Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 6

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa tháng trôi qua, sau quãng thời gian gọi là huấn luyện cấp

tốc ấy, Đại hội võ lâm cuối cùng cũng đến. Khi đó tôi mới giác ngộ thế nào gọi

là chết trong biển người.

Thật không dám bảo đảm, thành quả của thời gian huấn luyện một

con gà mờ là tôi đây liệu có giúp được gì không nữa.

Ngồi ở vị trí dành cho thượng khách, tôi rất muốn khóc.

“Âu Dương Thiếu Nhân, nhất định tôi phải lên võ đài để tỉ

thí sao? Huynh xem ả đàn bà kia, đầu chẳng có tóc gì cả.”

“Ả ta là chưởng môn phái Nga Mi đấy”, Âu Dương Thiếu Nhân trừng

mắt nhìn tôi, nói.

“Đúng, chính là ả, tôi nghĩ đấu với ả ta, chẳng cần dùng đến

một chiêu thì tôi đã có thể đi gặp Diêm Vương rồi. Còn người bên kia trông cũng

bé hơn tôi nhiều đấy.”

“Đó là thiếu chủ Mã Gia Bảo”, Âu Dương Thiếu Nhân tiếp tục

trừng mắt nhìn tôi.

“Haizzz, nếu phải đấu với hắn, tôi đoán chỉ cần hắn ra một

chưởng thôi, cũng đủ khiến tôi tàn phế cả đời”, tôi khóc lóc than vãn.

Mẹ ơi, con muốn về nhà, hu hu…

“Thượng Quan Tình, nàng cũng quá coi thường Âu Dương gia

chúng ta rồi đó. Chúng ta nói nàng thắng, nàng nhất định sẽ thắng”, Âu Dương

Thiếu Nhân bình thản nói.

“Đừng lừa người nữa đi, không phải huynh đánh, đương nhiên

huynh có thể nói vậy”, tôi vạch trần huynh ấy.

Âu Dương Thiếu Nhân, huynh nhất định còn hận tôi đã đá huynh

xuống núi, đang muốn trả thù tôi phải không?

Âu Dương Thiếu Nhân như đã nhìn thấu những suy nghĩ của tôi,

ngán ngẩm nói: “Nàng yên tâm đi. Ta không để thanh danh của Âu Dương gia chúng

ta thành trò cười đâu. Vả lại, trả thù nàng quá đơn giản đối với ta”.

Tôi nhếch mép, trong lòng thầm mắng: Đồ kiêu căng!

Tôi còn đang định nói mấy lời để từ biệt cuộc sống của mình

thì đột nhiên tiếng trống vang lên phía dưới nuốt hết cả lời tôi định nói. Trên

võ đài là một lão nhân thân thể tráng kiện, haizzz, thân là minh chủ võ lâm mà

lại đến muộn.

Sự xuất hiện của lão nhân đó khiến tôi như lạc vào một cảnh

quay trong phim. Tôi nhớ đến t//i vi lúc chiếu cảnh này, mấy lão minh chủ võ lâm

đều nói cái gì mà: “Các vị anh hùng hảo hán trong võ lâm, cảm tạ các vị đã nể mặt

lão mà tham gia Đại hội võ lâm năm nay…”.

Nhưng bất ngờ là, khi lão nhân đó bước lên võ đài, lão lớn

tiếng nói: “Các vị anh hùng hảo hán trong võ lâm, cảm tạ các vị…”.

Ha ha! Ha ha ha! Buồn cười chết mất, lão nhân đó nói như vậy

thật!

Âu Dương Thiếu Nhân quay sang nhìn tôi giống như đang nhìn

quái vật, nói: “Thượng Quan Tình, nàng bị điên à?”.

“Không! Không có gì!”, tôi vội vàng nín cười, vì phát hiện

ông già minh chủ võ lâm này đang liếc mắt nhìn mình, theo kinh nghiệm của bản

thân thì khi ông già này thể hiện như thế tức là ông ta không thích đùa.

Một nhóm người đứng xếp hàng trên võ đài, lại có rất đông

người đứng ở bên dưới. Tôi bị dọa, đúng là bị dọa đến suýt ngất. Ôi mẹ ơi! Mấy

người này người nào người nấy đều võ công cao cường, siêu lợi hại. Tôi chắc là

không ổn rồi. Muốn khóc quá đi mất.

