Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 40

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[1] Lầu xanh là nơi chứa các mỹ nữ, thanh phong quán là nơi

chứa các mỹ nam.

Nếu cho tôi chọn lại lần nữa, có lẽ tôi sẽ nhất quyết ở lại

phủ Tả Thân vương.

Đối với tôi, tình yêu chân thành và tự do là hai thứ vô cùng

đáng quý. Nhưng nếu không có cái mạng nhỏ bé này, tôi cũng chẳng thể cảm nhận

những thứ đó nữa.

Ngẫm lại bổn nấm hương tôi mới mười bảy tuổi, năm đó cũng là

một trong thập đại mỹ nhân của trường. Tuy thỉnh thoảng có gặp vài chuyện đen đủi

nhưng vẫn luôn rất tự tin. Tôi tha thiết yêu tự do, nhưng tha thiết hơn cả lại

chính là cái mạng tép riu này.

Cái gì, cái gì! Các người dám nói tôi là con ma gan nhỏ hả.

Tiểu gia tôi thông báo cho biết, điểm dũng cảm nhất của tôi

đây chính là dám thừa nhận bản thân mình là con ma gan nhỏ đấy.

Tôi còn câu này nữa: Tiểu gia tôi có thể không cần gì nhưng

không thể không cần cái mạng này.

Huống hồ lúc nào bên cạnh bạn cũng có một kẻ mà dù hắn cười

hay khóc thì trên mặt cũng luôn in dấu một quầng đen, võ công thì cao cường

nhưng lại là kẻ vô nhân tính, lúc nào cũng có thể biến thành một tên nam nhân mặt

mày tuấn tú mà bụng dạ hiểm ác, biến thái xuyên lục địa, sẵn sàng cướp đi cái mạng

nhỏ bé này của bạn. Cái mạng này của bạn, bạn thấy có nên giữ hay không.

“Ta quyết định rồi”, đúng lúc mọi nỗi tức giận trong tôi đều

đang vỡ vụn trong lòng, Mặc Nguyệt đột nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, nói một

câu như thế.

Vừa mới kéo tôi lên thuyền chưa lâu, hắn đã giả bộ thân thiết

sà xuống bên cạnh, lúc này trông tôi giống một con thỏ trắng ngây thơ đáng

thương, mắt đẫm lệ nhìn hắn.

Ông Trời ơi! Lão Địa ơi! Mặc Nguyệt đại nhân ơi, ngài đừng dọa

tôi nữa có được không. Tôi bảo đảm rằng, sau này sẽ không xuất hiện trước mặt

ngài nữa đâu.

“Nghe nói cô nương có võ công cao cường”, Mặc Nguyệt quét

ánh mắt như mây bay gió thoảng về phía tôi.

Tôi run rẩy, lập tức phản bác: “Họ đều nói láo”.

“Cô nương đã giết hộ pháp tà giáo trong Đại hội võ lâm”, Mặc

Nguyệt nói.

“Tôi không giết hắn, là hắn tự bay đến đón đường kiếm của

tôi đấy chứ.”

“Hả? Chẳng phải cô nương rất lợi hại sao? Giết cả tên hái

hoa tặc đứng thứ ba trên giang hồ”, Mặc Nguyệt lại nói.

Mặt đầy vằn đen.

Đứng thứ ba… là tên tiểu tặc sử dụng thuốc mê quá hạn đó hả?

Trên thế gian này chẳng lẽ chỉ có ba tên tặc hái hoa đó.

“Là vì tôi không cẩn thận bị ngã nên lỡ tay đẩy tên đó xuống

lầu.”

“Cô nương không phải người đã hạ gục toàn bộ cao thủ trong

sơn trại sao?”, Mặc Nguyệt lại tiếp tục hỏi.

“Tôi không cẩn thận tưởng lầm ba đậu là đậu tương nên đã nấu

cho họ ăn.”

“Phụt!”, cuối cùng Mặc Nguyệt cũng không nhẫn nhịn thêm được

nữa, đưa tay bịt miệng cười lớn.

Mặt tôi không chút biểu cảm, quét mắt nhìn hắn. Trong lòng

thầm coi thường: Đồ ngu, chuyện đó sớm đã chẳng phải chuyện cười gì mới mẻ nữa

rồi.

Mặc Nguyệt cười một thôi một hồi, cuối cùng cũng dừng lại, đột

nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ trở nên nghiêm túc, chẳng biết từ lúc nào

trên tay đã cầm cây đao bóng loáng, luồng sáng lóe lên sau lưng rồi lưỡi đao từ

từ kề lên cổ tôi.

Tôi chỉ cảm thấy phía sau mình nồng nặc sát khí, cơ thể run

rẩy không ngừng: “Đại hiệp tha tội”.

