Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 41

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ý? Mặc đại nhân, ngài đến chỗ chúng tôi tại sao còn mang

theo bồ nhí?”, một tên quan quán công tử kiều diễm đột nhiên mở miệng nói.

Tôi tròn mắt nhìn, nét mặt khó coi cười với y: “Yên tâm, tôi

không phải bồ nhí của ngài đây, không ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của các người

đâu”.

Mặc Nguyệt cười ha hả, đưa tay kéo tên quan quán công tử

kia, đùa cợt: “Sao nào? Ghen hả? Yên tâm, nó chỉ là kẻ hầu ta mới thu nhận

thôi. Đưa nó đến làm quen chút xíu, tránh sau này nó không hiểu quy củ, đắc tội

với bảo bối của ta”.

Nỗi chua xót trong lòng trào dâng như lũ tràn về. Đồ xấu xa,

vô lương tâm! Đáng chết, nhất định hắn vốn không muốn đưa tôi đến lầu xanh gì

gì đó, căn bản chỗ hắn muốn đến chính là thanh phong quán.

Tôi cúi đầu, đột nhiên nảy ra sáng kiến.

“Thiếu gia, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng. Lúc này

thiếu gia không cần phải để tâm đến Tiểu Tình nữa.”

Mặc Nguyệt nhìn tôi, cười nói: “Cũng đúng. Tiểu Thu, gọi người

của ngươi đến tiếp đãi Tiểu Tình cho chu đáo”.

Mỹ nam Tiểu Thu sau khi căn dặn mấy quan quán công tử khác

thì liền đưa Mặc Nguyệt lên lầu. Tôi nhìn theo bóng dáng hắn đang xa dần, lớn

tiếng nói: “Thiếu gia, đúng là cho tiểu nhân tùy ý chơi chứ?”.

“Tùy ý chơi”, Mặc Nguyệt chẳng thèm ngoái đầu, đáp lời.

Tôi thầm cảm tạ sự hào phóng của hắn, cũng như lòng rộng rãi

của hắn.

Làm lịch sử, đương nhiên cần có con mắt sắc bén. Cho nên từ

lúc vừa bước vào đây tôi đã liếc thấy một người. Người đó có đôi mắt sáng như

pha lê, tuy không có gì đặc biệt, nhưng dựa vào kinh nghiệm của tôi, người có

tướng mạo và đôi mắt không hài hòa đều rất dễ dãi, thoải mái. Ánh mắt người này

luôn dõi theo từng bước đi của Mặc Nguyệt, con ngươi hiện rõ sự căm ghét, cho

nên tôi cảm thấy nếu là một người bình thường mà đối với Mặc Nguyệt như thế thì

có phần hơi thái quá. Tôi quyết định nắm bắt cơ hội này để tự cứu lấy mình.

Tôi xòe quạt, mỉm cười gian xảo với đám quan quán công tử

đang đứng trước mặt, nói: “Gió se lạnh thổi khẽ, trăng thu sáng vô biên, này

các vị mỹ nhân, đêm nay chớ có khách khí”.

Đám quan quán công tử bên cạnh hào hứng gào thét, trong lòng

tôi cũng thầm cảm khái.

Tôi đi thẳng đến bàn rồi ngồi xuống trước mặt người kia, cười

nói: “Tại hạ tên Trương Thanh, huynh đài, có muốn cùng chơi không?”.

Người kia thoáng sững lại, sau đó mỉm cười, vẻ mặt bỡn cợt:

“Được thôi, tại hạ Trần Nam, đang sợ nhàn rỗi quá đây”.

Tôi biết bản thân mình không có số chơi cờ bạc. Cho nên, khi

ngồi trước mặt y, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý thua một cách thê thảm.

Hu hu, để được tự do, tôi nguyện đánh đổi tất cả, tôi không

muốn làm hầu gái của tên ma quân đó, không muốn phải ở bên cạnh tên nam nhân

phúc hắc nguy hiểm đó.

