Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 65

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi muốn làm nhân sĩ xuyên không thành công nhất từ trước đến

nay. Vì thế để trở thành một người được coi là thành công như thế, tôi đã tốn

không ít tâm sức cho cuộc thi hoa khôi này.

Tôi cảm thấy, khi lên bục biểu diễn, quan trọng nhất phải tạo

được bản sắc, dấu ấn của riêng mình.

Cho nên, tôi quyết tâm phát huy toàn bộ ưu điểm độc đáo của

bản thân.

Tôi quyết định hát kinh kịch. Ai cũng biết đêm khuya thanh vắng,

người người tĩnh lặng là thời điểm thích hợp nhất để luyện thanh, vì thế một

mình tôi đến sân viện, cất vang giọng hát trong trẻo.

“Tô Tam rời khỏi huyện Hồng Động…”[1]

[1] Đây là một trích đoạn trong vở kinh kịch “Tô Tam khởi giải

(Tô Tam bị áp giải), hay còn có tên khác là “Nữ khởi giải”, “Hồng Động huyện”.

Chớ có nghi ngờ, không nên nghi ngờ.

Tiểu gia tôi là con nhà nòi về kinh kịch đấy. Bà của bà của

bà tôi là người hát kịch rất nổi danh.

Trong lúc tôi đang khí thế ngút trời thể hiện nhạc khúc bất

hủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng “rầm”, cánh cửa căn phòng nọ bị đẩy bật ra, một

người ôm ngực đứng trước cửa nhìn tôi ai oán.

“Nàng thể hiện đủ chưa? Nửa đêm nửa hôm còn làm cái gì thế hả?”

Tôi quét mắt nhìn: “Chưa đủ, tôi còn phải tiếp tục luyện tập”.

Âu Dương Thiếu Nhân chết tiệt, to tiếng cái gì chứ, người

gây ồn ào chính là huynh đấy. Hừ!

Thấy tôi điềm tĩnh như thế, đối phương lại càng thêm bốc hỏa.

“Thượng Quan Tình, từ giờ ta thấy không nên gọi nàng là Thượng

Quan Tình nữa mà nên gọi là Thượng Quan Phong[2] thì đúng hơn”.

[2] Phong chữ Hán là 疯,

nghĩa là điên rồ, thần kinh nặng.

“Cảm

ơn huynh đã thay tôi chọn tên, nhưng, đó là tên của tiểu đệ tôi rồi”.

Thấy đêm khuya thanh vắng nhường này lại bị giọng ca mỹ miều

của tôi tàn phá, Âu Dương Thiếu Nhân vô cùng phẫn nộ, gào thét ầm ĩ. Nhưng bị

tôi đốp chát không khoan nhượng, huynh ấy đành hậm hực quay về phòng.

Vung ống tay áo, tôi chẳng thèm để ý đến vẻ mặt tiều tụy của

Âu Dương Thiếu Nhân, lại tiếp tục ngân nga giọng ca lảnh lót.

Hừ! Vì cuộc thi của tôi, dù là canh ba nửa đêm tôi cũng phải

chăm chỉ luyện tập, quyết không từ bỏ.

Được, trước mặt ba tên tiểu tử này tôi nói lời dễ nghe,

nhưng thực ra trong lòng vẫn muốn đày đọa chết bọn họ.

Cả ngày chỉ biết chê cười, lúc nào cũng kiếm cớ bắt nạt tiểu

gia tôi.

Có điều, rõ ràng tôi đã đánh giá không đúng về Mặc Nguyệt và

Mạch Thiếu Nam, hai tên tiểu tử này cực kỳ lanh lợi, lại vô cùng tinh quái.

Ngay từ lúc tôi bắt đầu hát, bọn họ đã nhét bông gòn vào tai cả rồi.

Chỉ có một tên đại ngốc, vì không ngủ được nên mới xông ra

cãi nhau ỏm tỏi với tôi mà thôi.

Âu Dương Thiếu Nhân đau khổ nhìn tôi, rồi quay người về

phòng, không lâu sau lại trở ra với quầng mắt đen xì, ôm chăn tới ngồi dựa vào

lan can.

Tôi liếc nhìn huynh ấy, khó hiểu hỏi: “Tiểu gia tôi ở đây

luyện hát, huynh đến ngồi ngẩn ra làm gì. Canh ba nửa đêm rồi đấy”.

