Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 71

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từng xem Thủy hử truyện[1] chưa? Có biết Long Môn khách điếm

là nơi nào không?

[1] Thủy hử hay Thủy hử truyện, nghĩa đen là bến nước, là một

tác phẩm trong bốn tác phẩm lớn của văn học cổ điển Trung Hoa, thường gọi là “Tứ

đại danh tác”. Tác giả Thủy Hử thường được ghi là Thi Nại Am, cũng có người cho

là của La Quán Trung. Truyện được viết dựa theo sách Đại Tống Tuyên Hòa di sự.

Cốt truyện chính là sự hình thành và những thành tích của một nhóm người chống

triều đình, trở thành giặc cướp, thường gọi là “Một trăm lẻ tám anh hùng Lương

Sơn Bạc”.

Không sai, Long Môn khách điếm được miêu tả trong truyện là

một nơi vô cùng kinh điển, đó chính là hắc điếm.

Trong mấy bộ phim truyền hình cổ trang võ hiệp, cái gọi là hắc

điếm, chính là nơi nhân vật chính bắt buộc phải đi qua, phải ở lại và phải chiến

đấu với những thế lực đen tối.

Hắc điếm chính là một trong những thử thách cần thiết khi bắt

đầu hành tẩu giang hồ.

Hiện giờ bổn tiểu gia cũng đang dừng chân lại cột mốc vĩ đại

trong lịch sử xuyên không lừng lẫy ấy.

Ghé thăm hắc điếm!

Tôi thực sự không thể không bái phục hắc điếm này.

Tạm thời không kể đến chuyện món ăn khó nuốt, tiền trọ quá

cao, phòng ốc ở đây lâu năm chẳng hề được tu sửa, vi phạm luật bảo vệ an toàn

nhà cửa quốc gia, cây cối trong hoa viên đều đã khô héo, chẳng biết đã khô héo

như vậy mấy trăm năm rồi nữa, lượn qua lượn lại trong hắc điếm, bất ngờ còn gặp

một vài sinh vật mà hoàn toàn có thể liệt vào những loài động vật có nguy cơ

tuyệt chủng. Càng quá quắt hơn chính là, ngay cả giường và cửa sổ đều lung lay

không chắc chắn, cơ hồ có thể đổ sụp xuống bất cứ lúc nào.

Tuy luôn tự nhắc mình, khi hành tẩu giang hồ, cái gì nhịn được

thì nhịn, nhưng cái kiểu này, có nhịn cũng khó mà ngủ được.

Tạm thời cứ qua một đêm ở đây cũng không sao. Người ta làm

ăn buôn bán chẳng dễ dàng gì, hắc điếm cũng có cái khó khăn của hắc điếm.

Nhưng!

Không quan trọng! Những thứ đó đều không quan trọng!

Điểm mấu chốt là, khi được dẫn đến trước cửa phòng mình, tôi

bất giác cảm thấy âm khí xung quanh vô cùng nặng nề.

Tôi liền hỏi tiểu nhị: “Tiểu nhị, tại sao nơi này lại âm u lạnh

lẽo như thế, không phải có ma quỷ lộng hành đấy chứ?”.

Tiểu Nhị này rõ ràng dây thần kinh cười bẩm sinh đã không

phát triển, chỉ khẽ nhếch mép nói với tôi: “Ma quỷ lộng hành ư? Sao có thể vậy

chứ?”.

Đợi khi tôi bình tâm trở lại, tiểu nhị lại tiếp tục cười

nói: “Ma ở chỗ chúng tôi đều tương đối yên tĩnh, không làm ồn đâu. Nhớ lại chàng

trai bị chết ở đây trước kia, cũng là một tú tài, vô cùng nhã nhặn đấy”.

Ngữ khí bình thản kết hợp với nụ cười trên khuôn mặt như bại

liệt kia khiến mọi suy nghĩ trong đầu tôi ngay tức khắc dừng lại. Giờ não bộ của

tôi chỉ có thể vọt ra hai chữ: Độc ác!