Chơi mấy ván, tôi bị thua nên phải uống khá nhiều rượu. Người

đối diện cơ hồ cũng chẳng thể thoát khỏi vận đen nhưng tửu lượng của y lại khá

tốt, tôi bắt đầu hối hận tại sao trước đó không đánh giá tửu lượng trước khi mời

y chơi, nhưng cũng may, trước sự kích động của cây nấm hương tôi đây, đám mỹ

nam kia cũng đã uống không ít rượu.

Đã qua ba tuần rượu, tất cả đều gục xuống. Tôi vẫn hiên

ngang ngồi trên ghế, tiếp tục giao đấu với Trần Nam.

“Huynh đài rất ghét Mặc Nguyệt phải không?”

“Hả? Tại sao các hạ lại nói thế?”

“Ha ha, trực giác.”

“Vậy thì sao? Định làm gì? Muốn vì chủ của các hạ mà trừ khử

ta hả?”

Tôi lắc đầu, tiếp tục nói: “Xem ra, huynh đài không phải muốn

giết hắn. Vậy thì, làm một cuộc giao dịch được chứ? Nếu huynh đài đưa tôi đi,

tôi đảm bảo huynh đài sẽ thấy cảnh xưa nay chưa từng thấy”.

Trần Nam mỉm cười, giảo hoạt nói: “Tại sao ta phải tin các hạ?”.

“Tôi chẳng có lý do gì để khiến huynh tin, nhưng huynh có thể

lựa chọn.”

Tôi quyết định đánh cược một lần, sau khi đến thời cổ đại,

tôi đã rút ra một đạo lý: Khi có ai đó hứng thú với bạn, người đó nhất định sẽ

nghe những lời nói nhảm nhí của bạn. Hu hu, đó là kinh nghiệm được đúc rút từ

vô số lần chịu giáo huấn bi thảm và đau đớn mà có được đấy.

Trần Nam nghĩ một lát, đột nhiên chằm chằm nhìn tôi, cười vẻ

mờ ám nói: “Nếu lúc này huynh có thể lên bục, vừa gảy đàn vừa hát vừa nhảy. Tại

hạ sẽ cứu huynh đài. Cho dù không được nhìn thấy cảnh chưa từng nhìn thấy đi

chăng nữa”.

Hu hu, tên tiểu tử này quả nhiên rất có hứng thú với tôi.

Tôi ngẩng đầu, thấy Mặc Nguyệt cũng đang nhìn mình.

Tên tiểu tử này! Đêm xuân mà để phí hoài thế sao.

Hắn hai tay chống cằm, ra vẻ trầm ngâm, cười với tôi, nét mặt

tươi cười kia không có chút ác ý nào. Sau rồi tôi thấy hắn nói gì đó với Tiểu

Thu, Tiểu Thu kia lại quay ra nhìn tôi với ánh mắt đồng tình.

Cơ thể tôi run lên bần bật, đột nhiên hiểu ra tất cả. Hắn… hắn…

hắn không tới đây để chơi, là cố ý đưa tôi đến.

Tôi quay đầu nhìn thấy ánh mắt của Trần Nam, rồi như buông một

câu “một lời đã định”, xoay người bước lên bục.

Tôi chẳng biết khúc nhạc nào của thời cổ đại cả, nhưng may

sao hồi còn nhỏ tôi từng bị ép học tỳ bà, càng may hơn là trước đây tôi cũng

thích xem các bộ phim cổ trang, còn mất mấy ngày cố gắng học theo cách thức phi

tiên nữa.

Tôi đưa mắt nhìn xuống dưới bục, đầu tiên mọi người im lặng

như tờ nhưng sau đó liền có người hò hét huýt sáo.

Tôi cất giọng, chuyển bước nhẹ nhàng, hiện tại chỉ hy vọng

chân trái đừng giẫm nhầm lên chân phải, từ từ cất giọng:

Có đôi b//ư//ớ//m bay lượn xung quanh bụi hoa cô đơn lúc nửa đêm,

Ánh trăng tỏa sáng rộng khắp đang treo trên ngọn cây đung

đưa trong bóng nước.

