Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 70

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ra khỏi cổng thành, tôi và Mặc Nguyệt cùng Âu Dương Thiếu

Nhân lặng lẽ từ biệt thành Lạc Dương trong một đêm trăng sáng.

Giây phút bước ra khỏi cổng thành, tôi còn ngoái đầu nhìn lại

nơi chỉ dựa vào bán giấy mà phát tài này, mỉm cười rạng rỡ.

Trong suy nghĩ của tôi, đây chính là nơi thịnh thế, khói hoa

chẳng dứt, ca vũ thăng bình.

Đêm qua tôi và Mặc Nguyệt đã đi dạo một vài chỗ trong thành

Lạc Dương.

Hình ảnh của Mặc Nguyệt đêm đó chưa từng xuất hiện trong ấn

tượng của tôi.

Khi đó tôi mới phát hiện ra, huynh ấy phải hạ quyết tâm thế

nào mới có thể đưa ra quyết định cùng tôi phiêu bạt chân trời góc biển.

“Mặc Nguyệt, huynh biết không? Tôi vốn không thuộc về nơi

này. Tôi đến từ một nơi sau thời này rất nhiều năm. Ở đó có những thứ mà các

huynh chưa bao giờ nhìn thấy, có phong cảnh mà các huynh chưa bao giờ tưởng tượng

ra. Tôi đến nơi này, với bản thân tôi cũng là một việc ngoài ý muốn. Chẳng biết

từ khi nào, tôi lại có một cảm giác quái lạ sẽ được trở về thế giới của mình.

Vì vậy tôi chẳng thể làm gì cho huynh được. Có lẽ đến một ngày, tôi sẽ phải để

huynh một mình phiêu bạt chân trời góc biển. Như thế, huynh có còn nguyện đi

cùng tôi không?”, trên con đường đêm ngập đầy hoa tím, tôi ngước mắt hỏi huynh ấy.

Trong khoảnh khắc huynh ấy và tôi mặt đối mặt giữa ngập tràn

tiếng hoan ca bất diệt của thành Lạc Dương. Tôi biết, con dân Lạc Dương đang lặng

lẽ chúc phúc cho thành chủ của họ. Còn tôi lại chẳng thể đem đến cho huynh ấy bất

cứ niềm vui nào.

Mặc Nguyệt nắm tay tôi, tựa như nhìn thấu suy nghĩ của tôi

khẽ khàng lắc đầu: “Bất luận là ai cũng không thể quyết định thế nào mới là hạnh

phúc của ta. Thượng Quan Tình, nàng phải nhớ, ta đã nói sẽ đi cùng nàng, vậy

thì, dù là chân trời góc biển, từng giây từng phút ta đều không hối hận, tất cả

là quyết định của ta. Còn nàng cũng không cần phải hổ thẹn trước bất cứ điều

gì”.

Tôi lặng lẽ cúi đầu, dòng lệ nơi khóe mắt chực trào ra.

Mặc Nguyệt của tôi là vầng trăng sáng trên trời cao, thanh lạnh

mà thuần khiết.

Mặc Nguyệt của tôi là ưu tú nhất, tôi không xứng đâu, chẳng

thể nào đuổi kịp.

Mặc Nguyệt của tôi, tại sao huynh lại nói những lời như vậy,

vì một đứa ích kỷ và nhát gan như tôi.

Tôi bước đến gần, trong khoảnh khắc đó, tôi muốn hôn huynh ấy.

Kiễng chân lên, tôi nhè nhẹ đặt nụ hôn lên má Mặc Nguyệt.

Phía sau, pháo hoa thành Lạc Dương bừng sáng.

Tôi muốn mình chính là khoảnh khắc chói lòa nhất, tôi đến

đây nhất định là để gặp các huynh rồi.

“Mặc Nguyệt, cảm ơn.”

“Đồ ngốc.”

Mặc Nguyệt, chân trời góc biển, từng giây từng phút, chúng

ta đều sẽ không hối hận. Đây là ước định.

Ngoái nhìn thành Lạc Dương lần nữa, tôi quay người bước đi,

đầu không ngoảnh lại.

Tạm biệt, Lạc Dương!

“Thật sự không cáo biệt hắn sao?”, Âu Dương Thiếu Nhân hỏi

tôi.

Tôi lắc đầu: “Không cần, chỉ là hồ ly thôi, huynh nên hiểu

tôi chứ”.

Tôi không nói lời cáo biệt với Mạch Thiếu Nam, tôi nghĩ, hắn

là người không thích ly biệt.

Cái bang còn cần hắn lãnh đạo, hắn cũng còn rất nhiều chuyện

buôn bán cần làm.

Hắn biết cân nhắc lợi hại như thế, vậy cứ để hắn an phận

trong thành Lạc Dương đi.

