Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 39

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc bốn huynh đệ Âu Dương xông vào phòng thì tôi vẫn đang phẫn

uất gặm chân gà. Mấy người bọn họ vừa trông thấy bộ dạng của tôi, ban đầu còn sững

sờ, sau đó thì cùng nhau lao đến.

Tôi tức muốn thổ huyết, rõ ràng là đồ ăn tiểu gia tôi gọi,

các người làm gì dám tranh nhau ăn thế chứ.

“Các huynh muốn chết hả!”

“Nha đầu thúi, nàng cũng vô lương tâm lắm. Chúng ta nhọc

công tìm kiếm nàng một ngày một đêm, không ăn không uống, giờ nàng lại còn ý kiến

nữa hả”, Âu Dương Thiếu Nhân vừa ăn vừa nói.

“Đúng, đúng thế, chúng ta đều đói sắp chết đây.”

“Nấm hương, ngon lắm.”

“A, a, tôi muốn ăn đùi gà.”

Ăn! Ăn! Ăn chết các huynh!

Tôi mặt mày hằm hằm dùng chiếc chân gà đang cầm trong tay nện

lên đầu Âu Dương Thiếu Nhiên. Âu Dương Thiếu Nhiên sụt sịt òa khóc, vung tay giằng

lấy miếng nấm hương trong miệng Âu Dương Huyền. Âu Dương Huyền bị bất ngờ liền

phun toàn bộ những thứ trong miệng lên người Âu Dương Y. Âu Dương Y lại hoành

tráng cầm chiếc bánh trong tay ném thẳng vào mặt Âu Dương Thiếu Nhân.

Còn tôi, lại bị Âu Dương Thiếu Nhân hoa lệ ụp đĩa rau cải trắng

lên đầu.

Cho nên mới nói, tôi ghét nhất mấy trò nghịch thái quá vô bổ

như thế.

Nhưng, có thể khẳng định một điều rằng, họ, nhất định rất

quan tâm đến tôi. Cho nên, cảm ơn!

Tôi là người có trí nhớ không tốt lắm. Những chuyện liên

quan đến ma quân, chỉ cần tới sáng hôm sau đã quên sạch.

Để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi chính là vị bang chủ

cái bang với cái đầu kinh tế phát triển siêu cấp. Một ngày nào đó nhất định tôi

phải đi gặp người đó mới được.

Làm ăn mày thì đều phải mặt dày, lỳ lợm, nhưng kiếm cũng

khá. Dù sao tôi cũng không muốn làm nữ hiệp gì gì đó, đổi nghề sang làm ăn mày

cũng được.

“Thượng Quan Tình, nàng đi làm ăn mày chẳng thà đi làm ni cô

còn hơn”, Âu Dương Huyền nói với tôi như thế.

Tôi nhếch mép đau khổ, mặt mày xám xịt.

Chắc chắn tên tiểu tử này đang thầm yêu tôi, nếu không sao lại

quan tâm đến chuyện của tôi thế chứ.

“Nàng yên tâm, ta thầm yêu ai chứ không yêu nổi nàng đâu”,

Âu Dương Huyền vẫn giữ khuôn mặt khó coi vạn năm không đổi đó nhìn thấu vẻ mặt

không lộ tâm trạng của tôi.

Tôi chỉ muốn băm vằm tảng băng trên mặt kia.

“Tôi quyết định rồi, địa điểm tiếp theo, chúng ta sẽ đến Lạc

Dương”, tôi nhảy lên tuyên bố.

Lạc Dương, tôi đã muốn đi từ lâu rồi. Tôi muốn viết một bộ

tiểu thuyết thật hoành tráng, cũng muốn đi bán giấy, kiếm thật nhiều tiền.

A, a, tiểu gia tôi vốn thích những nơi đẹp đẽ mà. Mấy tên tiểu

tử kia méo mặt quay lại nhìn tôi, cuối cùng cũng quyết định tiếp theo sẽ đi về

phương Nam.

