Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 66

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cảm thấy, đúng là mình nên sớm nghe lời mẹ, làm một công

dân gương mẫu luôn vui vẻ hòa đồng.

Sai lầm lớn nhất của đời tôi chính là không sớm thích ứng với

những tháng ngày không có điện thoại.

Đứng trước cảnh tượng tuyển chọn hoa khôi, ngập trong biển

người thế này, tôi toát mồ hôi hột.

Tôi thật sự lo lắng sẽ lần nữa lạc mất bốn huynh đệ Âu

Dương. Lo lắng quá khiến tôi trở nên hồ đồ, mà quá hồ đồ thì tôi hay đưa tay lục

tìm điện thoại.

Tìm kiếm một hồi mới phát hiện, chiếc điện thoại của tôi đã sớm

giao cho tên Giang Thần kia rồi.

Tên nhóc Giang Thần lúc này chắc đang bị kẻ nào đó truy đuổi

khắp nơi cũng nên.

Thực sự lúc này tôi rất muốn gọi điện thoại cho mẹ, nói với

mẹ một câu: “Mẹ ơi, cuối cùng con cũng đủ tiêu chuẩn trở thành một công dân

gương mẫu chân chính rồi”.

Tôi kéo Âu Dương Thiếu Nhân, nói: “Nhiều người thế này,

không được lạc nhau đâu”.

Mặc Nguyệt cười cười: “Yên tâm đi, người ở đây cũng sắp chẳng

còn nhiều nữa đâu”.

Nói xong, chỉ thấy trên đài cao cao có một người bước ra, tay

cầm chiêng khua lên từng hồi.

Tôi nhìn thấy một khuôn mặt rất giống nhân vật dẫn chương

trình nổi tiếng Lý Vịnh, chắc chắn y chính là người dẫn chương trình cho cuộc

thi hoa khôi này.

Quả nhiên, người đó đứng trên bục gào lớn.

“Các vị khán quan, thật vô cùng may mắn. Hôm nay, tại nơi

đây tập trung rất nhiều mỹ nữ đến từ các vùng khác nhau. Chúng ta ở đây để tuyển

lựa hoa khôi, cô nương nào có vinh dự được chọn làm hoa khôi sẽ được thưởng vạn

lượng vàng cùng tước vị danh giá”.

Lòng thầm toát mồ hôi. Không ngờ việc tuyển chọn hoa khôi thời

cổ đại giống cuộc thi hoa hậu thế giới hiện đại đến vậy.

Bạc tiền mê hoặc! Ôi tuyệt làm sao.

Hơn nữa, người dẫn chương trình này lại có vẻ rất quan cách.

“Bây giờ, bắt đầu phần thi đầu tiên. Trước hết chúng ta sẽ

tiến hành sơ tuyển vòng loại. Sau khi xướng danh cô nương nào cô nương đó sẽ bước

lên thảm đỏ để ban giám khảo đánh giá. Xin mời tất cả các mỹ nữ tham gia tuyển

lựa hoa khôi tới trước thảm đỏ”.

Tôi sững người.

Cái gì! Lại còn phải qua hải tuyển[1] nữa hả?

[1] Hải tuyển là một cách thức bầu cử ở nông thôn phương Bắc

Trung Quốc, do cử tri trực tiếp đề cử, xác định người được đề cử, thường được

áp dụng khi bầu cử Chính quyền thôn. Trong trường hợp này có thể gọi là sơ tuyển,

sơ loại.

Trước khi đi tôi còn ngoái đầu lại nhìn Mạch Thiếu Nam một

cái, không hiểu hỏi: “Tiêu chuẩn đánh giá là gì?”.

Đứng phía sau tôi, ba nam tử đang cố gắng che giấu bộ mặt thật,

ánh mắt quét lên người tôi, di chuyển từ cổ rồi xuống dưới một chút.

“Tiểu Tình, nàng phải bình tĩnh”, Âu Dương Thiếu Nhân nói.

“Khi cần thiết nên dùng thủ đoạn”, Mặc Nguyệt nói.

“Tiểu Tình, cố lên”, Mạch Thiếu Nam nói.

Tôi quay người, bước đi đầy phẫn nộ.

Đám mỹ nữ kia kìa! Chẳng phải ngực cũng phẳng lỳ sao! Tiểu

gia tôi không tin bọn họ sẽ đánh giá cái đó.

Tôi đứng vào thảm đỏ, đưa mắt nhìn hai bên trái phải một lượt.

Bất giác tôi cảm thấy, thế giới này thật nhỏ bé.

“Là cô!”

“Là cô!”

Hai giọng nói cùng vang lên một lúc.