Nguyên nhân không nói lời cáo biệt với hắn, đầu tiên là tôi

không muốn có quá nhiều nỗi thương cảm.

Thứ hai là tôi vẫn còn có một hợp đồng đã ký với hắn.

Tiểu gia tôi không muốn bị chỉ trích, cho nên, cách tốt nhất

là bỏ trốn.

Mặc Nguyệt bên cạnh lạnh lùng hừ một tiếng: “Tự cho mình là

đúng”.

Trán tôi bắt đầu nổi gân xanh, giật giật liên hồi như muốn vọt

ra ngoài.

Quả nhiên, tất thảy mọi thứ ngày hôm qua đều là giấc mộng.

Cái gì mà Mặc Nguyệt rất mực đáng yêu, cái gì mà Mặc Nguyệt vô cùng ưu tú, tất

cả đều chỉ là ảo giác.

Tôi không thèm! Hắn vẫn chỉ là tên nam nhân phúc hắc trong

băng đảng mặt nạ mà thôi.

Ánh trăng nhạt dần, mặt trời lóe ra những tia nắng đầu tiên.

Bước đi trên con đường nhỏ không một dấu chân người, tôi hít thật sâu, tận hưởng

bầu không khí tươi mới trong lành của buổi sớm yên bình.

Đột nhiên thấy hứng trí: “Tôi hát cho các huynh nghe nhé”.

Khóe miệng dễ thương của Âu Dương Thiếu Nhân rõ ràng có xu

hướng hơi xệ xuống: “Ta không muốn nghe bài ca nấm hương đâu”.

Tôi tròn mắt nhìn: “Tôi nói nghiêm túc đấy”.

“Thôi được, nàng cố gắng hát bài nào cho bình thường một

chút”, Âu Dương Thiếu Nhân chẳng sợ chết, tiếp tục nói.

Hừ, tâm trạng của tiểu gia tôi đang tốt, không muốn tranh

cãi với các người.

Âu Dương Thiếu Nhân, tôi phải tóm chặt huynh, đợi đến khi

tâm trạng của tôi bất ổn, sẽ cho huynh toi đời luôn.

Mặc Nguyệt chẳng tiếp lời, chỉ lặng lẽ bước đi.

Tôi cất cao giọng, bắt đầu hát:

Con đường lớn a thông a thông với nhà của ta.

Nhà ta ở a dưới a dưới chân núi.

Dưới núi đất tốt a đất a đất năm mẫu.

Năm mẫu ruộng tốt a trồng trọt a…

Đúng lúc tôi đang hào hứng hát, quay đầu lại, bất giác nhìn

thấy không xa phía trước có một con tuấn mã đang chạy đến.

Con tuấn mã trắng phau như tuyết, khí phách hiên ngang dưới

ánh mặt trời.

Tôi há hốc miệng: “Bạch Long mã đến đón sư phụ hả?”.

Một giây sau, tôi dính ngay một chưởng của Mặc Nguyệt.

“Nàng không nhìn thấy trên đó đang có người nằm hả?”, Mặc

Nguyệt nói.

Xí! Huynh không biết tiểu gia tôi bị cận thị sao?

Tôi híp mắt lại quan sát thật kỹ, mơ hồ có thể nhìn thấy

trên lưng con tuấn mã là một người đang nằm rất thư thái.

Tim tôi chùng xuống một chút, lại chùng thêm một chút nữa.

Đôi chân không thể khống chế liền bước nhanh về phía trước,

hướng thẳng tới con tuấn mã trắng phau như tuyết kia.

Người nằm trên lưng tuấn mã đang khẽ ngân nga một khúc nhạc.

Là khúc nhạc tôi vừa mới hát.

Gần đến nơi, hai mắt tôi đã ngấn lệ.

Nam nhân đó quay người, vẫn chưa xuống ngựa, chỉ nghiêng đầu

nhìn tôi mỉm cười.

“Ta hát có hay không?”

“Ừm, rất hay.”

“Vậy, ta dạy nàng hát nhé.”

“Ừm được.”

Tôi đưa tay lên, chỉnh lại lọn tóc đang rối trước trán, khẽ

hỏi: “Tại sao lại đến?”.

Cặp mắt đào hoa đáng yêu của nam nhân kia khẽ nhướng lên, hiện

ra nét cười mê hoặc lòng người: “Vì muốn ở bên nàng”.

Tôi bất giác thất thần, tiếp đó mỉm cười: “Chiêu này đã lấy

đi trái tim của bao nhiêu cô gái rồi nhỉ”.

“Ha ha, bị nàng nhận ra rồi. Ta không tới sớm đi cùng mọi

người, chỉ vì ta không thích đi đường ban đêm, ta thích xuất phát vào buổi sáng

hơn”, Mạch Thiếu Nam nói, sau đó quay người nhảy xuống, đưa tay về phía tôi,

“Nhân tiện chuyến này, ta kết hợp xem xét sự phát triển của cái bang. Tiểu

Tình, lên đi”.