Mặc Nguyệt phả hơi thở bên tai tôi, thì thầm nói: “Ta và Thượng

Quan Tình từng giao đấu, cũng từng thấy dáng vẻ cô ấy. Tuy cô và cô ấy bộ dạng

rất giống nhau. Nhưng cô chắc chắn không phải là Thượng Quan Tình. Cô là ai?”.

“Đại hiệp nghe tôi nói! Nhà tôi ở một thôn trang nhỏ thuộc

cao nguyên Hoàng Thổ, cách nơi đây rất xa. Lúc đầu nhà tuy nghèo nhưng gia đình

tôi rất hạnh phúc. Sau này trong nhà chỉ còn lại mình tôi. Cho nên, tôi một

mình ra ngoài, dựa vào chút tài nghệ bói toán mà hành tẩu giang hồ. Hôm đó tình

cờ nhìn thấy Thượng Quan Tình đột ngột qua đời, lại bị bốn huynh đệ Âu Dương tưởng

lầm là Thượng Quan nữ hiệp, mọi người đều bảo Thượng Quan Tình chính là tôi,

cho nên chúng tôi mới phải tương kế tựu kế tiếp tục như thế.”

Tôi dùng ngữ khí trầm ổn để nói ra những lời hoang đường như

thế bởi vì tôi cảm thấy, nếu tôi nói với hắn mình là người từ tương lai xuyên

không đến, tôi lập tức có thể lại xuyên không thêm lần nữa, vả lại điểm dừng cuối

cùng lần này nhất định sẽ là Điện Diêm Vương.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, tôi ngước ánh mắt lo lắng chằm

chằm nhìn lưỡi đao sáng loáng.

Đại ca à, huynh niệm tình tôi hai lần hy sinh bản thân để trở

thành con tin được không, tha cho tiểu gia tôi lần này đi mà.

Lát sau, Mặc Nguyệt cuối cùng cũng buông cây đao trong tay,

mỉm cười kéo tôi vào lòng.

Tôi liếc trộm, lại phát hiện nụ cười phúc hắc[1] đang trùm

lên khuôn mặt độc ác phủ bóng đen xuống kia.

[1] Phúc hắc: Vẻ ngoài thân thiện ôn hòa nhưng nội tâm thì

gian tà xảo quyệt.

“Mau nói cho ta, tên cô là gì?”

“Dương Thái Hoa…”

“…”

Hắn cười, nhất định hắn đang cười.

Hu hu, tiểu gia đây cũng không muốn lấy cái tên đậm mùi bùn

đất ấy đâu, nhưng ngoài nấm hương ra, thứ có thể nghĩ đến lúc này chỉ có cái đó

mà thôi, hu hu…

“Hay cứ gọi cô là Tiểu Tình đi”, Mặc Nguyệt ra vẻ độ lượng

buông tha cho tôi.

Tiểu gia tôi mệt với huynh quá đi mất!

“Tiểu Tình, kể từ giây phút này, cô chính là nha hoàn của

ta.”

Tôi tròn mắt nhìn hắn, khóe miệng run rẩy không ngừng: “Đại

ca à, huynh đang đùa phải không”.

“Sao nữa? Không muốn hả?”, Mặc Nguyệt ngẩng đầu, chau đôi

mày đẹp mê hồn, vác bộ mặt “còn nói nữa ta giết cô”, nói.

Tôi không muốn nhưng lại chẳng dám nói.

“Thiếu gia, tiếp theo chúng ta sẽ dừng chân ở đâu?”

Lúc tôi ra đi nhẹ nhàng thanh thản, vẫy tay chào tạm biệt,

đã không quên để lại ám hiệu cho bốn huynh đệ Âu Dương. Vì thế, tiểu tử Mặc

Nguyệt khốn kiếp, lúc này tiểu gia thỏa hiệp, đợi đến khi ta chuyển mình, nhất

định sẽ biến thành đại tỷ, thành mẫu thân của ngươi!

“Chúng ta đi, ha ha, đi lầu xanh.”

Phụt!

Quả nhiên, tôi không thể ở lại quá lâu với kẻ có tư duy nhảy

cóc nhanh và mạnh thế này, nếu không tôi sẽ bị động kinh mất.

“Ha ha! Để chúc mừng nàng trở thành nha hoàn của ta, ta quyết

định đưa nàng đi thư giãn một chút”, Mặc Nguyệt mỉm cười xán lạn.

Tôi cảm thán, đẹp trai thế này lại không đi làm công tử,

không cống hiến hết mình cho sự nghiệp đam mỹ, lại đi làm ma quân vô đức như vậy,

quả nhiên Trời thật không công bằng!

