Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 5

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“A a a a…”

“Hu hu hu…”

“Đi đời rồi, đi đời rồi!”

Tôi không thể không nói ra! Tôi hận cổ nhân! Tôi hận giang hồ!

Tôi hận Âu Dương gia!

Bốn huynh đệ Âu Dương đáng chết, các người cứ đợi mà xem. Đợi

đến ngày tôi luyện võ thành công, tôi sẽ khiến Âu Dương Thiếu Nhân phải đấm

lưng cho tôi; Âu Dương Huyền phải giặt quần áo cho tôi; Âu Dương Y phải răm rắp

nghe theo lời tôi; còn Âu Dương Thiếu Nhiên… sẽ được cưỡi ngựa cùng tôi.

“Hu hu, Huyền ca ca, muội còn phải trồng cây chuối bao lâu nữa?”,

tôi nói với cái giọng đáng thương và làm động tác thể hiện tâm trạng một cách

đáng yêu của thiếu nữ trong truyện tranh. Làm như vậy là muốn để huynh ấy nhìn

thấy vẻ đẹp tuyệt trần của mình, động lòng mà buông tha.

“Đợi khi nào cháy hết tuần hương là được. Còn nữa, không được

gọi ta là Huyền ca ca, nghe buồn nôn lắm”, Âu Dương Huyền khó chịu nói.

Tôi… tôi đâu muốn gọi như thế chứ. Nếu không phải vì đang ở

dưới hiên nhà, không ngóc đầu dậy được, thì tôi cũng chẳng thèm nói chuyện với

loại sinh vật đơn bào như huynh đâu.

Thượng Quan Tình tôi đây mới sống được mười bảy năm tươi đẹp,

thế mà lại phải chôn thây ở nơi cổ đại này, tôi muốn khóc quá. Các người nói

cái gì mà phải tham gia Đại hội võ lâm, phải tiến hành huấn luyện cấp tốc cho

tôi, lại nói phải biến một đứa ngu si đần độn không biết võ công như tôi thoát

thai hoán cốt. Thượng đế ơi! Họ muốn nhân cơ hội này để trừ khử con đây mà. Mấy

ngày nữa đã là Đại hội võ lâm rồi, thế mà bây giờ vẫn còn huấn luyện, có mà thần

tiên cũng chẳng thể thoát thai hoán cốt được ấy chứ chả nói đến con người.

“Thoát thai” chắc chắn là không được rồi, thế nên tôi cảm thấy,

mục đích của họ hoàn toàn là muốn tôi tiến hành “hoán cốt” triệt để một lần.

Bởi vì cái ý kiến của kẻ chết tiệt nào đó, cho nên với bản

năng ham sống sợ chết, tôi quyết định sẽ thi triển tuyệt học khinh công. Vì vậy

tôi phải học khinh công trong cảnh giới vô ngã[1], cho nên, họ mới chuẩn bị tất

cả những thứ này để bắt tôi luyện tập.

[1] Vô ngã là một giáo lý của nhà Phật.

Ngày đầu tiên, tôi không chết, chỉ bị đá xuống từ trên vách

núi cheo leo và lệch xương cổ mà thôi. Khi đó tôi được Âu Dương Thiếu Nhân đưa

về để chữa trị nhưng lại chẳng tìm ra vị trí lệch ở đâu, vì thế huynh ấy chữa lợn

lành thành lợn què, mãi sau mới nắn lại được.

Ngày thứ hai, tôi vẫn không chết, cũng chỉ bị Âu Dương Thiếu

Nhân đá lăn xuống vách núi, chân cẳng tạm thời rơi vào trạng thái tê dại. Lúc

được Âu Dương Thiếu Nhân đưa về nhà, tất cả gân cốt đều bị trẹo hết. Tôi biết,

huynh ấy đang báo thù tôi! Tôi nhẫn nhịn… cố gắng cầu khấn van xin, cuối cùng

cũng được đưa về.

Ngày thứ ba…

Ngày thứ ba tôi cũng vẫn không chết, vì trước khi lăn xuống

vách núi, tôi đã chuẩn bị một dải lụa dài để không bị lăn xuống quá sâu. Chỉ là

trong giây phút tuyệt vọng, bản thân đã vô tình kéo cả Âu Dương Thiếu Nhân và

Âu Dương Y cùng lăn xuống. Kết quả là, cả ba người đều nằm ngay ngắn thẳng

hàng, bị hai tên đần còn lại kéo về, đã đau lại càng đau hơn.