Hu hu, nghĩ đến tuổi xuân phơi phới của bổn tiểu gia lại phải

qua đêm với ma, tôi lập tức phát hoảng.

Giữ chặt tay tiểu nhị, tôi khe khẽ nịnh nọt: “Tiểu nhị, vậy

đổi cho ta phòng khác được không?”.

Tiểu nhị dù sao cũng là kẻ thấu tình đạt lý, rất vui vẻ đồng

ý: “Được thôi”.

Tôi kích động đến mức suýt chút nữa nhảy vọt lên. Tiểu nhị

à, ngươi thật tốt bụng. Tôi vội vàng hỏi: “Thật không?”.

Tiểu nhị nói: “Tất nhiên là thật, cô nương xem cần phòng có

ma nữ không đầu từng ở hay là phòng của ma chết đói kia. Hay là chết vì treo cổ,

moi tim? Hay là…”.

Cuối cùng, tôi cũng ngoan ngoãn ở lại căn phòng của tú tài.

Dù sao cũng thấy, thư sinh sẽ nhã nhặn, lịch sự hơn.

Nhưng, nhưng, sự thực là… tôi không thể ngủ được.

Bật dậy, tôi mò đi tìm Âu Dương Thiếu Nhân.

Hu hu, dù sao ngủ cùng một tên háo sắc vẫn tốt hơn ngủ cùng

với ma.

Tôi bước xuống giường, lạy trời khấn đất một hồi, mới từ từ

rời khỏi gian phòng đó.

Trên đường, tôi cứ thầm tụng niệm trong bụng: “Tạ ơn Trời Đất,

Bồ Tát chở che”.

Vừa đi được mấy bước, tôi liền thấy một bóng người mặc áo đỏ

cứ phiêu động trong bóng tối, tựa hồ đang muốn xông tới phòng Mạch Thiếu Nam.

Tôi giật mình kinh hãi.

Khốn nạn thân tôi! Đúng thật là có quỷ háo sắc gõ cửa hay

sao.

Đi nhanh mấy bước, tôi đến trước phòng Âu Dương Thiếu Nhân.

Ngay cả cửa cũng chẳng dám gõ, chỉ lách người qua mà vào phòng.

“Âu Dương Thiếu Nhân”, tôi khẽ giọng gọi huynh ấy.

Không có động tĩnh, tôi lần mò đi đến bên giường. Vừa đi vừa

căng mắt ra nhìn.

Tên tiểu tử thối, ngủ như chết thế này, bị người ta phi đao

ám toán thì sao phát hiện được. Thật không biết tên tiểu tử này quan niệm thế

nào là bình yên trong cuộc sống giang hồ nữa.

Sờ đến cạnh giường, tôi không khách khí bổ xuống một quyền.

“Âu Dương Thiếu Nhân, huynh dậy ngay cho tôi!”, tuy vẫn nhẹ

giọng nói nhưng tôi tin, câu vừa rồi nhất định rất có uy.

“Đau! Mũi của ta bị nàng đấm phải rồi!”, Âu Dương Thiếu Nhân

khẽ giọng, gào lên oan ức.

“Tại sao huynh lại không có ý thức phòng bị như thế, tôi gọi

huynh bao nhiêu câu như vậy mà huynh vẫn không thèm dậy”, tôi nhỏ giọng trách.

Trong lòng còn thêm một câu: Haizzz, ai bảo huynh đẹp trai

như thế cơ chứ.

Nhận ra huynh ấy không hề động đậy, tôi cảm thấy đang có gì

đó rất bất thường.

Xuyên qua ánh trăng mờ ảo, sắc mặt Âu Dương Thiếu Nhân

thoáng đỏ, thở hổn hển.

“Huynh… không phải bị trúng độc đấy chứ.”

“Ừm, ta thử dùng lực rồi nhưng không cách nào cử động được.”

Quả nhiên là… hắc điếm mà!

