Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 67

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời nắng chói chang, người đi kẻ lại tấp nập, có ba quái nữ

mặc hắc y đang đứng bên đường.

Ba quái nữ này mỗi người cầm một chiếc ô với ba màu khác

nhau, lặng thinh đứng dưới gốc cây.

Người đi trên đường trông thấy ba người đều nhao nhao lùi lại.

Dân cư sống trong các ngôi nhà bên đường lũ lượt kéo bọn trẻ

về nhà, vừa đi vừa nói: “Về nhanh không bị ma nữ bắt đi bây giờ”.

Bọn trẻ dẩu môi, phản bác: “Các tỷ tỷ ấy xinh đẹp thế, không

phải ma nữ đâu”.

Người mẹ không hài lòng đánh vào m//ô//n//g chúng, tức giận nói:

“Con không biết phụ nữ càng xinh đẹp thì càng đáng sợ hả?”.

Tôi lãnh đạm đưa mắt nhìn đứa nhỏ kia.

Trong lòng thầm cảm thán.

Lại thêm một Trương Vô Kỵ[1] sắp xuất hiện rồi.

[1] Trương Vô Kỵ là nhân vật nam chính trong bộ tiểu thuyết Ỷ

thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung

Cho nên mới nói, khi còn thơ ấu nhất định không được nghe lời

mẹ.

Tôi ở đây bởi vì tôi chính là một trong ba quái nữ.

Nguồn cơn của mọi chuyện là thế này.

Kể từ cái ngày hải tuyển kia và sau khi thành lập nhóm Thiếu

nữ Như Hoa phiên bản hai thời tân cổ đại, tôi phát hiện ra một điều cực kỳ thú

vị, tuy chúng tôi vô cùng ưu tú nhưng nhất định không được phép khinh địch.

Để chắc chắn cho sự thành công vang dội cùng tiếng tăm lừng

lẫy tại cuộc thi hoa khôi, chúng tôi quyết định, tốt nhất phải giảm thiểu đối

thủ cạnh tranh. Thế là, để thực thi quyết định vĩ đại này, ba chúng tôi lập ra

một danh sách.

Thống nhất rằng, ba ngày sau khi chính thức có danh sách những

mỹ nữ được tham gia vào vòng tiếp theo, cần phải loại bỏ một số đối thủ.

Khẩu hiệu của chúng tôi là: Chưa trừ khử được, thề không bỏ

qua.

Tinh thần của chúng tôi là: Dụng tâm trừ khử, không bao giờ

đủ.

Mục tiêu của chúng tôi là: Không có sâu răng!

Ặc! Không phải. Phải là: Không có sâu nữ[2].

[2] Sâu nữ: Ý chỉ những mỹ nữ có thể cản đường trở thành hoa

khôi của họ.

Và hôm nay, chúng tôi vẫn kiên trì, cố gắng không mệt mỏi.

“Tiểu Tình, vị thiên kim của Vương gia kia, sẽ không xuất hiện

trong cuộc thi hoa khôi nữa chứ”, Mạch Vân hỏi tôi.

Tôi mỉm cười: “Ả ta còn phải tiêu chảy ít nhất năm ngày nữa.

Không thi nổi đâu”.

Tôi ngoảnh đầu sang hỏi Mộ Dung Tiên bên cạnh: “Mã Gia Hoa

gì gì đó của Mã Gia trang, chắc cũng không đến đâu nhỉ”.

“Ừ ha, nghe đâu mấy ngày nay trong nhà đang bận rộn tìm thầy

lang cho con chó điên của ả”, Mộ Dung Tiên giơ móng tay đỏ tươi lên ngắm nghía,

lộ vẻ vô cùng độc ác.

Dưới cái nắng như đổ lửa, ba chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Bầu không khí kỳ dị chẳng tan đi.

Trong mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng người bên đường đang len

lén nói chuyện với nhau.

“Thật đáng sợ, ba người này là ai?”

“Không biết nữa, có thể là ba tỷ muội quái nhân đang bị phát

lệnh truy nã trên giang hồ”.

Hừ, đám phàm phu tục tử này, làm sao các ngươi có thể hiểu

được lý tưởng vĩ đại của bọn ta chứ.

Đang định nói gì đó thì ba chúng tôi đã thấy mục tiêu của

ngày hôm nay.

Một quý công tử có dung mạo không tồi đang đỡ một nữ nhân

thong dong bước tới.

Mắt tôi sáng quắc, vỗ vỗ ra hiệu cho Mộ Dung Tiên và Mạch

Vân.

“Đến rồi, đến rồi!”

Nữ nhân kia chính là mục tiêu của chúng tôi lần này.

Đó là con át chủ bài của lầu xanh nọ, cô ta mang tên Tiểu

Thiến, và cũng là một trong những đối thủ đáng gờm nhất của ba người chúng tôi.

Còn người đàn ông kia, chính là kim chủ lớn nhất của cô ta.