Tôi đưa tay ra rồi được Mạch Thiếu Nam nhẹ nhàng đỡ lên ngựa.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng nhận ra, mình không có tư

cách để phê bình hay phá rối bất cứ hành vi nào của những nam nhân này.

Vì, họ không cần sự áy náy của tôi, họ chỉ cần nụ cười và sự

tán đồng của tôi mà thôi.

Dựa vào lòng Mạch Thiếu Nam, tôi không khỏi cảm thán.

Thượng Quan Tình tôi đây có gì hay mà gặp được những nam

nhân tốt bụng thế này chứ, lại được họ yêu mến đến vậy.

“Tiểu Tình, chúng ta cùng cưỡi ngựa, thưởng lãm cảnh đẹp

trên đường, nàng để những người khác đường ai nấy đi đi”, Mạch Thiếu Nam “thì

thầm to nhỏ” bên tai tôi.

Tôi sững người, nghiêng đầu nhìn tên đàn ông đen tối, lòng dạ

hẹp hòi.

“Mạch Thiếu Nam, hôm nay cho huynh xuống địa ngục luôn, ngày

này năm sau sẽ là giỗ đầu của huynh.”

Phụt!

Vừa rồi có người nói họ đều là nam nhân tốt bụng mà, ảo tưởng,

đúng là quá ảo tưởng.

Nhưng, ha ha, thế này vẫn còn tốt chán.

Nắng vàng rực rỡ, thung dung bước đi trên con đường lớn.

Có tiếng hát văng vẳng vọng lại:

Sông lớn a thông a thông với nhà của ta.

Có vợ có con a có a có phòng rộng.

Gà béo ngan béo a dê a dê khỏe mạnh a.

Trồng đậu trồng lúa a trồng rau cải.

Con đường trước mặt cứ kéo dài tít tắp.

Cho tới khi tìm được đám Âu Dương Huyền, nhất định mấy người

chúng tôi sẽ cùng đi bên nhau.

Đến khi, tôi không thể đi trên con đường này nữa.

Đến khi, thời cổ đại này không còn Ô long nữ hiệp Thượng

Quan Tình nữa.

*

Bảng lảng chiều hôm ấy, mấy người chúng tôi nhanh chóng tìm

được một khách điếm. Lần này, tôi thấy mình vô cùng may mắn vì đã không đi

riêng với mấy huynh đệ Âu Dương.

Vô cùng vui sướng, khỏi bị lạc đường nữa rồi, Mạch Thiếu Nam

đúng là một chiếc la bàn.

Mạch Thiếu Nam thấy tôi luôn dùng ánh mắt vô cùng kích động

nhìn mình như thế thì cười, hớn hở nói với tôi: “Thế nào? Muốn lao đến lắm phải

không? Tối nay ta sẽ để cửa đợi nàng”.

Tên đại háo sắc này.

Tôi tròn mắt kinh ngạc: “Cảm ơn, tiểu gia tôi sẽ không tới

đâu”.

Bà chủ của khách điếm lúc này đột nhiên thần bí xuất hiện

sau lưng tôi, nói: “Ha ha! Vị đại gia này đẹp trai hào hoa như vậy, tối nay tự

khắc sẽ có quỷ háo sắc đến gõ cửa thôi”.

Tôi quay người, nhìn thấy toàn thân bà ta y phục sắc đỏ, giật

mình tim đập thình thịch.

Từ khi đặt chân vào khách điếm này tôi đã có cảm giác rất

không thoải mái.

Lại thêm toàn thân nữ chủ nhân đều màu đỏ tựa máu chẳng khác

oan hồn quỷ quái là bao.

Tiểu nhị cũng mang bộ mặt u ám nặng nề.

Tất cả quan khách dùng bữa tại đây đều sặc mùi âm khí, ngay

cả ngọn đèn cầy đang cháy trên bàn cũng mang màu đỏ như máu tươi.

Xí! Không phải là đang cử hành hôn lễ đấy chứ!

Mạch Thiếu Nam nhìn bà chủ diễm lệ kia, điềm nhiên nói: “Ha

ha, vậy cứ để lát nữa đi, đêm nay nếu không có tiết mục hứng thú nào thì thật

là chán chết”.

Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi dựa người vào Âu Dương Thiếu Nhân và

Mặc Nguyệt.

Giác quan thứ sáu linh hoạt nhạy bén đáng chết của tôi đang

thầm dự đoán… lại có chuyện không hay sắp xảy ra rồi.

Khóc! Tôi thực sự không thể có được những dự cảm tốt đẹp hơn

thế.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...