Ngày xuất phát, Âu Dương Thiếu Nhân buộc một chiếc còi lên

người tôi, tôi thổi, dùng hết sức thổi, nhưng sao nó không phát ra tiếng.

Âu Dương Thiếu Nhân cười nói: “Tiểu Tình, nếu nàng cần ta,

hãy thổi nó bằng tất cả nhớ nhung. Ta nhất định sẽ nghe thấy”.

Tôi trợn mắt nói với huynh ấy: “Âu Dương Thiếu Nhân, huynh

quả là kiêu ngạo”.

Âu Dương Thiếu Nhân im lặng không nói.

Đi về phương Nam, chúng tôi quyết định đi bằng đường thủy.

Oa, tôi rất thích. Tưởng tượng chút xíu, tôi ngồi bên một

cây đàn, khói sóng chảy dài, ngón tay gảy nhẹ. Hát rằng: “Ta chỉ là một cây nấm

hương xinh đẹp, la la la…”.

Phụt! Thôi bỏ đi, đây không phải là sở trường của tiểu gia

tôi.

Hay là tôi đổi sang một bộ y phục nho sinh, phe phẩy quạt giấy

mà nói một câu: “Oa, sông lớn quá, nước thật đầy”.

Phụt! Quả nhiên, tiểu gia tôi chỉ thuộc trường phái ảo tưởng.

Thể loại văn thơ lai láng không thích hợp với tôi.

Chắc là hiếm lắm mới có ngày thời tiết đẹp như thế. Tôi phát

hiện hôm nay đặc biệt có rất nhiều người lái đò. Không, không phải là đặc biệt,

mà là dị thường.

Quay đầu lại, tôi cười với Âu Dương Thiếu Nhân: “Nhiều người

như vậy làm gì chứ, đánh nhau phải không?”.

Âu Dương Thiếu Nhân mặt mày xanh xao nói với tôi: “Tiểu

Tình, nếu có một chiếc thuyền lao với tốc độ bất bình thường đến bên cạnh nàng,

vậy nàng cảm thấy hắn ta muốn làm gì?”.

Tôi hào hứng, huynh ấy bị ngốc sao.

“Vậy mà cũng phải hỏi, đương nhiên là muốn đánh huynh rồi.”

“Vậy có rất nhiều con thuyền đang hướng về phía nàng thì

sao?”

“Đánh chết huynh.”

Âu Dương Thiếu Nhân vác khuôn mặt chẳng biết nên cười hay

nên khóc, chỉ tay về phía sau tôi rồi nói: “Nhìn về phía sau, tạm biệt cuộc đời

của nàng đi”.

Tôi xoay người, ngẩn ngơ giây lát.

Không phải chứ, tôi tự cảm thấy mình từ nhỏ đã ngoan hiền,

luôn chấp hành chủ trương của đảng. Tại sao ông Trời lại đối xử với tôi như vậy.

Những con thuyền đang đi lại hiền hòa trên sông bỗng chốc như biến thành ma quỷ

rồi xông thẳng về phía chúng tôi mà hô vang “Giết, giết!”.

Tôi trợn tròn mắt, không dám tin những thứ mình đang thấy, cố

dùng cặp mắt như hai chiếc đèn pha của mình mà soi cho thật kỹ, cuối cùng cũng

phát hiện nguyên nhân. Đó chính là, tất cả những chiếc thuyền này đều bám theo

một chiếc thuyền đi hàng đầu trong đó.

Tôi khóc, đại ca à, tôi nhận ra rồi, các huynh đang bị truy

sát phải không. Các huynh có thể làm nghề gì đó có đạo đức một chút được không,

đừng làm liên lụy đến người vô tội như vậy nữa.

Sống trên đời này thật chẳng dễ dàng chút nào.

“Âu Dương Thiếu Nhân, chúng ta mau chạy thôi”, tôi oang oang

hét lớn.

“Không chạy được nữa… chúng ta cũng bỏ mạng như con thuyền

kia thôi, bị bao vây rồi.”