“Nàng

cũng biết bây giờ là canh ba nửa đêm sao? Nàng gào thét như thế, làm sao ta ngủ

được”, Âu Dương Thiếu Nhân tủi thân nói.

“Hả,

thế sao người ta vẫn ngủ được kia kìa”, tôi nhếch mép, cười chế giễu huynh ấy.

“Là

vì họ đã nhét bông vào tai rồi. Ta thì không thể”.

“Tại

sao lại không thể?”, tôi thực sự hoài nghi.

Đại ca à, lẽ nào tai huynh mắc bệnh gì đó, nhét bông vào rồi

không lôi ra được hả, phải không?

Âu Dương Thiếu Nhân tròn mắt, nhìn tôi.

“Vì

nàng ở bên ngoài, nếu ta không nghe thấy giọng của nàng ta sẽ rất lo lắng.

Nhưng khi nghe rồi thì chẳng thể ngủ được. Hai người bọn họ có thể an tâm ngủ

như thế là vì họ biết có một tên ngốc là ta sẽ trông chừng nàng, không để nàng

xảy ra chuyện gì”, ngáp một cái, Âu Dương Thiếu Nhân mệt mỏi, uể oải mỉm cười với

tôi.

Cặp mắt tôi giương lên như hai con ốc nhồi. Cái này… đồ ngốc!

Bước về phía tôi, Âu Dương Thiếu Nhân tự nhiên dang cánh

tay, ôm tôi vào lòng. Tôi nằm gọn trong lòng huynh ấy, rồi lại được huynh ấy

quàng thêm chiếc khăn ấm lên người.

Thoáng chốc sau đó, cảm giác ấm áp khoan khoái chạy khắp cơ

thể.

Đúng là có người để dựa dẫm mới tốt làm sao.

Dưới ánh trăng đêm, bầu trời ngập đầy các vì tinh tú.

Tôi tựa đầu vào bờ vai vững chắc của Thiếu Nhân, đột nhiên

mong ước khoảnh khắc tươi đẹp này có thể dừng lại mãi mãi.

“Tiểu

Tình, nàng có nhớ nhà không?”, Âu Dương Thiếu Nhân hỏi.

Tôi chợt sững người, đầu cúi gằm xuống.

Tôi nhớ nhà, rất nhớ nhà.

“Thiếu

Nhân, tại sao lại hỏi vậy?”

Thiếu Nhân càng ôm chặt hơn, ép đầu tôi vào vầng ngực rắn chắc,

cứ như sợ tôi trông thấy biểu hiện của huynh ấy lúc này vậy.

“Ta

rất sợ, rất lo lắng. Ta nhận ra mỗi ngày trôi qua Tiểu Tình đều cực kỳ cố gắng.

Dường như nàng muốn làm qua tất cả những việc ở thời cổ đại một lần, đi qua mọi

nơi nàng muốn đi, làm qua mọi việc nàng muốn làm. Phải chăng sau đó nàng sẽ

quay về? Nàng trở về một thế giới khác mà chúng ta vốn chẳng thể tìm được”, mặc

dù huynh ấy cố sức che giấu nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận nỗi ưu sầu trong từng

câu nói đó.

Sống mũi tôi chợt cay cay.

Âu Dương Thiếu Nhân nói đúng.

Sở dĩ từng ngày trôi qua tôi đều cố gắng hết mình, sở dĩ tôi

luôn nỗ lực như thế để làm từng việc, tất cả đều vì, sau khi kết thúc những

chuyện này, tôi sẽ trở về thế giới của mình.

Trở về thế kỷ Hai mươi mốt khoa học kỹ thuật phát triển, trở

về trường học của tôi, trở về bên cạnh cha mẹ và em trai tôi.

Tôi có một quê hương không thể chia cắt, nơi đó tuy không

khiến tôi cực kỳ hứng thú, vui vẻ như ở đây, nhưng lại là nơi khiến tôi cảm thấy

yên bình nhất.

Nơi đây, tôi thấy sợ.

Bởi tôi không thuộc về nơi này. Tôi cũng chẳng biết nữa, lỡ

một ngày nào đó, bất chợt tôi bị một hiện tượng siêu nhiên hay một cảnh tượng

thần bí nào đó cuốn lấy và vì thế lại phải rời khỏi nơi đây thì sẽ như thế nào?

Tôi không biết, khi con người nơi đây đã khắc sâu vào trái

tim khiến tôi chẳng thể nào quên, thì liệu rằng đến khi ly biệt, tôi có cảm thấy

sống chẳng bằng chết hay không?