Là ai đang nhẹ vẫy tay trong giấc mộng nửa đêm,

Một tiếng ho khẽ vang lên, mảnh rèm như chia cắt ánh trắng

đêm lạnh lẽo.

Phấn sáp đỏ thắm lan tỏa khắp màn sương trong nháy mắt đã

tan biến vi vu theo từng chiếc lá đỏ,

Hoa vàng vương đầy mặt đất chẳng thể giữ chân chàng thư sinh

đang miệt mài đọc sách lên kinh ứng thí.

Là ai duyên dáng hòa mình giữa làn gió tựa dòng nước chảy,

như cảnh mộng dễ phai tàn, như năm tháng dần trôi qua,

Tây sương[1] như rắc đầy bóng hoa hòa cùng ánh trăng lặng lẽ

sà xuống.

Giọng hát du dương ngân vang da diết rồi cùng biến mất giữa

trời đêm vắng lặng,

Tấm màn trên vũ đài chẳng thể đánh thức được giấc mộng ngàn

năm xưa bừng tỉnh.

Oanh Oanh của ngày hôm trước và Trương Sinh của đêm hôm qua,

Phấn sáp đã lau sạch, biết phiêu dạt về chốn nào.

Quan binh đang đứng đông đúc bên ngoài chùa kia sớm đã thành

những khán giả cùng thưởng thức kịch hay,

Những tràng pháo tay vang lên không ngừng cũng chẳng thể giữ

lại nụ cười duyên dáng của đào kép.

Một lần được làm Oanh Oanh, một lần được trở thành Trương

Sinh,

Son phấn đã mờ nhạt, cũng chỉ đắm mình trong màn kịch mà

thôi.

[1]Tây sương: Mái nhà phía Tây.

Tôi đang rất buồn, lần đầu tiên lên bục biểu diễn, lại phải

trở thành một tên đào kép nam. Quả nhiên, cuộc sống là một chuỗi những bi kịch

chẳng hề báo trước.

Tôi vừa hát vừa liếc nhìn Mặc Nguyệt. Vẻ mặt hắn đang suy tư

điều gì đó, nhất định hắn đang nghĩ tại sao tự nhiên tôi lại lên bục biểu diễn.

Tôi xoay người về phía Trần Nam. Đại ca à, tôi rất vội, còn

vội hơn cả việc đi nhà xí nữa.

Khi cất lên những ca từ cuối cùng của khúc nhạc, tôi thấy Tiểu

Thu tay nâng tấm vải mỏng màu đỏ đi về phía mình. Trực giác mách bảo, đây nhất

định là của Mặc Nguyệt phúc hắc đã chuẩn bị cho tôi.

Tôi lại lo lắng nhìn Trần Nam, huynh ấy mỉm cười, đột nhiên

thi triển khinh công bay về phía tôi, còn Mặc Nguyệt cũng như đột nhiên nhớ ra

gì đó, từ lầu hai bay xuống, cũng lao thẳng tới.

Tuy võ công chẳng ra gì nhưng may là tôi có học Taekwondo

vào kỳ nghỉ hè. Tôi tiến về phía trước một bước, quay người nhảy đến bên Trần

Nam, Trần Nam liền thuận thế ôm lấy tôi, lập tức bỏ chạy.

Tay Mặc Nguyệt sượt qua góc áo tôi. Trần Nam vội nhân cơ hội

này đưa tôi bay qua cửa sổ thoát thân.

Tóc tôi lướt qua làn gió, tôi cười, hét về phía Mặc Nguyệt:

“Không hẹn ngày tái ngộ!”.

Sau đó tôi thấy Mặc Nguyệt cũng mỉn cười, giơ tay vẫy vẫy,

bàn ghế bên cạnh liền bị đập vỡ, khắp nơi náo loạn, tiếng người huyên náo, tôi

còn nghe thấy rõ ràng hắn nói: “Nàng chạy không thoát đâu”.

