Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 42

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu Tình, cần bọn ta trừ khử hắn không?”, Âu Dương Thiếu

Nhân ôm chặt tôi vào lòng, dịu dàng hỏi.

Tôi lười nhác nằm gọn trong lòng Thiếu Nhân mà cười với Trần

Nam: “Không cần đâu, vị huynh đài này đã cứu tôi một mạng, chúng ta đi thôi.

Cáo từ”. Tôi vẫy tay chào tạm biệt Trần Nam, rồi xoay người bước đi cùng bốn

huynh đệ Âu Dương.

Phía sau tĩnh lặng như tờ, tôi biết kẻ thức thời như Trần

Nam nhất định sẽ không đuổi theo tôi đâu.

“Tiểu Tình, sao nàng lại bỏ trốn ra ngoài được?”, rõ ràng Âu

Dương Thiếu Nhân vô cùng hiếu kỳ.

Tôi mỉm cười, đắc ý nói: “Nhân cơ hội ma quân không chú ý liền

bỏ chạy”.

Tôi phải cất thật kỹ bí mật đã từng lãng du vào thanh phong

quán đầy hoa lệ kia. Đây chỉ là bí mật của mình tôi thôi.

Thực ra, tôi rất muốn chia sẻ niềm hạnh phúc hiếm có này cho

mọi người, rất muốn lan truyền thông tin phấn khích này cho toàn bộ hủ nữ trên

khắp thế gian được biết.

*

Mãi sau này tôi mới biết, ngay khi tôi rời đi, còn xảy ra một

chuyện như thế này…

Mặc Nguyệt từ trên không bay xuống, đáp ngay bên cạnh Trần

Nam, mặt phủ sương mù lạnh băng hỏi: “Ngươi muốn chết phải không? Mạch Thiếu

Nam”.

“Không muốn”, Mạch Thiếu Nam cũng chính là Trần Nam đang cố

nhịn cười, rõ ràng muốn thông báo rằng: Ta muốn chết thì ngươi tính thế nào?

“Tìm ta có việc gì?”

“Không có gì, Mạch Vân nhớ ngươi muốn phát điên nên bảo ta đến

tìm ngươi.”

“Chẳng phải ta bảo với ngươi rồi sao? Ta ghét ả.”

“Hả? Thế ngươi hứng thú với tên tiểu tử tuấn tú vừa rồi hả?

Ta biết ngươi là loại người nam cũng chén mà nữ cũng xơi, nhưng không phải

ngươi định lấy một nam nhi đấy chứ.”

Mặc Nguyệt đang định phản bác thì liền nghĩ, thực không muốn

để tên tiểu tử này biết “y” là Thượng Quan Tình, nếu để Mạch Thiếu Nam biết đó

chính là nữ nhi thì nhất định sẽ có chuyện không lành xảy ra.

“Đúng vậy, ngươi chớ có quên tại sao ta lại bị truy sát. Mạch

Vân cho rằng sai người đến truy đuổi y thì có thể ép ta được hả, nếu ta nhất thời

tức giận lấy y thì sao? Ép quá, ta thà lấy một tên tiểu tử”, Mặc Nguyệt chau

mày nói.

Mạch Thiếu Nam cười cười, xoay người, vừa bước đi vừa nói:

“Ta chẳng qua đến truyền đạt đôi lời đó thôi. Ngươi không lấy nó là tốt nhất.

Ta rất ghét ngươi, ngươi hiểu không?”.

Mặc Nguyệt cũng xoay người rời đi: “Tốt lắm, ta cũng rất

ghét ngươi”.

Đúng là!

Nhìn thấy cái mặt ngươi, ta cảm thấy ông Trời đúng là không

có mắt mới tạo tác ra ngươi trên thế gian này.

Cho nên mới nói, mỹ nam vĩnh viễn luôn có lý do để căm ghét

lẫn nhau.

*

Để tránh việc gặp lại ma quân thêm lần nữa, tôi nhanh chóng

hóa thân thành một… sinh vật rất hoa lệ.

“A ha ha, làm sao mang cái mặt rỗ này mà đi được!”

“Phụt! Rất hợp đấy.”

“Tiểu Tình, mặt nàng giờ trông giống bánh vừng lắm.”

“Âu Dương… Thiếu Nhân!!!”

Tôi cầm gương lên soi, đúng là chỉ biết tự cười mình trong

phẫn nộ mà thôi!

Xí! Tên tiểu tử này lại vẽ cái mặt tôi lỗ chỗ như thế. Tuy rất

không đồng ý cách nói của Âu Dương Y. Nhưng ngay đến phản ứng đầu tiên của tôi

khi soi mình trong gương cũng chính là… công nhận giống bánh vừng thật.