“Nếu đã muốn chúc mừng, vậy thì chúng ta đến thanh phong

quán đi”, tôi cười lạnh đề nghị.

Mặc Nguyệt, huynh không phải là ma quân sao? Huynh chẳng phải

rất lợi hại sao? Nam nữ gì cũng chén được hết chính là huynh mà.

Mặc Nguyệt cười, dịu dàng như nước: “Được, theo lời nàng

đi”.

Tên nam nhân phúc hắc này! Tên nam nhân biến thái! Lại đồng

ý sao.

Nhưng, a ha ha ha ha! Tiểu gia tôi từ lâu đã muốn tới đó

chơi rồi.

Về thời cổ đại mà không đi ngắm mỹ nam, mất công tốn sức đi

ngắm mỹ nữ làm quái gì chứ.

“Hi hi, Mặc Nguyệt quả nhiên là người tốt nhất”, tôi cười

nham hiểm nói mà không nhìn thấy khóe miệng tà ác của hắn đang khẽ nhếch lên.

Khi bước lên bờ, trời cũng đã tối.

Ánh đèn xanh đỏ tỏ rõ trên đường hoa ngõ liễu.

Mặc Nguyệt kéo tôi vào một khách điếm để thay đổi y phục.

Tôi cúi đầu nhìn bộ y phục màu xanh như nước trên người, khẽ

giọng hỏi: “Sẽ không bị phát hiện chứ?”.

Mặc Nguyệt mặc bộ y phục trắng như ánh trăng, phe phẩy quạt

giấy, cười ha ha nói: “Chỉ dựa vào ngực của nàng sao?”.

Tôi bốc hỏa: “Cần huynh quản hả!”.

Đáng chết, người ngực to không có não, huynh không hiểu hả!

Như tiểu mỹ nữ nấm hương thông minh tôi đây, mới không phải

là thứ bỏ đi nhá!

Mặc Nguyệt không nhiều lời, đi cùng tôi mà chỉ thấy hắn lúc

nào cũng treo nụ cười đáng ghét trên mặt.

Đi dọc con đường, tôi hiếu kỳ liếc nhìn mấy quan quán công tử[1]

dáng điệu diễm lệ và cả những quan quán công tử đang nhàn tản đứng hai bên đường.

[1] Quan quán công tử: Cách gọi thông thường của kỹ nam

trong thanh phong quán.

Một đằng thì nhiệt tình như lửa, một đằng lại vờ hững hờ để

níu kéo. A a, thương nhân thời cổ đại đúng là có đầu óc kinh doanh quá!

Tôi muốn mở lầu xanh! Muốn mở lầu xanh!

Trong lòng thầm gào thét rầm trời nhưng vẻ mặt thì vẫn ung

dung thản nhiên, tôi quyết phải câu được một tiểu thụ nên nhất định phải giữ

gìn hình tượng công tử tuấn tú.

Đi được một lát, Mặc Nguyệt đến trước tòa nhà lớn nhất, trên

biển hiệu đề “Túy Tiên các” thì dừng lại.

Tôi không ngờ, thanh phong quán mà cũng có cái tên trang nhã

đến thế.

“Tiểu Tình, chúng ta vào đây đi.”

Tôi bước theo Mặc Nguyệt.

Từ trước đến giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân tới nơi

này, hiên ngang mà bước vào tấn bi kịch. Dù có nghĩ nát óc tôi cũng không sao

ngờ được, chính bước đi sai lầm này đã khiến tôi gặp phải không ít phiền phức.

Lúc này, đứng cạnh đám quan quán công tử, trên khuôn mặt thẫn

thờ, ngu ngốc của tôi chỉ hiện lên hai chữ “Hạnh phúc” mà thôi.

Đúng là thanh phong quán, vận xiêm y xuyên thấu, quan quán

công tử lượn lờ hàng đàn trước mắt. Oa, nào là lạnh lùng, đáng yêu, dễ thương,

nhiệt tình… kiểu loại gì cũng có cả.

Tôi và Mặc Nguyệt vừa bước vào, liền xuất hiện một chàng

trai rất mực tuấn tú khoác tay lên vai Mặc Nguyệt, cười yêu kiều nói: “Mặc đại

nhân lâu rồi không gặp, người ở chỗ chúng tôi rất nhớ ngài đấy”.

Thực ra, tôi rất muốn thưởng thức màn kịch này. Nhưng vừa

nghĩ đến Mặc Nguyệt thường xuyên tới đây, tôi chợt thấy toát lạnh sống lưng, cảm

giác như mình đang bị lừa vậy.

Tôi quyết định lùi sang bên cạnh, tránh xa tên háo sắc này,

chỉ cảm thấy hắn thật nguy hiểm.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...