Trên trán tôi xuất hiện hàng vạn vệt đen.

Trời ơi! Mộ Dung Tiên! Mạch Vân!

Tại sao không ai nói với tôi hai người này cũng đến tham gia

cuộc thi hoa khôi chứ?

“Hai người sao cũng tới đây?”, tôi lau mồ hôi, khẽ giọng hỏi.

“Ta giấu đại ca ta đến”.

“Ta giấu đại ca ta đến”.

Hai người cùng nói.

Tôi tròn mắt kinh ngạc, Mạch Vân, đại ca của cô đang ở đây đấy.

Ứ nghẹn trong cổ họng, tôi kinh ngạc phát hiện, thái độ của

hai cô gái này đối với tôi tốt đến bất thường.

Mạch Vân không rút dao, Mộ Dung Tiên cũng không lao đến bóp

cổ tôi.

Thực ra, từ khi đến thời cổ đại, chung quy lại tôi cũng chỉ

quen mỗi hai người này là cô nương.

Cái này có thể gọi là duyên phận được chăng.

Nói ra thì, cả ba chúng tôi đều cùng một thể loại.

Siêu cấp hủ bại, lại siêu cấp khác người.

Oạch! Nói trắng ra là, nếu hai nữ nhân này mà sống ở thời hiện

đại, thì một sẽ là nữ minh tinh suy diễn siêu cấp lằng nhằng khó hiểu, một sẽ

là nữ bà đồng siêu cấp ác độc.

Toát mồ hôi, tôi sợ.

Mộ Dung Tiên quay sang huých tay tôi rồi khẽ giọng nói: “Nè,

gần đây cô vẫn ổn đấy chứ?”.

“Cũng ổn”.

Bỏ qua mấy tên nam nhân luôn cười giễu tôi, bỏ qua chuyện bị

người ta bắt cóc, bỏ qua chuyện có người đến cầu cứu truy tìm bảo vật, thì đúng

là đều tốt cả.

“Sao cô lại tham gia thi hoa khôi?”, Mạch Vân tiến gần về

phía tôi hỏi.

Tôi tròn mắt: “Kể từ khi chạy khỏi Đại hội võ lâm, có rất

nhiều chuyện xảy ra, một lời khó nói hết được”.

Tôi quét mắt sang bên, bất giác thấy một nam nhân mặc hắc y

đi đến trước mặt, chúng tôi lập tức ngậm miệng.

Người đó tay cầm một cuốn sổ và mấy thẻ bài, quét mắt nhìn

ba chúng tôi một cái, nhẹ nhàng nói một câu: “Ngực quá nhỏ, loại”.

Như sét đánh ngang tai, tôi lập tức cảm thấy vô cùng lo lắng.

Khốn nạn thân tôi! Lại bị ba tên nam nhân chết tiệt kia nói

trúng rồi.

Không được, không thể được, tôi không thể bị loại từ vòng đầu

như thế được. Nhất định sẽ bị chê cười chết mất.

Mặt tôi xám xịt, cả Mạch Vân và Mộ Dung Tiên cũng chung cảnh

ngộ với tôi.

Khóe miệng giật giật liên hồi, tôi liếc nhìn hai người bên cạnh,

thì thầm nói: “Thời điểm bất thường phải sử dụng thủ đoạn đặc biệt”.

Mạch Vân và Mộ Dung Tiên cùng hội ý. Ba người chúng tôi bước

lên trước một bước, tôi mỉm cười nhìn nhân vật phụ đang ghi chép gì đó vào cuốn

sổ.

“Ngươi nói cái gì?”

Người kia ngẩng đầu nhìn tôi, đang định cúi đầu ghi chép tiếp

thì lưỡi đao của Mạch Vân bất giác được rút ra. Lưỡi đao sáng loáng khẽ đưa qua

đưa lại.

Cây kim trên tay Mộ Dung Tiên cũng đang lóe sáng.

“Ngươi vừa nói cái gì?”, tôi tiếp tục mỉm cười hỏi lại.

Tên nhân vật phụ chết tiệt, ngươi muốn chết phải không? Dám

chặn đường tiến thân của nữ nhân vật chính là ta hả.

Người mặc hắc y kia tay run lẩy bẩy rút chiếc khăn ra, vừa

lau mồ hôi vừa nói: “Bình… bình tĩnh”.

Lưỡi đao của Mạch Vân lại tiến gần thêm chút nữa.

“Xét về tổng thể các vị cô nương đều qua”, tên mặc hắc y vừa

tập trung ghi chép vừa lấy ra ba thẻ bài đưa cho chúng tôi.

Ba người chúng tôi mỉm cười dịu dàng, lùi về vị trí.