Mộ Dung Tiên vừa nhìn thấy thì lập tức lấy lại tinh thần. Cô

ta lột hắc y trên người ra, bên trong là một bộ váy đỏ diễm lệ, bờ vai trần lộ

đến một nửa, mỉm cười mê đắm tiến về phía tôi và Mạch Vân.

Tôi thiếu chút nữa thì phun nước bọt.

Nha đầu này không đi biểu diễn thời trang, chụp ảnh *y thì

đúng là một tổn thất cực lớn cho làng giải trí.

Bước đến trước mặt hai chúng tôi rồi gật đầu kiên định, Mộ

Dung Tiên lách qua, rảo bước đi thẳng tới chỗ hai người kia.

Tốc độ di chuyển đó khiến tôi phải hoài nghi, liệu có phải

cô nương này bị ma nhập rồi không?

Mộ Dung Tiên xông tới rồi lao thẳng đến chỗ Tiểu Thiến, bắt

đầu khóc lóc kể lể.

Mạch Vân đầu đầy vằn đen, hỏi tôi: “Tiểu Tiên thực sự không

sao chứ? Cô ấy nhập vai thế”.

Tôi cười lạnh: “Muốn thành công, trước tiên phải giả điên, ý

chí hừng hực, tiến về phía trước. Cô ấy đã có đầy đủ tư chất của một nhân sĩ

thành công rồi đấy”.

Mạch Vân chợt rùng mình ớn lạnh, rồi tiếp tục trốn sau gốc

cây cùng tôi xem trò hay.

Chỉ thấy Mộ Dung Tiên nắm tay Tiểu Thiến khóc lóc nói: “Tỷ tỷ

à, cuối cùng muội cũng tìm được tỷ rồi. Tỷ tỷ đi bao nhiêu năm như thế, chẳng

có hồi âm gì cả. Anh rể và hai con nhỏ ở nhà ngày ngày trông ngóng tỷ tỷ trở về

đấy”.

Tiểu Thiến vừa nghe thấy vậy thì lập tức sững người, nổi giận

nói: “Con đàn bà điên này từ đâu đến đây thế”.

Tiểu Thiến vung tay muốn thoát khỏi Mộ Dung Tiên, ai ngờ Mộ

Dung Tiên lại giả bộ ngã vào lòng của quý công tử kia.

Tôi và Mạch Vân ở bên này nhìn thấy mà thầm cảm thán.

“Trời ơi! Tiểu Tình, Tiểu Tiên rõ ràng có năng lực biểu diễn

thiên tài”, Mạch Vân há mồm trợn mắt nói.

Tôi gật đầu: “Dáng giả ngã kia, thật tuyệt!”.

Thấy Mộ Dung Tiên nép trong lòng quý công tử kia, thuận thế

xoay mình ôm vai người đó rồi bắt đầu nói: “Vị công tử này, tỷ tỷ nhà tôi chỉ

vì không có tiền nên mới phải đến lầu xanh. Trong nhà tỷ ấy còn có hai con nhỏ

và một ông chồng bệnh tật. Mong công tử khai ân, để tôi thay tỷ ấy phục vụ công

tử. Công tử hãy thả tỷ tỷ của tôi đi”.

Tôi trông cảnh tượng đó mà liên tục bặm môi.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Mộ Dung Tiên, nếu tiểu gia tôi

là nam nhân, nhất định sẽ bị cô ấy chôn sống mất thôi.

Quả nhiên, quý công tử kia cũng chẳng phải Liễu Hạ Huệ[3], lập

tức đáp lại Mộ Dung Tiên.

[3] Liễu Hạ Huệ tên thật là Triển Cầm, tự là Quý, người đất

Liễu Hạ, nước Lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử.

“Cô nương cứ yên tâm, ta sẽ không đến tìm tỷ tỷ của cô nương

nữa. Thực ra, ta vừa bị trúng mũi tên tình ái của cô nương rồi”.

Tiểu Thiến tức giận hằm hằm, khuôn mặt tái mét.

Tiếp đó cô ta nói với quý công tử kia: “Chàng đang tâm phụ bạc

thiếp như thế?”.

Quý công tử với khuôn mặt thấu hiểu lòng người nói: “Là nàng

đã giấu giếm thân phận thực của mình. Chẳng qua ta vì thấy nàng bán thân nên mới

thương cảm mà thôi. Giờ nàng hãy rời khỏi đây, trở về nhà đi”.

Nói xong liền rút ra rất nhiều ngân phiếu.

Lúc này, chuyện bất ngờ xảy ra.

Mộ Dung Tiên vẫn còn muốn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa khiến

cô nương kia đau đớn tuyệt vọng cùng cực.

Không ngờ cô nương kia vừa nhìn thấy tiền, lập tức cười.

“Phí bán thân? Được lắm. Ta còn định mấy ngày nữa tham gia

cuộc thi hoa khôi để bán thân cơ đấy. Chỗ ngân phiếu này, cảm ơn chàng. Ngày

khác ta sẽ rời đi. Công tử hãy cứ đắm chìm trong hoan lạc với người mới đi”.

Cầm tiền xong, Tiểu Thiến quay người bước đi.

Tôi và Mạch Vân đưa mắt nhìn nhau.