Sau mấy lần phản bác không hiệu quả, cùng sự đồng tâm nhất

trí của bốn huynh đệ Âu Dương, tôi phải vác cái mặt bánh vừng đầy hoa lệ này ra

đường. Nhưng may mắn là, cũng trưng bản mặt xấu xí như bôi tro trát trấu đi

cùng tôi còn có bốn người nữa.

A ha ha! Muốn đấu với tiểu gia tôi hả, các huynh phải sống

thêm ba mươi năm nữa nhé.

“Tiểu Tình…”, Âu Dương Thiếu Nhiên oan uổng nhìn tôi.

Tôi mỉm cười dịu dàng nói: “Ngoan nào, Thiếu Nhiên như thế

này sẽ càng gần gũi tôi hơn đấy”.

“Thật sao?”, ánh mắt Âu Dương Thiếu Nhiên lóe sáng hỏi lại.

“Thật!”, tôi nhìn Âu Dương Thiếu Nhiên đang cải trang nữ

nhi, rồi lại nhìn bản thân mình giả dạng nam nhân, vẻ mặt vô cùng giả tạo.

Dù sao thì lừa dối nhưng không phạm pháp.

Thượng lộ bình an, tôi đến Lạc Dương đây.

Đi thẳng đến thành Lạc Dương, tâm trạng tôi hào hứng hưng phấn

cả buổi, tung tăng mãi không thôi. A a a… Lạc Dương… Lạc Dương là nơi mà bán giấy

thôi cũng trở thành phú ông đấy, tôi nhất định phải làm một chuyện đại sự rầm rộ

tại đây mới được.

“Thượng Quan Tình, nếu không muốn bị bắt lại, tốt nhất nàng

nên nói thật”, Âu Dương Huyền vẻ mặt lạnh băng nói.

Tôi tròn mắt nhìn, bổn nấm hương đây không thèm đếm xỉa đến

những lời lôi thôi của huynh.

Đến thành Lạc Dương, bốn mỹ nam nhà Âu Dương còn bận rộn hơn

tôi nhiều. Họ phải đi yết kiến mấy lão nhân đức cao vọng trọng trong võ lâm.

Âu Dương Thiếu Nhân kéo tôi, dặn đi dặn lại: “Không được chạy

lung tung, phải cẩn thận”.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Khoảng nửa canh giờ sau… tôi mơ hồ nhìn đám người đi lại

trên đường lớn: “Này Âu Dương… người kia?”.

Thực ra tôi biết mình đã bị lạc. Tôi sai rồi, Âu Dương Thiếu

Nhân, hu hu, huynh nhớ phải tìm tôi nhé.

Đang lo lắng chờ đợi, chợt tôi nhìn thấy trong đám người

phía xa lóe ra luồng sáng bạc. Nhìn kỹ lại một lần, đôi mắt tôi lập tức trợn

tròn lên.

Khốn kiếp! Đúng là oan gia chẳng gặp ở đâu, lại gặp đúng nơi

ngõ hẻm chết người!

Muốn chết quá, lại là tên ma quân này. Tôi còn nhớ lần trước

mình khoa trương lớn miệng nói với hắn rằng “không hẹn ngày tái ngộ”.

Quay người, tôi cứ nhằm thẳng con ngõ nhỏ trước mặt mà chạy.

Tôi biết, mình làm như thế là không có khí phách. Nhưng, chỉ

cần khí phách thôi liệu có thể sống được không? Nếu bị hắn bắt lại, tôi có thể

trở thành nữ nhân vật chính xuyên không đầu tiên trong lịch sử bị người khác bẻ

như cây gậy kêu “rắc rắc”. Tôi không thể bị sỉ nhục trong lịch sử xuyên không

như thế được.

Tôi trốn trong con ngõ, thấy ở đấy có mấy tên ăn mày, liền

cuống cuồng chạy tới chỗ họ, còn đụng phải một tên trong số đó nữa chứ.

Bốc hỏa, tiểu gia tôi gặp nạn, ngay cả ăn mày cũng ức hiếp

tôi.

Gió lạnh ùa về đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi chạy bán

sống bán chết qua mấy con ngõ, khi chắc chắn rằng ma quân không thể phát hiện

ra nữa, tôi mới an tâm chạy xuyên đến con đường lớn phồn hoa. Tôi quyết định

trước khi kiếm một khách điếm để nghỉ lại, cần phải đi tìm bốn huynh đệ Âu

Dương. Sau khi đã hạ quyết tâm, tôi đưa tay xuống lần tìm chiếc túi trên eo

mình.

