Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 69

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cảm thấy, con người phải trải qua một vài phong ba bão

táp mới có thể giác ngộ hết cuộc đời.

Giang hồ gì chứ, nhiệt huyết gì chứ, làm đại hiệp gì chứ, tất

cả đều là phù vân.

Chỉ trong quãng thời gian ngắn Mặc Nguyệt đi về phía tôi, đột

nhiên tôi đã hiểu.

Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, ngay từ đầu, tôi không nên

xuyên không! Nếu không xuyên không, tôi cũng sẽ không gặp phải hắn.

Đáng tiếc, quá muộn rồi.

Trong tiếng hoan ca của toàn bộ cư dân thành Lạc Dương, đám

nữ nhân kia vừa phóng ánh mắt chết người về phía tôi, khóe mắt vừa lấp loáng lệ

nhòa giữa khung cảnh ngập đầy hoa tím. Mặc Nguyệt giẫm trên từng cánh hoa bước

đến bên tôi.

Lọt vào cặp mắt cực kỳ nghiêm túc kia, tôi bất giác thấy vô

cùng hoảng hốt, cảm thấy bản thân mình bị trúng ma pháp rồi.

Ma pháp của số mệnh.

Kể từ lần đầu gặp gỡ cho đến nay, mọi chuyện giữa tôi và Mặc

Nguyệt đều là cảnh buồn nối tiếp cảnh bi thương. Mỗi lần như thế, tôi đều cố

tình lẩn trốn, tôi sợ hãi mỗi khi bên cạnh hắn, chưa từng dám chủ động kiếm tìm

ánh mắt của hắn.

Dù là hòa trong đám người hay lạc giữa chốn lầu xanh tôi đều

ngóng theo bóng hình hắn.

Sự xuất hiện của hắn khiến tôi lo sợ, nhưng cũng làm tôi yên

lòng

Còn nhớ chuyện hắn đã dùng mười vạn lượng để mua một đêm với

tôi.

Rồi cảnh tượng cách một tờ giấy viết đầy ca từ, tôi đã nhẹ

nhàng hôn lên môi hắn.

Thực ra, khoảnh khắc ấy vô cùng lãng mạn.

Dù tôi cự tuyệt hay đồng ý, giữa tôi và hắn chỉ có thể có một

trong hai khả năng: hoặc là câu chuyện tình yêu hoàn mỹ, hoặc là mối tình đau đớn

thê lương.

Nhưng, hiện tại, khóe miệng tôi đang giật giật không ngừng.

Mặc Nguyệt, hắn biết Mạch Vân đang ở đây, là hắn đang cố ý

phải không?

Tôi loạng choạng lùi ra sau một bước, hai tay bịt chặt tai.

Quả nhiên, tiếng sư tử gầm thấu tận trời cao, một cô gái lao

tới, trên tay cầm thứ gì đó sáng loáng.

“Thượng Quan Tình, nộp mạng đi.”

Huhu, cô gái chua ngoa đanh đá này nhất định đã hoàn toàn mất

nhân tính rồi.

Thế nào! Thế nào! Đến giết tôi đi!

Mạch Vân rõ ràng vô cùng tức giận. Tay cầm đao lao thẳng về

phía tôi.

Mạch Thiếu Nam lặng lẽ đứng bên cạnh tôi thẫn thờ nãy giờ đột

nhiên xoay người chạy đến chắn trước Mạch Vân rồi điểm huyệt đạo.

Mạch Vân tức giận trừng mắt nhìn: “Đại ca! Tại sao huynh lại

giúp người ngoài”.

Mạch Thiếu Nam mỉm cười: “Mạch Vân! Những thứ không phải của

muội, dù có cưỡng ép chiếm lấy cũng không phải của muội. Hơn nữa, muội sao có

thể chắc rằng Tiểu Tình sẽ đồng ý Mặc Nguyệt?”.

Sắc mặt tôi khi bắt gặp ánh mắt đào hoa đang phóng tia lửa

điện của hắn thì đột nhiên xanh lét.

Trời, Trời! Ông Trời ơi! Tên hồ ly có cặp mắt đào hoa chết

tiệt này lại ném tất cả phiền phức lên người tôi là sao?

Hơn nữa, lại còn nói một câu không nên nói như vậy là thế

nào.

Tôi quét mắt nhìn Mặc Nguyệt, bất ngờ thấy trên mặt hắn, một

bóng đen lại dần xuất hiện.

Tiêu rồi, tiêu thật rồi, Mặc Nguyệt sắp nổi cơn thịnh nộ!

Mặc Nguyệt ngẩng đầu, nụ cười khác lạ, nét mặt như tỏa hào

quang.

“Tiểu Tình, ta sẽ cho nàng tất cả những gì nàng muốn, sẽ đối

xử tốt với nàng, chắc chắn sẽ một lòng một dạ với nàng. Làm thành chủ phu nhân

của ta nhé.”