Tay tôi càng ôm chặt cánh tay của Trần Nam hơn.

Thượng đế ơi! Tôi thích mỹ nam lắm, nhưng lại không muốn ở

bên một mỹ nam đáng sợ như thế. Cho nên, ma quân đại nhân, ngài không cần phải

tốn công sức, ngài bắt tôi bao nhiêu lần tôi cũng sẽ bỏ trốn bấy nhiêu lần

thôi. Hơn nữa, tôi cầu nguyện. Sau này không bao giờ phải gặp lại ma quân ngài

nữa. Đúng là thật đáng sợ quá đi.

Trần Nam ôm tôi bỏ chạy dưới ánh trăng, một lát sau, tôi được

thả xuống.

Hai tay nắm chặt, tôi nói với y: “Đa tạ huynh đài, hẹn ngày

tái ngộ”, nói xong liền quay người rời đi.

Tóm lại là tôi cảm thấy ở thời cổ đại này, ngoài bốn huynh đệ

Âu Dương ra, chẳng thể dễ dàng tin tưởng ai được.

“Khoan đã!”, tôi vừa đi được hai bước, tình tiết quen thuộc

trong phim truyền hình lại bắt đầu tiếp diễn, Trần Nam mở miệng gọi tôi.

“Đại ca à, còn chuyện gì nữa”, tôi dè dặt xoay người, run rẩy

hỏi.

“Xem ra huynh rất quan trọng đối với Mặc Nguyệt, nếu có được

huynh, biết đâu sẽ dễ dàng thu phục hắn hơn”, Trần Nam mỉm cười vô cùng giảo hoạt.

Tôi nghiêng đầu, thật muốn hét lớn một câu: Nếu không vì cái

mạng tép riu này, tôi sẵn sàng làm mồi nhử để bắt loại người như tên tiểu tử Mặc

Nguyệt.

Đột nhiên, tôi nhớ tới một thứ trước giờ chưa từng dùng đến.

Chẳng thèm để tâm tới Trần Nam, tôi rút từ trong người ra chiếc còi Âu Dương

Thiếu Nhân đưa cho. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, lòng thầm cầu nguyện:

Âu Dương Thiếu Nhân, mong huynh nghe được tiếng gọi của tôi.

Chiếc còi vọng vào không trung một thứ âm thanh kỳ diệu mê hồn,

tựa có tựa không mà tươi mát trong lành, mang đến cảm giác an lòng trong tâm khảm.

Tôi đột nhiên phát hiện, hóa ra dùng tất cả tâm tư tình cảm

để thổi, chiếc còi này đúng là có thể phát ra âm thanh.

Sau đó, tôi nghe thấy thứ âm thanh giống hệt như vậy vọng lại.

Tôi mỉm cười kiêu ngạo nhìn Trần Nam: “Rất xin lỗi, tiểu gia

tôi không thuộc về bất cứ người nào, cũng không có mối quan hệ với bất kỳ ai.

Cho nhên, không thể bỏ chạy cùng huynh đài được”.

“Hả? Vậy thì ta chỉ còn cách ép buộc thôi.”

Tôi lùi lại một bước, rừng cây phía sau vọng ra tiếng xào xạc.

Quay người, tôi đưa tay về phía trước.

“Vậy phải hỏi xem vị huynh đài này có đồng ý hay không!”

Có một chàng trai thân mặc xiêm y màu trắng tướng mạo tuyệt

trần từ trên cây bay xuống, xoay người một vòng, tôi đã nằm gọn trong lòng người

đó, tiếp sau, lại có ba chàng trai nữa từ trong rừng cây bay ra.

Dưới ánh trăng, tôi mỉm cười khiêu khích Trần Nam. Tôi biết,

chỉ khi bốn huynh đệ Âu Dương bên cạnh, tôi mới dám khoa trương như thế. Vì, họ

mãi mãi không thể không quản chuyện của tôi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...