Mộ Dung Tiên cũng bị hành động vừa rồi làm cho á khẩu không

nói được lời nào. Trong chớp mắt vội nhảy khỏi lòng vị công tử kia.

Bộ dạng dũng mãnh đó khiến cằm của quý công tử rớt xuống tận

bàn chân.

Đôi mắt Mộ Dung Tiên dán chặt lên nữ nhân Tiểu Thiến, hai

tay chống nạnh hét to về phía nữ nhân đó: “Đứng lại!”.

Thực đúng là tiếng sét ầm vang giữa trời nắng.

Nha đầu kia định làm gì thế không biết?

Người ta muốn rút lui, cô còn giữ người ta lại làm gì?

Mộ Dung Tiên thấy nữ nhân kia quay đầu lại nhìn mình, vô

cùng nghiêm túc cất lời: “Sao ngươi có thể đem cuộc thi hoa khôi ra làm trò đùa

như thế?”.

Tôi suýt chút nữa nghẹt thở vì khẩu khí đó.

Mạch Vân lúc này đã đứng không vững nữa phải dựa người vào

thân cây.

“Tiểu Tình à, ta có một dự cảm vô cùng không hay”.

Tôi nắm chặt tay cô ấy, nét mặt bi thương, mở lời an ủi:

“Vân Vân, bình tĩnh. Muốn thành công, trước tiên phải giả điên, ý chí hừng hực,

tiến về phía trước…”.

Xí! Mộ Dung Tiên, cô nương nhà người ta đang gấp gáp về nhà

ăn tối, không cần phải giữ lại nữa đâu.

Thấy tình hình không còn đường lui nữa, lúc nghe thấy Tiểu

Thiến kia hỏi: “Cô là ai?”, tôi liền nhất quyết kéo Mạch Vân xông ra.

Kế hoạch bất thành, không thể để lời thoại kinh điển của tôi

không có cơ hội tái xuất.

Tôi xông lên phía trước, nhìn nữ nhân kia nói: “Cô đã thành

tâm thành ý hỏi như vậy…”.

Kích động quá, cuối cùng cũng có thể thổ ra đoạn lời thoại

này rồi.

Tôi nháy mắt ra hiệu cho Mạch Vân.

“Chúng ta cũng từ bi hỷ xả nói cho cô biết”, Mạch Vân lấy lại

tinh thần, nói tiếp.

“Bọn ta là những nhân vật chủ chốt của đội Như Hoa trong cuộc

thi hoa khôi”, Mộ Dung Tiên tiếp lời.

“Vô cùng thành thực và rất mực tự tin”.

“Hoa khôi, ngôi vị hoa khôi đang chờ đợi bọn ta”.

Sau những phát ngôn hiên ngang hào sảng như thế, tôi nhìn thấy

khóe miệng Tiểu Thiến và Quý công tử kia giật giật liên hồi.

“Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?”, Tiểu

Thiến hỏi.

“Phá hoại, để ngươi không thể tham gia cuộc thi hoa khôi”, Mạch

Vân thành thật nói.

Tôi miệng chữ O mắt chữ A: “Vân Vân, cô nói thật”.

“À, không cẩn thận nên nói ra mất rồi”, cô ấy mỉm cười.

Tôi hối hận quá đi mất, hối hận vì đã gia nhập vào đội của

hai người ngoài hành tinh này rồi.

Khốn nạn thân tôi!

“Ta đã nói ta không tham gia nữa mà”, Tiểu Thiến nói.

Mộ Dung Tiên nghe vậy thì chẳng hào hứng gì, nhảy lên trước

chống nạnh nói: “Cô không có chí tiến thủ như thế, chúng ta phá hoại còn có ý

nghĩa gì cơ chứ”.

Quý công tử bên cạnh cũng len lên trước nói: “Đợi chút, ý của

cô nương là, vừa rồi cô nương nói muốn qua lại với ta gì gì đó đều là lừa dối

phải không?”.

Mộ Dung Tiên quét mắt về phía hắn, nói vẻ khinh miệt: “Đương

nhiên là lừa ngươi rồi! Tiêu chuẩn của ta chỉ có thể là bốn huynh đệ Âu Dương.

Ngươi xứng đáng sao?”.

Mồ hôi lạnh túa khắp người.

Tôi cảm thấy, sắp loạn rồi.

Cục diện xảy ra sau đó hoàn toàn không thể kiểm soát, Mộ

Dung Tiên giữ cô nương nhà người ta lại diễn thuyết cho một khóa về chính trị.

Quý công tử giữ Mộ Dung Tiên lại để giảng giải đạo lý. Mạch Vân tức đến bốc hỏa,

rút đao muốn xử lý công tử kia, cuối cùng là một trận hỗn chiến xảy ra.

Trong lúc chiến sự căng thẳng, tôi lại thấy ba bóng hình chết

tiệt đang đứng bên cạnh xem trò hay.

Con tim đẫm lệ, khốn nạn thân tôi, làm gì không làm lại làm

ra chuyện này. Tất cả đều trở thành trò cười rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...