Tôi rùng mình ớn lạnh, cái gọi là “miệng thơn thớt, dạ ớt

ngâm” chính là biểu hiện lúc này của hắn.

Tiểu gia đây thực sự bái phục, từ trước tới nay tiểu gia

chưa từng thấy ai có vẻ ngoài rạng rỡ nhất và cũng lạnh lùng nhất, mà lại kết hợp

được hoàn mỹ đến thế đâu.

Mặc Nguyệt quả là nhân tài!

Cánh hoa bay lượn trên trời không ngừng lướt xuống, tôi đưa

tay hứng lấy. Cánh hoa sắc tím thoáng lạnh, nhưng rất mềm mại.

Tôi mỉm cười, biết rằng lần này dù thế nào cũng không thể trốn

tránh.

Tung những cánh hoa lên cao, tôi nắm lấy tay Mặc Nguyệt, khẽ

nói: “Mặc Nguyệt, tôi không thể đồng ý”.

Tôi cười, dù thoáng buồn.

Tôi sợ, sợ Mặc Nguyệt bị tổn thương.

Thực ra tên ma quân thối tha này, kiêu căng ngạo mạn, phúc hắc

vô cùng, nhưng trên mặt lúc nào cũng lộ vẻ kiên cường và mạnh mẽ như thế.

Tôi muốn hắn luôn vui vẻ, không muốn hắn phải buồn, nhưng

càng không muốn lừa dối hắn.

Nếu tôi vì sĩ diện của hắn mà giả bộ đồng ý, thì sự đồng ý

đó chính là đòn đau nhất đánh vào lòng tự tôn của hắn.

Không thể đồng ý được, tôi không muốn lừa dối Mặc Nguyệt.

Mặc Nguyệt, huynh ngồi tít trên cao nên tôi không xứng đâu,

chẳng thể đuổi kịp được đâu.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, trong tiếng khóc lóc sụt sùi

của con dân thành Lạc Dương, tôi nghiêm túc nói: “Mặc Nguyệt, huynh biết không?

Huynh chính là vầng trăng sáng trên trời cao. Nếu có kẻ nào phản bác chê bai sự

ưu tú của huynh, tôi sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn. Mặc Nguyệt, không

phải tôi không thích huynh. Chỉ có điều, suốt đời bên nhau, tôi không làm được

và cũng không thể làm cho huynh được”.

“Tôi vẫn chưa chắc chắn về suy nghĩ của mình, bởi từ trước đến

nay tôi chưa hề yêu ai, tất cả đều chỉ dừng lại ở giai đoạn thích mà thôi, sở

dĩ vì thế mà tôi không cách nào hứa hẹn với bất kỳ ai được. Tôi còn rất nhiều

việc phải làm, còn phải phiêu du, phải đi khắp nam bắc giang hồ. Hơn nữa, tôi

không chỉ cần một người, mà là một vài người cùng đi. Những người đó, thiếu một

cũng không thể được.”

Tôi rất muốn nói với Mặc Nguyệt, trong số những người đó, có

một người là huynh. Nhưng tôi không thể, giống như tôi không thể giữ Giang Tả vậy,

tôi cũng không thể giữ Mặc Nguyệt trên hành trình tươi đẹp của mình nữa. Nếu là

trước đây, tôi có thể chẳng kiêng nể mà nói với hắn rằng: Mặc Nguyệt, có bản

lĩnh thì cứ đi khắp chân trời góc biển mà bắt tôi về.

Nhưng hiện tại, đối mặt với thân phận của hắn, tôi hoàn toàn

không có dũng khí để nói câu đó.

Cảnh tượng này thật giống trước đây, khi tôi từ biệt tiểu

vương tử trong một buổi chiều tà. Tiểu vương tử ấy vừa phải trông coi sơn trại,

vừa phải thường xuyên lui tới hoàng cung. Thế mà lão Hoàng đế lại quá ư hoang

đường, không chịu an bài cho nhi tử của mình được ở yên một chỗ. Cho nên, tuy rất

buồn khi phải chia tay với hắn, nhưng tôi vẫn mỉm cười nói lời từ biệt.

Lúc này, tôi lại phải từ biệt ánh trăng[1] của lòng mình.

[1] Ánh trăng ở đây ám chỉ Mặc Nguyệt.

Tôi không thể ngồi trên thuyền, bình thản gảy tỳ bà khúc nhạc

“Tây sương” vì hắn nữa.

Cũng không thể nắm tay hắn cùng bước đi dưới ánh hoàng hôn.

Có lẽ đến một ngày, hắn sẽ nắm tay cô gái nào đó bước đi

trên sơn lộ nhỏ ngập đầy hoa tím, ngắt một bông hoa cài lên tai cô gái.