Những chiếc thuyền kia đột nhiên dừng lại. Tôi đang cảm thấy

may mắn khi mình có thể sẽ không phải làm thủy quỷ thì bốn phía lại bất ngờ

vang lên tiếng hét “Giết!”. Chỉ thấy hình đao bóng kiếm sáng loáng, họ đuổi,

tôi chạy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra một điều, đó là làm nữ nhân vật

chính xuyên không thật không dễ dàng. Mấy ngày nay, những chuyện khác thì chẳng

đụng phải, sao lúc nào cũng vướng vào mấy chuyện truy sát giết chóc thế này.

Thực ra, nhà của tiểu gia tôi ở dưới chân núi Đại Trạch, nhà

tôi có bố tôi, mẹ tôi và tôi. Khó khăn lắm tôi mới xuyên không được. Các vị

thúc thúc buông tha cho tôi đi mà.

Chẳng thể chờ đợi họ ra tay, lúc này chỉ tôi mới có thể tự cứu

mình.

Tôi xoay người, ra chỉ thị với Âu Dương Thiếu Nhân: “Cướp

chiếc thuyền phía xa nhất kia, chạy!”.

Bốn người kia lập tức tạo thế bỏ chạy, bất ngờ có người bay

đến cản đường tháo thân của chúng tôi.

Khi bốn huynh đệ Âu Dương đều đã ở trên một chiếc thuyền

khác, tôi vẫn còn đứng sững, không lao theo được.

Đột nhiên trên đỉnh đầu xuất hiện một bóng đen, sau đó luồng

sáng bạc lóe lên, và rồi một cây đao lại oai hùng ghè lên cổ tôi.

Cảnh này thật giống với những cảnh trong bộ phim quay chậm,

quay đi quay lại nhiều lần.

Tôi nghiêng đầu, mặt mày xám xịt, miệng không ngừng run rẩy.

“Nè, mặt nạ của huynh, vẫn kỳ lạ như thế nhỉ.”

Cho nên mới nói, hu hu, cái gọi là tình cờ gặp gỡ gì gì đó,

căn bản là lừa người mà.

Đại ca à, huynh thuộc băng đảng mặt nạ hả, nhất định là băng

đảng mặt nạ rồi!

“Cấm động thủ, nàng ấy là Thượng Quan Tình”, Âu Dương Thiếu

Nhân lại lần nữa hét lên.

Tôi đưa mắt nhìn, vô số hiệp sĩ đang vây quanh, bộ dạng bi

thương như muốn nói “Lại là cô hả”.

Tôi chán nản, lòng thầm đồng thanh nói cùng bọn họ: “Thượng

Quan Tình, lại là cô hả?”.

Ma quân kia đầu tiên là sững người, sau đó lại cúi đầu cười

cười, cách chiếc mặt nạ, dùng giọng dễ nghe nói với tôi: “Thượng Quan Tình? Ha

ha, lại là cô hả. Chúng ta đúng là có duyên”.

Đúng, không sai, chúng ta rất có duyên. Vậy là sau một hệ liệt

cơ duyên trùng hợp, tôi lại lần nữa bị bắt đi đầy hoa lệ.

Khi chiếc thuyền đã đi xa, tôi vẫy tay chào tạm biệt bốn

huynh đệ Âu Dương, nói một câu: “Lần sau, mời các huynh trực tiếp đến cái bang

tìm tôi”.

*

“Nè, tại sao lần nào gặp cũng thấy cô đi cùng bốn người đó

thế?”

Tôi liếc xéo hắn, chẳng thèm đoái hoài.

“Nè, nói cho ta biết, cô muốn chết sao?”

Xí! Tại sao tôi phải nghe lời huynh chứ!

“Vì tôi quen mấy người đó.”

Thôi được rồi, huynh là ma quân, huynh là to nhất, tiểu gia

tôi không chống đối huynh nữa, trước tình hình này tôi không mở miệng với huynh

chắc không được.