Đưa tay choàng lên đôi vai vững chắc, tôi ôm chặt Âu Dương

Thiếu Nhân, khẽ khàng nói: “Huynh không được quên tôi đấy nhé”.

Âu Dương Thiếu Nhân im lặng không nói, vòng tay càng siết chặt

hơn.

Hít sâu một hơi, tôi tiếp tục nói: “Tôi không thuộc về thế

giới này, tôi đến nơi đây chỉ vì một sự nhầm lẫn. Gặp được các huynh chính là

điều bất ngờ mỹ lệ nhất giữa những sai lầm ấy”.

“Sau

khi tôi đi, huynh hãy xem tôi như một lữ khách qua đường. Chỉ hy vọng hình ảnh

tôi được cất giữ ở một nơi nhỏ bé trong sâu thẳm trái tim huynh là được. Chỉ cần

giấu kín trong đó thôi không cần giữ chặt. Tôi chỉ muốn huynh nhớ tôi, nhớ

trong cuộc đời mình từng có một người là tôi”.

Đừng quên tôi nhé, Âu Dương Thiếu Nhân.

Đừng quên tôi nhé, vì… tôi cũng chẳng có cách nào quên được

huynh.

Âu Dương Thiếu Nhân vuốt tóc tôi.

Rõ ràng tôi nghe thấy những lời vô cùng bi thương nhưng rất

đỗi ấm áp dịu dàng từ huynh ấy.

Huynh ấy nói: “Không kịp nữa rồi”.

Tôi như ngây ra trong lòng Thiếu Nhân, nước mắt không kiềm

chế được bất giác trào ra. Tôi đưa tay giữ chặt miệng, nhưng cũng không thể khống

chế được những dòng lệ lăn dài trên má.

Huynh ấy vẫn nói, không hề dừng lại.

“Tiểu

Tình, ta đã không kịp buông tay rồi, nàng bảo ta phải làm thế nào? Xem nàng là

lữ khách qua đường, dễ dàng như vậy sao? Rõ ràng… tình cảm đã sâu đậm như thế…”

Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt mê hoặc kia, chẳng biết từ khi

nào nỗi ưu tư đã ùa về sâu sắc đến thế. Trong lòng đau khổ vô cùng.

Tôi là một con ngốc đáng chết, lúc nào cũng ngốc nghếch như

thế, chẳng thông minh hơn chút nào thế này.

Những người này vì luôn lo lắng tôi có thể rời đi bất cứ lúc

nào nên tâm trạng mới ưu tư nhiều đến vậy. Nhưng tại sao tôi chẳng hay biết gì

cả.

Thiếu Nhân, là tôi đã khiến khuynh buồn phải không? Tôi đúng

là con ngốc.

“Thiếu

Nhân, huynh có thể đồng ý với tôi một điều được không? Trước khi tôi rời đi,

chúng ta hãy cùng nhau sống vui vẻ thoải mái”, tôi yêu cầu huynh ấy.

Tôi biết, huynh ấy nhất định sẽ thuận theo ý mình.

“Tiểu

Tình, nàng thật tàn nhẫn”, Âu Dương Thiếu Nhân mỉm cười, nói với tôi.

Tôi cắn môi im lặng.

Đúng là tôi rất tàn nhẫn.

Không cho họ kỳ hạn, chẳng để họ níu kéo, nhưng tôi biết,

huynh ấy sẽ đồng ý, vì huynh ấy là Thiếu Nhân của tôi.

Huynh ấy vuốt tóc tôi, lại nói những lời mà tôi rất muốn

nghe: “Ta đồng ý với nàng, Tiểu Tình, chỉ cần nàng vui vẻ, ta sẽ đồng ý mọi điều”.

Tôi an tâm mỉm cười, đứng lên nói với huynh ấy: “Thiếu Nhân,

tôi hát cho huynh nghe một bài nhé”.

Âu Dương Thiếu Nhân mỉm cười nói: “Được”.

Tôi đứng lên, dưới trăng đêm vằng vặc, giọng hát du dương dịu

dàng thể hiện nhạc khúc “Tây sương”.

Có đôi b//ư//ớ//m bay lượn xung quanh bụi hoa cô đơn lúc nửa đêm,

Ánh trăng tỏa sáng rộng khắp đang treo trên ngọn cây đung

đưa trong bóng nước.

Là ai đang nhẹ vẫy tay trong giấc mộng nửa đêm,

Một tiếng ho khẽ vang lên, mành rèm như chia cắt ánh trăng

đêm lạnh lẽo.