Không, không, không, không thấy nữa rồi! A a a!!!

Bên trong đó có lệnh bài mà bốn huynh đệ Âu Dương đưa cho

tôi!

Túi đã không còn, tôi tiếp tục tìm chiếc còi đeo trên cổ,

nhưng lại đau đớn phát hiện một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Khốn nạn thân tôi! Lại mất rồi.

Thế là tôi đành quay người trở lại con ngõ.

Tôi phải đi cưỡng chế đám ăn mày chết tiệt kia, dám trộm đồ

của tiểu gia tôi. Đợi tôi tìm ra chiếc còi, gọi được bốn huynh đệ Âu Dương tới,

tôi không đến làm loạn chỗ của bang chủ các người thì tôi không phải là Thượng

Quan Tình!

Đang mải mê tìm kiếm món đồ của mình, một cảnh tượng bất ngờ

ập vào mắt tôi.

Tôi trông thấy một nữ nhi bị ba tên nam nhân lực lưỡng bắt

cóc, kéo lê đi, mấy tên nam nhân còn lùng bùng nói: “Nên biết điều hợp tác thì

sẽ không phải chịu đắng cay như thế”.

“Đến chỗ đó, muốn ăn món ngon gì cũng có.”

Cô gái kia khóc lóc tựa hoa lê dính mưa vậy.

Lòng tôi chợt ngùn ngụt bốc lên một ngọn lửa, ngọn lửa đó

“tinh” một tiếng xông thẳng lên đỉnh đầu, tôi liền chạy tới chỗ đó.

“Ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật…”, tôi vừa nói được

hai câu liền thấy mấy tên nam nhân kia mặt mày kích động như đang muốn nhảy xổ

tới.

Ngọn lửa vừa bốc cháy trong tôi đột nhiên tụt xuống hố băng

sâu thẳm.

Thượng Quan Tình à, mày chết chắc rồi. Tự nhiên lại tỏ vẻ

anh hùng. Biết nguy hiểm đến tính mạng thế mà còn lao đầu vào.

Tôi bị dọa cho run cầm cập, cười mỉa nói: “Đại ca à, các

huynh đang tìm đầy tớ phải không?”.

Có thể do thái độ lễ phép của tôi, cũng có thể vì chúng sợ

tôi tay chân ngờ nghệch sẽ làm hỏng món hàng, nên mấy tên đó chỉ vẫy tay chào

tôi nói: “Đâu có, mau cùng chúng ta đưa ả tới lầu xanh”.

Tôi không biết nói gì nữa, tôi thật ngốc phải không, bọn

chúng cũng thật ngốc phải không. Làm gì có người nào lại chấp nhận lời đề nghị

đó chứ.

Tôi đi theo thiếu nữ kia, để lại bóng lưng cho mấy tên hành

khất. Mỹ nữ kia thấy tôi bước đến thì tròn mắt nhìn, sớm đã không còn bộ dáng tựa

hoa lê dính mưa nữa. Tôi lúc này mới nhìn rõ, mỹ nữ này là ai thế? Khốn nạn

thân tôi! Mộ Dung Tiên!

Lúc này tôi vô cùng hối hận về hành vi tự chui đầu vào rọ của

mình. Nha đầu kia nhất định đang cố tình thu hút bốn huynh đệ Âu Dương đây mà.

Nhưng, tôi lại nghiêng đầu nghĩ ngợi, không biết chừng, nhân cơ hội này mình có

thể lợi dụng cô ta một chút.

Tôi mỉm cười với cô ta, nói một câu: “Bốn huynh đệ Âu Dương

không có ở đây”.

Trong khoảnh khắc cô ta sững người, tôi liền đưa tay đỡ cô

nàng đang chuẩn bị ngất.

Quay đầu, cười tươi rói với ba người đang kinh ngạc: “Phiền

ba vị đại ca ai có thể cõng cô ấy”.

Ba người lập tức tỏ vẻ sùng bái bước đến cõng cô ta, rồi đưa

chúng tôi đến nơi đã định.

Mộ Dung Tiên ơi Mộ Dung Tiên! Nói cô ngốc thì đúng là cô ngốc

thật. Cô có biết con gái như thế nào là ngốc nghếch nhất không? Chính là loại

con gái ngồi đợi anh hùng đến cứu đấy.

Hỏi xem cô ngốc đến mức nào, nếu thích hợp chúng ta cùng đi

lầu xanh.

Câu này, tặng cho cô, cũng là tặng cho tôi vì đã muốn cứu

cô.

Khốn kiếp, tiểu gia tôi đã tạo nghiệt gì thế này, tại sao lại

vướng vào mớ phiền phức với đám người này chứ.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...