Cuối cùng thì…

“Tiếp theo xin mời Thượng Quan nữ hiệp đấu với ngọc nữ Trình

Thanh.”

Biển người bên dưới bùng lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Xí!

Những người này thích xem mỹ nữ đánh nhau thế hả?

“Âu Dương Thiếu Nhân, cứu tôi với!”, tôi khẽ gọi.

Nguy cấp rồi đây, rất nguy cấp, còn nguy hơn cả việc phải nhịn

tiểu tiện.

“Thượng Quan Tình, nàng yên tâm lên võ đài đi, có chúng ta bảo

vệ rồi mà”, Âu Dương Thiếu Nhân nói xong, đẩy tôi lên võ đài. Âu Dương Thiếu

Nhân kia, tôi hận huynh!

Hết cách, Trời muốn tôi chết, tôi cố sống cũng chẳng được.

Khốn kiếp! Không ai cứu tôi hả, vậy tôi đành tự cứu lấy mình

thôi.

Tôi theo đúng lời Âu Dương Thiếu Nhân dặn dò, trước tiên tới

lựa chọn binh khí. Tôi tìm được cây kiếm trông có vẻ rất nhẹ.

Rút…

Không ra.

Cố rút…

Nó không ra.

Lại cố rút lần nữa…

Nó vẫn không ra.

Tôi rút! Rút! Rút! Nó vẫn cứ không ra.

Biển người bên dưới bắt đầu xì xầm. Ngọc nữ Trình Thanh đối

diện cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

“Ha ha!”, tôi nở nụ cười ngốc nghếch.

Lúc này tôi chỉ có thể cười ngốc nghếch như thế mà thôi.

Thôi thế là xong, kiểu gì cũng chết! Đánh liều vậy! Tôi bèn

bắt chước bộ dạng của Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Hiệp Lữ, dùng ống tay áo dài

lướt trên lưỡi kiếm, cố gắng dùng sức, tạo dáng hiên ngang oai hùng rút mạnh

thanh kiếm. Chỉ nghe thấy “xoẹt” một tiếng, rút được kiếm ra rồi.

Tôi vừa muốn cười, nhưng lại không cười nổi.

Kiếm đã được rút ra, nhưng vẫn với tư thế hiên ngang kiều diễm

khi nãy, cây kiếm hình như đang bay đi, lao vun vút về phía… biển người.

Tôi chỉ nghe thấy một tiếng “á” vang lên, có người gục xuống,

và vô số người khác lùi lại phía sau.

Trong đầu tôi lúc này hiện lên mấy chữ to tướng.

Chết! Người! Rồi!

Nói thực ra, từ trước đến nay tôi chưa từng sợ người chết thời

cổ, vì khi còn ở thế kỷ Hai mươi mốt bố mẹ đã không ít lần vạch hộp sọ của cổ

nhân cho tôi xem.

Có điều, lúc này! Tôi sợ! Rất sợ! Vô cùng sợ!

Trước đám đông, cây kiếm trên tay tôi lại ngẫu nhiên vung ra

đẹp mắt rồi bay tuốt đi.

Cũng chính là bằng chứng để nói người này là do tôi giết!

Nhất định tôi sẽ bị bắt về nha phủ. Tôi đứng sững trên võ đài,

sắc mặt nhợt nhạt không biểu lộ cảm xúc. Không phải vì tôi không sợ! Mà vì tôi

quá sợ tới nỗi đờ đẫn cả người.

“A! Thượng Quan Tình giết người rồi!”

Là ai vừa nói vậy? Hu hu, sao miệng hắn to quá vậy, hét lớn

thế để làm gì chứ. Hu hu…

“Ơ… người này sao quen thế!”

“Đây chẳng phải là phân đà chủ của Nhật Nguyệt giáo hay

sao?”

“Hắn ta sao lại đến đây?”

Lúc này, minh chủ võ lâm và Âu Dương Thiếu Nhân đều đã bước

lên võ đài. Đột nhiên pháo hoa được bắn lên trời cao, biển người bốn phía xung

quanh như tách ra, để lại một khoảng trống rất lớn bên dưới.

Chuyện gì thế này?

“Nhanh, bắt lấy người của Nhật Nguyệt giáo! Nhất định bọn

chúng có mục đích gì đó.”

Ngay sau đó, khung cảnh trở nên hỗn loạn. Trong tình thế

ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã được bốn huynh đệ Âu Dương đưa đi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...