Phấn sáp đỏ thắm lan tỏa khắp màn sương trong nháy mắt đã

tan biến vi vu theo từng chiếc lá đỏ,

Hoa vàng vương đầy mặt đất chẳng thể giữ chân chàng thư sinh

đang miệt mài đọc sách lên kinh ứng thí.

Là ai duyên dáng hòa mình giữa làn gió tựa dòng nước chảy,

như cảnh mộng dễ phai tàn, như năm tháng dần trôi qua,

Tây sương như rắc đầy bóng hoa hòa cùng ánh trăng lặng lẽ sà

xuống.

Giọng hát du dương ngân vang da diết rồi cùng biến mất giữa

trời đêm vắng lặng,

Tấm màn trên vũ đài chẳng thể đánh thức được giấc mộng ngàn

năm xưa bừng tỉnh.

Oanh Oanh của ngày hôm trước và Trương Sinh của đêm hôm qua,

Phấn sáp đã lau sạch, biết phiêu dạt về chốn nào.

Quan binh đang đứng đông đúc bên ngoài chùa kia sớm đã thành

những khán giả cùng thưởng thức kịch hay,

Những tràng pháo tay vang lên không ngừng cũng chẳng thể giữ

lại nụ cười duyên dáng của đào kép.

Một lần được làm Oanh Oanh, một lần được trở thành Trương

Sinh,

Son phấn đã mờ nhạt, cũng chỉ đắm mình trong màn kịch mà

thôi.

Trăng lạnh như nước, lúc này tôi thực ra muốn hát khúc nhạc

“Hồng đậu” nhất nhưng lại không dám, vì tôi sợ Thiếu Nhân nghe thấy sẽ đau

lòng, và tôi cũng sợ chính bản thân mình sẽ khóc.

Tôi nở nụ cười, gắng hát hết mình.

Nếu vì quá đau buồn mà rơi lệ thì tôi không còn là tôi nữa rồi.

Tôi vung ống tay áo, chợt thấy hai bóng đen xuất hiện ở hai

vị trí khác nhau, cơ hồ có hai người đang đứng ở đó.

Tôi mỉm cười, kỳ thực, đó cũng là điều tôi muốn.

Sau khi hát xong, đứng dưới vầng trăng sáng, bên tán hoa ngọc

lan nở rộ, tôi lớn tiếng nói với Âu Dương Thiếu Nhân: “Nếu một ngày nào đó tôi

phải rời khỏi đây, huynh hãy giữ lấy tôi. Khi đó huynh phải làm cho cây khô lại

nở hoa, làm cho cánh diều có thể tung bay trong mưa gió, làm cho cánh hoa bay

ngập cả Giang Nam. Âu Dương Thiếu Nhân, nếu muốn giữ tôi lại, hãy làm như vậy”.

Tôi biết, những điều đó là không thể.

Cây khô đã chết, căn bản không thể nở hoa.

Diều được làm bằng giấy và lụa, căn bản không thể bay lên dưới

trời mưa.

Giang Nam vô cùng rộng lớn, hoa vốn không thể nở ngập mọi

ngóc ngách được.

Chỉ là, tôi muốn cho huynh ấy thêm một chút hy vọng, bởi tôi

không muốn nhìn thấy sự bi thương của huynh ấy như vậy.

Hơn nữa, trong lòng tôi cũng tồn tại một nguyện vọng nho nhỏ.

Trong mắt Âu Dương Thiếu Nhân đột nhiên ngập đầy ánh sao trời,

cười hỏi tôi: “Nàng chắc chắn? Không hối hận?”.

Tôi kiên định nhìn huynh ấy: “Chắc chắn”.

Nụ cười của Âu Dương Thiếu Nhân mỗi lúc thêm nồng ấm, cuối

cùng hóa thành tiếng thì thầm cùng ánh trăng tỏa sáng mê hoặc lòng người: “Tiểu

Tình, đây là ước định, không được nuốt lời”.

Tim tôi đột nhiên rớt nửa nhịp.

Tôi nghĩ, mình đang bị trúng tà rồi.

Thấy nụ cười rạng rỡ của huynh ấy, tôi lại có cảm giác.

Nếu là huynh ấy, nhất định có thể làm được.

Đêm nay, tôi sẽ nhớ mãi. Nhớ lời ước định với nam nhân anh

tuấn này.

Dù cho ước định đó có được vẹn tròn hay không.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...