“A!!! Thiếu Nhiên, nhầm rồi, nhầm rồi, không phải chỗ đó”,

tôi hét lên đau đớn.

“Ha ha ha… A Huyền… Ha ha… Ta… huyệt cười của ta… Ha ha… làm

sao hoá giải đi. Ha ha ha…”, Âu Dương Y cười trong đau khổ.

Còn Âu Dương Thiếu Nhân, phát huy khả năng chịu đựng mạnh mẽ,

tự mình nắn lại các khớp xương bị trật.

Nói tóm lại, hu hu, tôi hận Âu Dương gia!

Sau đó, tôi vẫn phải tiếp tục luyện tập, vẫn như trước, đều

có người ở bên giám sát. Nhưng lần này, không phải là bay nhảy ở sườn núi nữa.

Cái gì? Các vị huynh đài bảo tôi may mắn sao?

Nói tôi thoát khỏi vận hạn sao?

Không, huynh đài nhầm, huynh đài hoàn toàn nhầm rồi.

Vận hạn của tôi…

Mới chỉ bắt đầu…

“A! Đồ khốn! Đồ khốn! Hu hu, mau đến cứu tôi, báo huynh đệ của

huynh đừng đuổi cắn tôi nữa. Tôi không thích hổ!” Miệng tôi hét thất thanh mà

chân thì chạy loạn khắp núi.

Đúng vậy! Tôi đang bị con hổ đuổi chạy khắp núi, còn bốn tên

chết tiệt kia lại ung dung nhàn nhã ngồi uống trà.

Nhờ công lao giúp tôi học leo cây của con hổ này, mà nếu được

thi chạy marathon thì nhất định tôi có thể tham gia thế vận hội Olympic hiện đại

rồi đấy.

Nhưng… anh em nhà này thật khiến tôi muốn bốc hoả. Cũng may

mấy ngày vừa rồi tôi có học được chút võ công, lại thêm trí thông minh tuyệt đỉnh

của con người thế kỉ Hai mươi mốt, cho nên khi nhìn thấy phía trước có một tổ

ong, tôi quyết định, phải xử lý con hổ này.

Sau đó… qua nửa canh giờ, tôi chỉ ung dung ngồi nhìn con hổ

kia đang mặt mũi bầm giập, khoác trên mình bộ dạng của một tên ăn mày đích thực.

Sau đó của sau đó… trong số bốn huynh đệ Âu Dương gia, đã có

ba người không nhịn được mà phụt ngụm trà trong miệng ra.

“Phì!!!”, động tác đều nhau, tâm trạng cũng như nhau, họ

tròn mắt kinh ngạc.

Hừm hừm! Các người biết sự lợi hại của bổn nữ hiệp đây rồi

chứ.

Chẳng còn gì để nói, tôi lừ lừ tiến về phía trước cầm cốc

trà lên uống.

Âu Dương Thiếu Nhân máy móc nói: “Đó là cốc trà của ta…”.

“Nhi nữ chốn giang hồ không câu nệ tiểu tiết!” Tôi một hơi uống

cạn cốc trà, sau đó hiên ngang quay người về phía con hổ, vừa vỗ vỗ nhẹ vừa nói

với nó: “Thôi, lần sau phải cẩn thận nhé, hễ nhìn thấy ta thì nên tránh đường,

biết chưa hả”.

Con hổ kia gật đầu, quay lưng chạy vào rừng sâu.

Còn tôi lại tiếp tục đối mặt với ba người đang há hốc miệng

kinh ngạc, thêm cả ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái của người còn lại nữa chứ.

Tôi quyết định quay người bước đi một cách oai hùng.

“Bịch!”

“Tiểu Tình! Nàng không sao chứ?”

Tôi bật dậy phủi bụi trên người, khoát tay nói một câu:

“Không sao, nhi nữ chốn giang hồ không câu nệ tiểu tiết!”, sau đó liền đi mất.

Sau lưng tiếng bàn tán lại vang lên.

“Không phải cô nàng này bị ngốc thật đấy chứ.”

“Không sao đâu, chắc ngã là thói quen của nàng ta.”

Khốn kiếp! Xấu hổ chết mất. Hu hu, lần sau những nơi tôi xuất

hiện đừng có bàn nữa được không?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...