Một tiếng sét rung chuyển trời đất từ trên cao đánh xuống xoẹt

qua đầu tôi.

Một cây nấm hương bé nhỏ mới mọc lên đã bị cháy đen xì.

Bùm bùm!

Tình tiết vở kịch kinh điển gì thế này?

Trúng độc! Trúng độc! Lại là trúng độc!

Hu hu, sự trong trắng của tôi, trinh tiết của tôi. Lẽ nào

trong đêm nay, khi tôi còn chưa biết chữ yêu viết thế nào, thì đã phải rơi vào

cảnh ngộ đau thương thế này rồi.

Tôi còn chưa biết yêu thắm thiết, nồng cháy là gì mà.

Tôi chăm chú nhìn Âu Dương Thiếu Nhân, lại chăm chú nhìn lần

nữa.

Thấy bộ dạng đau khổ của huynh ấy, tôi bắt đầu bi tráng cởi

y phục.

“Thôi, trông thấy huynh đau khổ như vậy, tôi sẽ nhắm mắt, chịu

đựng một chút, xem như vì nghĩa mà cống hiến vậy.”

Mấy giây sau đó, Âu Dương Thiếu Nhân hoàn toàn sửng sốt.

Tôi tròn mắt nhìn. Con tim đẫm lệ.

Hu hu, tiểu gia tôi quá ư khốn nạn!

Một lát sau, chữ O cực đại trên miệng Âu Dương Thiếu Nhân mới

khép lại được, khẽ nhếch mép hỏi tôi: “Nàng làm gì đấy hả?”.

Tôi cơ hồ muốn nhảy xổ đến xơi tái huynh ấy.

“Tôi giúp huynh giải độc!”

Tôi giận! Chết tiệt! Tiểu gia tôi đã hạ mình như thế, huynh

không thể im lặng được một lát à. Nếu huynh không phải một mỹ nam tuyệt thế thì

dù có đánh chết tôi, tôi cũng không thèm giúp huynh giải độc đâu nhé.

Âu Dương Thiếu Nhân lại há hốc miệng.

“Giúp ta giải độc, thế nàng cởi y phục làm gì?”

Tay tôi lập tức dừng lại.

Hả? Hả???

Phim truyền hình chiếu trên t//i vi đều diễn như thế phải

không?

Nhân vật nam chính bị trúng độc, sau đó biến thành cầm thú,

rồi “qua lại” với nữ chính.

Hoặc là nữ chính chủ động giúp đỡ nam chính, dùng cách “qua

lại” này để chữa trị.

Tuy vậy nhưng tôi cũng không nhập vai đến mức quằn quại đấu

tranh tư tưởng như vẫn thường thấy trong phim đâu.

Không có cách nào thể hiện các tư thế bứt rứt, dằn vặt trước

khi quyết định “qua lại”, nhưng tôi cảm thấy, tiểu gia tôi cũng có chút đấu

tranh vật lộn đấy chứ.

Lẽ nào…

Tưởng tượng và thực tế lại cách nhau mười vạn tám ngàn dặm?

Không, không phải đâu.

Cơ thể tôi bất giác cứng đờ nhìn Âu Dương Thiếu Nhân.

Khóe miệng giật giật, hỏi: “Ý của huynh là…”.

“Ta bị trúng độc tán công.”

Con tim vẫn kiên cường vùng dậy, tôi tiếp tục truy vấn:

“Nhưng bộ dạng của huynh vừa rồi trông rất đau đớn”.

“Vì lưng ta bị rắn cắn, nên lúc nãy ngứa quá không sao chịu

nổi.”

Tôi cơ hồ vừa bị sét đánh.

Ông Trời ơi! Sự trong trắng của tôi ơi!

Chỉ vì hắn ta bị rắn cắn, không thể gãi ngứa được nên mới có

bộ dạng đau đớn như vậy, và đó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến suy nghĩ sai lệch

của một thiếu nữ là tôi đây, khiến tôi suýt chút nữa đã hy sinh thân mình.

