràng huynh ấy đang chơi khăm mình.

Ghi hận trong lòng! Huynh ấy nhất định vẫn ghi hận trong

lòng!

Hu hu, tôi hoàn toàn không cố ý mà, tên tiểu tử này sao có

thể nhỏ mọn thế chứ!

Tôi hít sâu, lùi ra sau ba bước, đến bên Mặc Nguyệt và Âu

Dương Thiếu Nhân, kéo hai người tụm lại cùng thương lượng: “Hai người các huynh

ai lên trước?”.

Hai người nhìn nhau, đều không nói gì.

Tôi lo lắng, khó xử nói: “Mặc Nguyệt, hay là huynh trước đi.”

Mặc Nguyệt mỉm cười, vuốt tóc tôi, dịu dàng nói mấy chữ: “Ta

giết nàng bây giờ.”

Sắc mặt tôi nhất định đang tái mét.

Chết tiệt, lúc nào cũng dọa tôi.

Huynh cho rằng tiểu gia tôi sợ hả?

Hừ, cùng lắm tôi chuyển qua hỏi Thiếu Nhân là được. Tôi quay

đầu lại, ánh mắt cầu khẩn nhìn Âu Dương Thiếu Nhân.

Âu Dương Thiếu Nhân sắc mặt tối sầm, liếc nhìn hai bên rồi lại

nhìn tôi, ánh mắt thẫn thờ: “Vì uống quá nhiều thuốc nên bắt đầu có tác dụng phụ

rồi, ta nghĩ mình không thể xuất chiến.”

Cố dằn lòng, tôi nén giọt nước mắt chua xót cho bản thân.

Chết tiệt, Âu Dương Thiếu Nhân cũng đang báo thù tôi. Lúc

này tôi rất muốn cảnh báo với đông đảo chị em phụ nữ, chớ có đi tìm loại nam

nhân nhỏ mọn như thế.

Gió vi vi hề, sông Dịch Thủy lạnh lẽo[1], tiểu gia tôi một

đi không trở lại.

[1] Gió vi vi hề, sông Dịch Thủy lạnh lẽo: đây là một câu

trong bài “Dịch Thủy ca” do Kinh Kha sáng tác.

Quay người, khí thế ngút trời, tôi bước về phía đó.

“Được, hôm nay tiểu gia đây vừa hay đang may mắn, ta sẽ cùng

chơi với ngươi”, tôi mỉm cười, cúi xuống tháo giày rồi bước lên giường.

Oa, giường mềm quá, cảm giác thật tuyệt.

À, không đúng, không đúng, không phải lúc nghĩ đến vấn đề

đó.

Lúc này, tôi phải mau mau thắng để còn lôi Thiếu Nam đi khỏi

chỗ này.

Đồ chết tiệt, tự nhiên lại rước thêm phiền phức cho tôi.

Còn vận may của Mạch Thiếu Nam, đương nhiên tôi là người nắm

rõ hơn ai hết. Dù sao tên tiểu tử này gặp tôi cũng nhất định thua thôi. Tôi nghĩ

huynh ấy nếu muốn thắng được, nhất định phải dùng thủ đoạn đen tối nào đó.

Ánh mắt biết cười quét về phía Mạch Thiếu Nam, tôi nhỏ giọng

nói: “Mau thua cho tôi.”

Mạch Thiếu Nam cười: “Không thành vấn đề.”

Tôi sững người, không ngờ Mạch Thiếu Nam lại vui mừng như thế.

Huynh ấy không định dùng thủ đoạn gì đấy chứ.

Đang suy nghĩ mơ hồ, tôi lại bất ngờ thắng cả ba ván.

Chỉ thấy Mạch Thiếu Nam cười, nói với đám người xung quanh:

“Các vị đại gia những ai đã thua, xin tiễn bước. Đêm nay Tiểu Nam phải tiếp đãi

vị công tử này.”

Đám người vừa trừng mắt nhìn tôi vẻ không cam lòng vừa bước

ra bên ngoài.

Thấy bọn họ đã đi xa dần, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

May sao Mạch đại bang chủ còn biết kịp thời khống chế bản

thân.

Khi tôi vẫn còn chưa hoàn toàn thư thái trở lại, Mạch Thiếu

Nam đột nhiên ngoái đầu nói với Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân đang ở sau

tôi: “À, thật không phải, hai vị có thể lui ra được không? Đêm xuân một khắc

đáng giá ngàn vàng, ta không thích bị người khác thưởng lãm.”

Sắc mặt Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt bỗng trở nên vô

cùng khó coi. Tôi quay đầu lại, thấy hai người muốn phản bác gì đó, nhưng hình

như có kẻ còn phản ứng nhanh hơn họ.

“Đúng vậy, đúng vậy, không nên làm trái chủ ý của Tiểu Nam,

mau đi đi.”

“Khốn kiếp, đến đâu cũng đụng phải tên mặt dày thế này là

sao?”

Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân mặt mày đem xạm đi, còn

tôi thì bị dọa cho sởn cả da gà, tôi có một dự cảm, nếu tôi không nhanh chóng

hành động thì chỉ một lát nữa thôi, nơi đây nhất định sẽ biến thành biển máu.

Mẹ từng dạy rằng, sát sinh là không tốt.

Tôi vội quay đầu nói với hai người: “Hai huynh ra ngoài trước

đợi tôi.”

