Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 4

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Haizzz… Sao thiên tài như tôi mà lúc nào cũng bị các huynh

coi thường thế nhỉ!”, khi tôi nhấn mạnh câu này đến lần thứ ba, thì trong bốn

huynh đệ nhà Âu Dương kia, cuối cùng cũng có ba người không nhẫn nhịn được nữa,

chạy vù ra bên ngoài mà ói.

Chỉ duy nhất còn lại anh bạn nhỏ Thiếu Nhiên, với sức mạnh bẩm

sinh dũng mãnh vô cùng, khuôn mặt tỏ vẻ sùng bái hỏi: “Tiểu Tình à, câu đó

nghĩa là gì vậy? Thật là sâu xa quá đi!”.

Sắc mặt tôi dần tối lại, đúng là thiên tài và thằng đần

không cách nào thấu hiểu được nhau. Đừng trách tôi cảm thán như vậy, thật không

thể trách tôi được. Vì mấy người này chẳng ai muốn bồi dưỡng cho tài năng võ học

Trời phú của tôi cả.

Xì! Lại còn nói bổn cô nương học thêm sẽ chỉ làm tổn hại đến

nền võ thuật mà thôi, phiền phức chết mất.

Lúc tôi về phòng, mấy người vừa chạy ra ngoài ói cũng vác bộ

mặt nặng trịch trở về. Không hiểu nổi! Thực sự không sao hiểu nổi những người

này đang bị làm sao nữa.

Bị táo bón hay là trĩ vậy, nghiêm trọng thế sao?

“Hết rồi!”

“Hết thật rồi!”

“Hết hoàn toàn rồi!”

Tôi ngẩn người, chăm chú nhìn ba người kia.

Chẳng lẽ đây là cách sắp xếp câu kiểu mới?

“Các huynh rốt cuộc bị sao thế? Hết rồi? Cái gì hết? Ai hết?”,

cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm với vẻ trầm tư của mấy người đó, tôi liền

tuôn ra một tràng bốn câu hỏi.

Mấy người đồng thanh nhất trí nói: “Nàng hết đời rồi!”.

“Ha ha! Ha! Ha! Ha!”, tôi cười khoa trương, nhảy vụt lên ghế

đứng. Hai tay chống nạnh, khí thế hào hùng cất lời: “Nói! Có chuyện gì, nữ hiệp

Thượng Quan Tình sẽ giải quyết giúp các huynh!”.

Ba người chẳng hẹn trước mà cùng mở to mắt, trừng trừng nhìn

về phía tôi. Ngay đến tròn mắt nhìn mà cũng đẹp trai thế này sao, có để cho tôi

sống nữa không chứ.

“Thượng Quan Tình à, chuyện này phiền phức lắm đấy. Đại hội

võ lâm sắp bắt đầu, đã có giấy mời nàng đó”, Âu Dương Thiếu Nhân vô cùng nghiêm

túc nói.

Cái gì? Đại hội võ lâm à? Tôi vốn không biết võ công mà.

“Tôi muốn hỏi một chút, tôi có thể không đi được không, hay

là đi mà không đánh có được không?”, tôi e dè hỏi, lòng thầm hy vọng mình có được

cái may mắn như trong truyền thuyết.

Kết quả đúng như tôi dự đoán, chỉ là một câu trả lời đồng loạt:

“Nhất thiết phải đi, chắc chắn phải đánh và kiểu gì cũng phải thắng!”.

Hô khẩu hiệu đồng thanh vậy sao!

Thượng Quan Tình tôi đây mới sống được mười bảy năm tươi đẹp,

lẽ nào lại phải bỏ mạng tại Đại hội võ lâm thời cổ đại này sao? Tôi chau mày

cúi đầu, dáng vẻ u uất, quyết định giả bộ yếu đuối.

Âu Dương Y thấy tôi nhíu mày càng lúc càng chặt, không sao

nghĩ ra được cách gì khả thi.

“Thượng Quan Tình, nàng phải luôn nhắc nhở bản thân nàng là

nữ hiệp, nữ hiệp!…”

(Mây đen phủ kín đầu…) Tôi sẽ cho bọn họ đo ván hết! Nếu đã

có thể nói mình là nữ hiệp, thì chưa biết chừng tôi còn có thể trở thành minh

chủ võ lâm. Đó là câu mà cả ngày nay tôi cứ không ngừng lẩm nhẩm.

Sau cùng, tôi quyết định tạm dừng giây lát để suy nghĩ. Tôi

quay người, muốn bỏ lại bóng lưng đìu hiu của mấy tên đang đồng tâm nhất trí

kia…

Tôi không gây phiền toái, cũng không làm loạn lên, mà chỉ

dùng thái độ trầm lặng để xin bọn họ chiếu cố.

Nhưng…

“Bịch!”

Tôi hiên ngang tạo tư thế nằm trên đất vô cùng đáng yêu.

Đáng ghét thật, lại đụng phải chân bàn!

“Tiểu… Tiểu Tình! Nàng không sao chứ?”, Âu Dương Y chạy đến

hỏi.

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên người, khua tay với họ, dung

nhan tiêu điều mà giọng nói thì lạnh nhạt: “Không sao, nhi nữ chốn giang hồ

không câu nệ tiểu tiết!”, sau đó ung dung rời đi.

Khốn kiếp! Đau chết mất!

Sau lưng vẫn loáng thoáng những lời bàn tán.

“Cô nàng đó ổn chứ…”

“Không phải lại giả ngốc đấy chứ…”

Chết tiệt, tôi không ngốc, hoàn toàn bình thường!