Tôi hy vọng cô gái đó có thể khiến hắn cả đời vui vẻ chẳng

bao giờ phiền muộn.

Chẳng còn nhận ra được suy nghĩ thầm kín sau ánh mắt Mặc

Nguyệt, chỉ có điều hắn vẫn luôn nhìn tôi như vậy.

“Nàng chắc chắn không muốn làm thành chủ phu nhân của thành

Lạc Dương?”, Mặc Nguyệt lại hỏi tôi.

Tôi kiên định gật đầu: “Quyết không hối hận”.

Mặc Nguyệt đột nhiên cười lớn, khóe miệng khẽ nhướn lên một

đường cong tuyệt mỹ.

Tôi chợt sững người.

Mặc Nguyệt ôm tôi vào lòng, lớn giọng nói với tất cả con dân

nơi đây: “Kể từ hôm nay, Mặc Nguyệt ta không còn là thành chủ thành Lạc Dương nữa”.

Tôi đờ đẫn trong lòng Mặc Nguyệt.

Huynh… huynh nói cái gì.

Tất cả đều bị câu nói kia làm cho đờ đẫn, giống như sét đánh

ngang tai giữa trời quang mây tạnh, ai nấy đều kịch liệt phản đối.

“Thành chủ hãy suy nghĩ lại.”

“Nữ nhân trong thiên hạ nhiều vô số, thành chủ không cần phải

hạ mình như thế.”

Mặc Nguyệt cúi đầu, mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi, trên mặt viết

đầy hai chữ “kiên định”, nói: “Nàng nói không muốn làm thành chủ phu nhân, vậy

ta cũng không làm thành chủ nữa. Nàng nói muốn đi đến chân trời góc biển, vậy

ta sẽ đi cùng nàng. Chuyện Mặc Nguyệt ta đã quyết, không ai có thể thay đổi được”.

Nắm chặt tay tôi, hướng mặt về phía con dân thành Lạc Dương.

Mặc Nguyệt cao giọng tuyên bố: “Con dân của ta, cô gái mà ta yêu thương nhất muốn

đi khắp chân trời góc biển, nên ta cũng quyết đi cùng nàng. Ta hy vọng các người

sẽ ủng hộ quyết định của ta”.

Sau giây phút trầm lặng, bốn phía đột nhiên rộ lên những

tràng pháo tay vang dội cùng tiếng cổ vũ không ngừng vọng lại.

Lạc Dương, một ngày thật ồn ã.

Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ chính miệng Mặc Nguyệt lại

nói ra những lời như thế.

Trái tim tôi bất giác tan chảy.

Tên nam nhân này, thật quá ngốc nghếch.

Chỉ vì một câu nói vu vơ của tôi mà nỡ vứt bỏ cả tiền đồ huy

hoàng.

Nước mắt tôi như muốn trào ra.

Tôi nghĩ, mới qua có mấy ngày mà nơi đây đã trở lại thành Lạc

Dương chỉ quý[2] rồi, vị thành chủ từng làm mưa làm gió, phong hoa vạn đại bỗng

chốc trở thành một tên điên, kiên quyết hành tẩu giang hồ.

[2] Đắt như giấy Lạc Dương (Lạc Dương chỉ quý): Ý nói tác phẩm

lưu truyền rộng rãi, nổi tiếng một thời. Câu thành ngữ trên bắt nguồn từ câu

chuyện sau khi Tả Tư người đời Tây Tấn viết xong Tam đô phú, giới quý tộc tranh

nhau sao chép, người sao chép nhiều đến nỗi giấy ở Lạc Dương tăng giá.

Tôi không dám tin mình lại may mắn quen biết tên điên này.

Chẳng biết từ lúc nào mà huyệt đạo của Mạch Vân đã được giải,

tôi thấy cô nàng đưa tay lên, ánh mắt đẫm lệ, lại mỉm cười nhẹ nhàng nói với

tôi: “Từ trước đến nay ta chưa từng thấy ai cố chấp như huynh ấy, cũng chưa từng

thấy huynh ấy cười như vậy. Tiểu Tình, cảm ơn cô”.

Tôi quay người, phía sau đã không thấy bóng hình Mạch Vân

đâu nữa.

Tôi nghĩ, mình bắt đầu hiểu rõ Mạch Vân rồi.

Có lẽ cô ấy hoàn toàn không giống như vẻ bề ngoài, chắc cũng

vì bị bức hôn nên mới trở nên đanh đá chua ngoa, cuồng bạo như thế.

Nguyện vọng lớn nhất của cô ấy chính là hy vọng người cô ấy

yêu được hạnh phúc.

Tôi phì cười, sao thế này…

Sao gặp nhiều tên ngốc thế này chứ…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...