“Tôi đã nói mà, vị chủ quản này đúng là ‘kim tinh hỏa

nhãn’[2]”, tôi đưa ngón tay lên ngắm nghía, cố tình nói hiền dịu.

[2] “Kim tinh hỏa nhãn” là năng lực đặc biệt của Tôn Ngộ

Không trong truyện Tây Du Ký. Cụm từ này thường được dùng để chỉ những người có

con mắt tinh tường.

“A ha ha, đúng vậy, đúng vậy!”. Mộ Dung Tiên nể mặt nói.

“Đúng vậy, chủ quản, ngài cứ tiếp tục đi”, Mạch Vân nói xong

còn làm động tác xin mời.

Vị chủ quản bị dọa cho tim đập chân run, lập tức tránh xa ba

người chúng tôi.

Tôi cười đắc ý, vô thức đưa mắt nhìn đám nữ nhân xung quanh,

bộ phận bên dưới cổ của họ, sao mà săn chắc, cân đối đến thế.

Cúi xuống nhìn lại ba người chúng tôi.

Chúng tôi… muốn đốt cháy giai đoạn.

“Chúng ta phải nhanh chóng loại bỏ đối thủ”, tôi cười lạnh.

Hừ!

Thời điểm bất thường phải sử dụng thủ đoạn đặc biệt. Nhớ

ngày trước tuyển phi, một đứa ma chê quỷ hờn như tôi, nếu không nhờ Giang Tả xếp

đặt, chắc cũng bị loại ngay vòng đầu rồi. Lần này tôi đành mượn tạm chiêu đó vậy.

“Ừm, thành lập liên minh chiến đấu”, Mộ Dung Tiên cũng cảm

nhận được áp lực đang đè nặng, gật đầu nói.

“Hừ, ai dám cản đường của chúng ta, ta sẽ giết ả đó”, Mạch

Vân khảng khái nói.

Cơ thể tôi bất giác run lên. Quả nhiên là nữ nhân khí phách

hiên ngang. Các phần thi tiếp theo, cần phải có óc quan sát, nhìn xa trông rộng.

Thật đúng là thiếu gì thì thiếu chứ không thể nào thiếu nữ nhân. Tôi thở phào

nhẹ nhõm.

Lách mình di chuyển về phía đám Âu Dương Thiếu Nhân đang đứng

đờ đẫn, tôi hếch mũi cười nói: “Thế nào, tiểu gia tôi đã nói nhất định sẽ thắng

mà”.

Âu Dương Thiếu Nhân quét mắt nhìn tôi: “Thế nào, thành lập

liên minh trận tuyến tam nữ nhi rồi hả?”.

Tôi há hốc miệng, bái phục nhìn huynh ấy: “Làm sao huynh biết?”.

Trời ơi, huynh ấy là thần thánh phải không?

Không được, không được, rõ ràng huynh ấy đang xem thường

mình. Lúc này không phải lúc bái phục.

Mạch Thiếu Nam từ phía sau cốc lên đầu tôi một cái rồi nói:

“Đồ ngốc! Mạch Vân tham gia cuộc thi hoa khôi, làm sao qua được mắt ta chứ”.

Trong chớp mắt tôi đột nhiên bừng tỉnh, tên tiểu tử này sớm

đã biết mọi chuyện. Nhưng không thành vấn đề, tiểu gia tôi sẽ dùng thực lực để

chứng minh tất cả.

Tôi nghển cổ, hiên ngang nói: “Đợi đến khi tôi khải hoàn trở

về rồi hãy nói”.

Sau đó quay người, chạy đi tìm bọn Mộ Dung Tiên.

Thực ra, nhóm của tôi, Mộ Dung Tiên và Mạch Vân chính là

nhóm nữ nhi hủ bại nhất.

Một người đanh đá chua ngoa, một người nhát gan sợ chết, một

người ngu si đần độn.

Ôi, Thượng đế ơi, ngài thật vô cùng anh minh, từng thành

viên trong nhóm chúng con sẽ hỗ trợ nhau rất nhiệt tình đấy.

Ặc! Gần đây nhất định là tôi bị kích động quá nhiều nên mới

tự dưng hạ thấp bản thân như thế.

Ba người chúng tôi là ai chứ, chính là nhóm Thiếu nữ Như Hoa

phiên bản hai thời tân cổ đại.

Ngồi xổm dưới bóng râm, tôi và Mộ Dung Tiên đối diện nhau vẽ

vòng tròn.

“Tiểu Tiên, Vân Vân sao chậm thế”.

“Tiểu Tình, giải quyết đám nữ nhân kia cũng khá phiền phức đấy,

Vân Vân cần thời gian”.