Sắc mặt hai người kia lại càng khó coi, tôi thề, lúc đó bộ dạng

của Mặc Nguyệt nhất định là đang muốn nói: Ta muốn giết chết nàng.

Trời ơi, tại sao tôi lúc nào cũng phải hành động cùng mấy

nhân vật nguy hiểm thế này chứ.

Dù vậy, kết quả cuối cùng là, hai người kia đành ngậm đắng

nuốt cay dắt nhau ra ngoài.

Trong phòng trở nên trống trải, chỉ còn lại tôi và Mạch Thiếu

Nam.

Tôi đưa tay quệt mồ hôi trên trán, mắt mở trừng trừng ai

oán: “Thật là, huynh đang làm cái gì thế hả? Mau thay bộ y phục huynh đang mặc

ra, chúng ta lập tức rời khỏi đây.”

Mạch Thiếu Nam giơ tay ra ngắt một trái nho trên bàn, cười

híp mắt, khuôn mặt tràn trề gió xuân.

“Đi? Không nhầm lẫn chứ, ta nói với nàng là ta muốn đi sao?”

Tôi cảm thấy, trên trán mình đã có thêm mấy vệt gân xanh.

“Cái gì? Không đi? Thế huynh định ở đây làm quan quán công tử

thật đấy hả? Đường đường là Mạch đại bang chủ cơ mà.”

“Hả? Nàng còn biết ta đường đường là bang chủ cơ đấy? Thế mà

còn hại ta thành ra thế này. Nếu tin này truyền ra bên ngoài, thì danh dự của Mạch

Thiếu Nam ta nàng có chịu trách nhiệm được không?”, Mạch Thiếu Nam trừng mắt

nhìn tôi, gằn giọng cay độc hỏi.

Mồ hôi lạnh sau lưng ùa về như cuồng phong bão tố.

Tên tiểu tử này cho rằng tôi vui vẻ lắm hả?

Tôi cũng sợ, nếu chẳng may để đám nữ nhân thích huynh ấy, hoặc

là muội muội hung ác của huynh ấy biết chuyện, thì đừng nói là xuống địa ngục,

ngay cả muốn bảo toàn thi thể, e rằng cũng khó mà làm được.

“Mạch đại bang chủ, tôi biết tôi sai rồi, được chưa, tiểu

nhân biết tiểu nhân sai rồi, thành khẩn kính mong Mạch đại bang chủ thứ tội. Giờ

bang chủ muốn tôi phải thế nào đây?”, tôi thấp giọng nói.

Lắc đầu, tôi thừa nhận mình rất không có khí tiết, ai bảo tiểu

gia tôi chỉ là một cây nấm hương nhỏ bé chứ.

Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp của Mạch Thiếu Nam chớp chớp, đột

nhiên dịu dàng nói: “Tiểu Tình, là nàng thắng rồi.”

Tôi nghiêng đầu, ngờ vực nhìn Mạch Thiếu Nam đang nhẹ nhàng

cởi y sam, khóe môi khẽ nhếch tạo nên vẻ đẹp cực kỳ hoàn mỹ, tiến gần về phía

tôi.

“Ý, ý gì đấy hả…”, tôi dồn toàn bộ sức lực, hỏi một câu ngốc

nghếch như thế.

Tôi không thể suy nghĩ được gì, hoàn toàn không thể suy nghĩ

được gì.

Hơi thở của tôi dần dần trở nên gấp gáp.

Ai để cái gì trong phòng, sao mà nóng thế này. Màu giường

này, tại sao lại ấm áp như thế! Tôi nghĩ mặt mình bây giờ có lẽ còn đỏ hơn cả

cà chua.

Đôi môi của Mạch Thiếu Nam đã áp sát trong gang tấc, khàn giọng

nói: “Là nàng thắng rồi, cho nên, đêm nay, ta là của nàng. Nô gia… tùy ý ngài

hưởng dụng.”

Ma lực, huynh ấy đang thi triển ma lực với tôi, khiến tôi

không thể suy nghĩ, không thể hành động.

Có người nói, trên thế giới này có một loại người, loại người

này tựa như yêu tinh vậy, bất luận là nam hay nữ, chỉ cần hắn nhả ra tín hiệu

mê hoặc, nhất định bạn sẽ trầm luân trong đó, chẳng thể thoát ra được.

Tôi nghĩ, Mạch Thiếu Nam nhất định là loại người đó.

Đúng vậy, nếu không, sao tôi có thể bị huynh ấy mê hoặc được,

làm sao mà trái tim tôi lại đập nhanh đến vậy.

Mạch Thiếu Nam đột nhiên nâng cằm tôi lên, thế cưỡng hôn dần

tiến sát. Chiếc lưỡi mềm mại tiến thẳng vào trong, mang theo hương vị trái cây

ngọt ngào vấn vít. Chỉ yêu tinh mới có đôi tay hừng hực thiêu đốt mà quấn lấy

tôi như vậy, trong chớp mắt, y phục nóng rực được trút ra, luồng khí ấm nồng đã

thấm cả vào da thịt.

Mọi ý thức của tôi đều đã bị thiêu rụi trong khoảnh khắc

này.

Não cơ hồ muốn nổ tung.

Nhất định có chỗ nào đó đang rối bời, nếu không tại sao đúng

vào lúc này, tôi lại cảm thấy vô số luồng sáng nhỏ lấp lánh tung bay tứ phía

như vậy.

Tôi và Mạch Thiếu Nam được bao quanh bởi vô số đốm sáng,

tươi đẹp như thế…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...