Tôi hối hận về việc đó vô cùng, sau này tôi cũng không dám lấy

những chi tiết trong phim truyền hình để tham khảo nữa đâu.

Hu hu, phim cổ trang cái gì chứ, tôi ghét nhất…

Âu Dương Thiếu Nhân trông thấy bờ vai tôi lộ ra một khoảng

trắng như ngọc thì nuốt nước bọt ừng ực.

Tôi lùi lại phía sau một chút, tên tiểu tử này, muốn làm gì

thế hả?

Chỉ thấy Âu Dương Thiếu Nhân thoáng cười, nói: “Có điều, ta

thích cách chữa trị của nàng, chúng ta tiếp tục nhé. Chắc chắn nàng sẽ mệt đấy”.

Hóa ra hắn đúng là tên háo sắc chính hiệu.

Mặt tôi chợt sa sầm, cười u uất: “Được thôi, có điều, tôi sẽ

khiến huynh nửa phần đời còn lại chẳng thể đi được như người bình thường”.

Âu Dương Thiếu Nhân rùng mình ớn lạnh, mặt mày khổ sở: “Ta

đùa chút thôi mà”.

Tôi hừ lạnh một tiếng, mặc lại y phục.

Xí! Tôi biết huynh sẽ không dám mà.

Đã háo sắc còn nhát gan, đó chính là tật chung của đàn ông.

Có điều, có tật như thế cũng tốt.

“Đúng rồi, tại sao huynh lại trúng độc?”, chợt nhớ ra bóng

người vừa đi vào phòng Mạch Thiếu Nam. Tôi lo lắng hỏi.

Âu Dương Thiếu Nhân mặt đen xạm nói: “Ta không cẩn thận uống

phải rượu độc. Nàng yên tâm, hai tên tiểu tử chết tiệt kia không uống. Họ bảo

ta thử rượu”.

Tôi vung tay nện vào đầu huynh ấy.

“Đồ ngốc nhà huynh, họ đem huynh ra làm chuột bạch mà huynh

cũng nhận làm hả?”

Âu Dương Thiếu Nhân tủi thân nhìn tôi.

“Ta không muốn uống, nhưng bị Mặc Nguyệt nện cho một cái, sợ

quá nên mới uống một ngụm, thế là bị trúng độc luôn.”

Tôi nghiến răng ken két.

Mặc Nguyệt, huynh là âm binh hả. Huynh cứ đợi đấy.

Đang nói, đột nhiên nghe thấy tiếng bà chủ và tiểu nhị bên

ngoài vọng vào.

“Ngươi chắc chắn tiền đều ở chỗ tên đó?”

“Tiểu nhân đã qua phòng của hai tên kia nhưng đều không thấy.

Chỉ còn phòng này và phòng của ả đàn bà kia thôi.”

“Mau chuẩn bị xong xuôi đi. Đợi lát nữa người của lầu xanh

và thanh phong quán sẽ đến. Khó khăn lắm lần này mới có được cực phẩm tốt như vậy.

Chúng ta sắp phát tài rồi.”

Tôi rùng mình ớn lạnh.

Quả nhiên là hắc điếm. Hiện tại Âu Dương Thiếu Nhân không còn

võ công, tiếp theo đây không biết phải làm sao.

Đang thầm suy tính, đột nhiên có hai người xông vào phòng

theo hướng cửa sổ, hai bóng người đó bay lên xà nhà phía trên giường Âu Dương

Thiếu Nhân.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Mạch Thiếu Nam mỉm cười, còn quẳng

một chiếc mặt nạ ma xuống.

Trong lòng tôi không ngừng bái phục.

Huynh ấy quả là cao cường, mặt nạ vừa xấu xí vừa kinh dị thế

này, không biết huynh ấy kiếm ở đâu nữa.

Bằng bạc hả?

Tôi gật đầu tán thưởng, chui vào chăn của Âu Dương Thiếu

Nhân.

Hi hi, đêm nay, khách điếm sẽ có ma về náo loạn rồi…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...