“Vậy thì… tôi e Vân Vân sẽ không làm được Tiểu Tiên ạ”.

“Ta thấy không sao đâu, Vân Vân rất lợi hại đấy Tiểu Tình”.

Phụ nữ đúng là loại sinh vật vô cùng thần bí.

Sau khi vứt bỏ tình yêu, sau khi cùng chung lợi ích, chúng

tôi lại ngay tức khắc trở thành bạn tốt.

Không lâu sau đó, một cô nương tay cầm đao trở về. Tôi nhìn

thấy trên đao có máu, bất giác toàn thân run lên bần bật.

“Vân Vân, không phải cô giết người rồi đấy chứ?”

Ông Trời ơi! Tôi chưa muốn động đến mạng người đâu.

Mạch Vân cười gian ác: “Không có chuyện đó đâu, ta phải khiến

bọn họ đau đớn trong chính cuộc sống của mình”.

Lời vừa ra khỏi miệng, tôi liền thấy đám nữ nhân từ xa chạy

lại, xiêm y xộc xệch, than khóc thấu trời.

Trên trán tôi lại có đầy vệt đen. Không phải Vân Vân vô lễ

gì với họ đấy chứ.

“Không phải là, lẽ nào cô đánh dấu lên mặt họ?”, Mộ Dung

Tiên hỏi.

“Không phải, ta chỉ dùng đao phá hỏng đồ trang điểm và y phục

của họ thôi”, Mạch Vân tiếp tục nói.

“Vậy tại sao trên đao lại có máu?”, tôi không hiểu hỏi lại.

Mạch Vân tiếp tục cười, điềm nhiên nói: “Không sao, trên đường

trở về ta vấp phải đá nên bị ngã”.

Tôi và Mộ Dung Tiên mặt mày đen xạm nhìn Mạch Vân.

Rốt cuộc, cô nàng này ngốc đến mức nào đây?

Mạch Vân nói xong câu đó thì choáng váng, tôi và Mộ Dung

Tiên vội chạy đến đỡ.

“Này, không cần lo lắng, bị thương ở đâu?”, tôi vội hỏi.

Mạch Vân sắc mặt trắng bệch dựa vào tường, mở miệng nói: “Ta

không bị thương, máu này không phải của ta, lúc ta vấp ngã, không cẩn thận đã

đ//â//m phải một con gà, đó là máu của con gà ấy”.

Vệt đen trên trán tôi càng lúc càng dày.

Xí! Thế thì cô còn phờ phạc cái nỗi gì chứ.

“Sắc mặt của cô rất xấu đấy”, Mộ Dung Tiên lau mồ hôi trên

trán, rồi nói.

“Ta bị choáng vì trông thấy máu”, có người điềm tĩnh trả lời.

Tôi bắt đầu thấy hối hận vì hiểu quá rõ cô gái này.

Các vị huynh đài có tin được không? Một người rút đao với tốc

độ chóng mặt, xử lý cả đám người nhanh gọn, thế mà có nhìn thấy tiết gà thôi

cũng phải choáng váng, để rồi bị đám nữ nhân kia lao đến đánh cho một trận.

Ôi mẹ ơi, đúng là người kỳ quái trên thế gian này có quá nhiều.

Lau đi lau lại những vệt máu, tôi không kìm lòng được lại

nghĩ ngợi, tại sao cô nàng lại bị nhiều người quây đánh như thế.

Dù có nói những lời khiêu khích gây hấn, cũng không nên đắc

tội với nhiều cô nương như vậy.

“Rốt cuộc cô nói cái gì với đám nữ nhân ấy?”

Mạch Vân quét mắt về phía tôi và Mộ Dung Tiên, đột nhiên nở

nụ cười gian xảo. Còn tôi và Mộ Dung Tiên đồng thời toát lạnh sống lưng.

Cô nương chết tiệt này, sao lại cười d//â//m đ//ã//n//g như thế?

“Ta nói, ta đã ăn nằm hết lượt với bốn huynh đệ nhà Âu

Dương”.

Tiếng sấm rền vang phía xa xa không ngừng dội lại, rồi bất

chợt một tia sét kinh thiên động địa đánh thẳng vào tôi và Mộ Dung Tiên.

Ông Trời ơi! Nữ nhân này có đúng là nữ nhân cổ đại không vậy,

không phải cô ta cũng xuyên không tới đây đấy chứ?

Nhưng, dù thế nào đi nữa, cuộc đấu tranh vô cùng gay cấn

trong kế hoạch đầu tiên của nhóm nữ nhi hủ bại đã hoàn toàn thắng lợi.

Oh yeah!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...