“Hả? Cô không phải Thượng Quan Tình sao? Đáng ra phải quen

biết rất nhiều người chứ.”

“Ờ, trí nhớ của tôi không được tốt lắm nên những người tôi

có thể nhớ cũng không nhiều.”

“Hả? Nói như thế cô có nhớ ta không?”

“Không, tôi chỉ cảm thấy chiếc mặt nạ này trông rất quen”,

tôi lạnh lùng nói.

Không sai. Tôi chẳng biết tên hắn là gì, cũng chẳng biết gia

cảnh nhà hắn ra sao, thứ nhớ nhất chỉ là chiếc mặt nạ vạn năm bất biến kia mà

thôi.

Nghe câu trả lời như thế, ma quân rõ ràng có chút tức giận.

Tôi một mình ngồi bên mạn thuyền ngắm dòng nước, đâu có thời

gian mà quản chuyện hắn vui hay buồn chứ.

“Ta muốn dùng một cách đặc biệt để giúp cô có thể nhớ ta”, hắn

ta nói.

Yên tâm, tôi nhất định sẽ chọn cách quên huynh hoàn toàn.

Tôi vừa nghĩ như thế, đột nhiên trên đầu lại xuất hiện một bóng đen cực lớn.

Tôi liền có một dự cảm rất không lành, ngoái đầu nhìn, muốn nói gì đó. Tóm lại

là chỉ thấy trời đã giăng đầy bóng đêm.

“Tõm” một tiếng, tôi lại vinh quang ngã xuống dòng nước.

Tiểu nhân! Tiểu nhân! Tôi không biết bơi mà…

“Tôi, tôi!”, tôi vùng vẫy hét lớn.

Tên ma quân đáng chết bộ dạng nhẹ nhàng như mây bay gió thoảng

tháo chiếc mặt nạ xuống.

Hắn ta rất đẹp trai, đáng tiếc là tôi không có tâm trạng để

ngắm. Tôi muốn ngắm, dù sao số tôi may mắn cũng sẽ được ngắm mà.

“Ta tên Mặc Nguyệt, gọi tên ta đi rồi ta sẽ kéo cô lên”, hắn

nói.

Tôi vẫn cố vùng vẫy, rất muốn hét thẳng vào mặt hắn.

Nhưng, tiểu gia tôi xuyên không lần này cũng chẳng dễ dàng,

chết như thế thì ai sẽ lượm xác tôi về chứ. Gọi thì gọi!

“Mặc Nguyệt!”, tôi gọi như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

“Quá hung dữ, dịu dàng hơn chút đi.”

Con tim tôi băng lạnh. Hu hu, tôi đã uống mấy ngụm nước lớn

rồi đấy.

“Mặc Nguyệt!”, tôi dùng giọng dịu dàng ấm áp gọi.

“Nhỏ quá, to hơn chút nữa.”

“…”

Tôi thật, thật lòng rất muốn hét lên cho hắn nghe.

Nhưng… Hắn tưởng tôi là quả bóng hả? Tôi có thể tự nổi trên

mặt nước được sao.

Trong chớp mắt tôi đã chìm nghỉm, tên nam nhân chết tiệt cuối

cùng cũng nhảy xuống. Dưới đáy nước, trong tia khúc xạ của ánh mặt trời, tôi thấy

tên tiểu tử đáng chết đó mỉm cười.

Ta nguyền rủa ngươi, ta nguyền rủa cả chín đời con cháu chắt

nhà ngươi.

Tôi thầm nghĩ, quả nhiên thứ càng nguy hiểm thì càng đẹp và

thu hút.

Lại lần nữa được hít thở bầu không khí trong lành tươi mới,

lại một lần nữa được ngắm bầu trời trong xanh.

Tôi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của ma quân đang hiển

hiện trước mắt, thầm cảm thán trong lòng: Làm ma quân, khốn kiếp, chẳng có gì tốt

đẹp!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...