Đêm khuya không sao ngủ được, tôi trở dậy đi dạo một mình. Đến

bên ao sen trong sân, đột nhiên nhớ tới chiếc bồn tắm ở nhà. Khi ấy, mẹ thường

ngồi nhặt từng cánh hoa đợi tôi về cho dù tôi có làm sai bất cứ chuyện gì. Điển

hình như vụ tôi lau kính, vì quá tập trung, quá cẩn thận và quá sạch sẽ mà tôi

nhầm cả cánh cửa sổ đang mở toang là kính, cứ thế rướn người ra ngoài mà lau,

và kết quả là, cả thùng nước lau kính rơi tõm xuống dưới lầu.

Rồi là mỗi lần đi đến chỗ nắp cống, nó thì chẳng bao giờ di

chuyển, vậy mà tôi đi qua mười lần thì có đến bảy lần hiên ngang đáp xuống. Trước

sự ngờ nghệch của tôi, mẹ từ trước đến nay chưa bao giờ chế giễu mà chỉ dịu

dàng nói với tôi một câu: “Ông Trời ban cho con dung mạo tuyệt trần thế này mà

lại lấy đi của con hết những thứ cần thiết. Tình Tình à, con phải cố gắng lên,

kiên trì mà giành lại từ tay ông Trời những thứ con chưa có”.

Đột nhiên toàn thân cảm thấy lành lạnh, hoá ra, chẳng biết từ

lúc nào, tôi đã đứng giữa ao sen. Thật tuyệt quá đi! Trăng sáng vô ngần thế này.

Vài đốm sáng nhỏ bất chợt hiện lên! Tôi kinh ngạc chăm chú nhìn những đốm sáng

đó đang bay đến. Ôi chao! Là đom đóm, từng đốm, từng đốm nhỏ cứ lập loè xung

quanh, luồn qua mái tóc tôi.

Thời tiết và cảnh vật đẹp thế này, tôi quyết định tạo dáng

chụp ảnh giữa ao sen lãng mạn.

“La la la, la la la, ta là một cây nấm hương tuyệt đẹp. La

la la, nấm hương tuyệt đẹp…”

Vậy là chiến sĩ ếch xanh bên ao sen là tôi đã anh dũng hy

sinh.

Tôi mải mê chơi đến mức quên cả bản thân, vốn không hề nhận

ra mình đang đứng trơ trọi giữa ao. Quay người lại, tôi mới thấy Âu Dương Huyền

đang ngồi trên bờ. Nụ cười nơi khoé miệng lập tức biến mất, sắc mặt bỗng chốc

thoáng đỏ lên.

Không ngờ Âu Dương Huyền lại buông ra một câu khiến người ta

chết lặng: “Đêm khuya thanh vắng, không cần nhả ra những âm thanh kinh khủng vậy

đâu”. Nói rồi hắn quay người bỏ đi.

Hứ! Hứ!

A a a… Ai đến giết quách hắn đi! Người đâu, người đâu! Đến

đưa hắn lên Tây Thiên giùm tôi! Tức quá đi!

Bạn đã từng thấy người nào trong khoảnh khắc đó mà lại lạnh

lùng như thế chưa? Chắc là vì tư tưởng bảo thủ của thời cổ đại.

Khá lâu sau khi Âu Dương Huyền rời đi, tôi mới từ từ lấy lại

bình tĩnh rồi trèo lên bờ. Vừa mặc xong y phục, liền bị cánh tay ai đó ôm chặt

lấy eo, dọa tôi suýt chết ngất. Hương thơm ngào ngạt toả ra khắp nơi khiến tôi

biết ngay người đó là Âu Dương Thiếu Nhân. Thật không thể hiểu nổi, mấy người

này đều bị mắc chứng mộng du hay sao thế?

“Buông tôi ra! Huynh đang mộng du đấy hả?”, tôi gỡ tay huynh

ấy ra, giận dữ nói.

Tôi quay người lại, đứng đối diện với Âu Dương Thiếu Nhân.

Dưới ánh trăng, yêu nhân này mặc một chiếc áo dài màu tím, để lộ ra nửa bờ vai

trần. Chẳng hiểu sao trống ngực tôi lại đập thình thịch. Nó không nhảy thon

thót mới là lạ đấy, nam nhân thời cổ đẹp như tranh vẽ, hút hồn thế này cơ mà.

Đúng là được nhìn trực diện như vậy đã mắt thật!

Chẳng phải ai cũng có cơ hội được thể nghiệm thế này đâu.

Huynh ấy tiến lại gần, ánh mắt quyến rũ càng thêm mãnh liệt,

lời nói cứ vấn vít bên tai, khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng, tưởng như đã

lạc vào tiên cảnh. Haizzz, đối với mỹ nam, xưa nay tôi chẳng có nguyên tắc gì cả.

“Tiểu Tình, ta đưa nàng về”, Âu Dương Thiếu Nhân chắc đã

đoán ra tôi bị huynh ấy mê hoặc, liền khàn giọng nói.

Kết quả là… chẳng biết tại sao tôi lại để huynh ấy bế lên,

đưa về phòng. Chỉ là dưới ánh trăng như thế, chiếc áo dài tím cùng bờ vai trần

của huynh ấy với chiếc áo dài trắng của tôi như quấn vào nhau, cùng bước vào

phòng. Haizzz, tình huống này rất dễ khiến người khác liên tưởng viễn cảnh màu

hồng tiếp theo. Nhưng sự thực là, sau khi đưa tôi về phòng huynh ấy liền đi

ngay. Chỉ còn lại mình tôi lòng đầy hối hận, sao có thể trúng bùa mê của huynh ấy

chứ.

Âu Dương Thiếu Nhân giống như yêu tinh vậy. Người khác không

tài nào hiểu được rốt cuộc huynh ấy muốn làm cái gì.

Thôi bỏ đi, ngày mai nói tiếp.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...