Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 38

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tục ngữ nói: Người trong giang hồ, đâu thể không mang binh

khí, nếu không muốn mang binh khí thì nhất định phải tìm người mang thay.

Hiện tại, lúc này, tôi cảm thấy mình hoàn toàn có lý do

chính đáng để kéo người đến mang giúp tôi một cây binh khí.

Nữ hiệp…

Cuộc sống đúng là chẳng đơn giản chút nào…

Đại ca à, huynh đừng để mấy chuyện đen đủi đổ lên đầu tôi nữa

được không, thỉnh thoảng cũng nên lựa chọn đối tượng một chút rồi mới rót vận

đen xuống có được không vậy?

Tôi thấy nếu tôi chết đi, nhất định chương trình giải trí

này sẽ trao tặng cho tôi một giải, gọi là: Giải thưởng cống hiến xuất sắc nhất

dành cho người có nhiều đóng góp cho ngành giải trí.

Tác giả à, cô phải nhớ giúp tôi làm đơn xin đấy nhé…

Các vị huynh đệ tỷ muội sẽ hỏi tôi tại sao lại xảy ra chuyện

như thế phải không?

Vậy thì phải truy nguồn về cái buổi chiều gió lạnh xào xạc

trong một ngày xuân nọ.

Tôi cùng bốn huynh đệ Âu Dương đã tìm được khách điếm, đang

chuẩn bị ăn cơm, sau đó sẽ nghỉ lại một đêm để tiếp tục chuyến phiêu lưu.

Chúng tôi có gọi một vài món, tôi ăn như thuồng luồng. Đang

nhiệt tình hết mình chẳng để ý đến ai, bỗng nhiên tôi thấy xung quanh trở nên hỗn

loạn.

Tôi sững người.

Ý, đánh nhau hả? Chỉ thấy nào là mâm, đũa, đao, kiếm tung

tóe đầy trời.

Làm cái gì thế, các người đánh nhau mà chẳng mở màn gì cả? Tại

sao ngay cả tiểu gia đây cũng không được thông báo để còn biết đường mà chạy

trước.

Tôi vừa thầm nghĩ vừa tìm đường thoát thân, nhưng chẳng thể

ngờ mình lại có thể bị lôi ra làm con tin.

Lúc đó đột nhiên có người hét lên một câu: “Hắn trúng độc rồi,

không chống cự được lâu nữa đâu”.

Khi ấy tôi mới phát hiện, hóa ra trước mắt tôi là một đám

người quây quanh mấy tên nam nhân đeo mặt nạ.

Tôi và bốn huynh đệ Âu Dương đưa mắt nhìn nhau.

Khoảng thời gian này, tôi đang phiêu du trên giang hồ nên

cũng phải cẩn thận dè chừng. Trở thành nhân sĩ giang hồ, trở thành một nhân sĩ

chính phái trên giang hồ, trở thành nhân sĩ chính phái nổi danh được treo hai từ

nữ hiệp trên giang hồ…, giây phút này chuyện mà tôi muốn làm nhất chính là hăm

hở đưa ra hai mươi phần tinh thần và trăm phần trăm nhiệt huyết để… để bỏ chạy.

Cái gì? Các vị nói tôi giả chính nghĩa. Tôi vốn chẳng cảm thấy

chính nghĩa gì ở đây cả, huống hồ mấy thứ trên phim truyền hình diễn cũng đều

là giả đấy thôi, chẳng phải đạo diễn đều để lại cho khán giả một câu: “Câu chuyện

này vốn hoàn toàn là hư cấu”, người nào tin mới là kẻ ngốc.

Huống hồ, các vị đâu thể biết được, mấy người mà bị cả đám

người quây đánh thì giữa họ có những mối quan hệ phức tạp gì.

Mấy kẻ đeo mặt nạ này chắc chắn là ma đạo, tên vừa bị trúng

độc kia ắt là ma quân đang bị hiệp sĩ võ lâm công kích.

Tôi đã có bốn huynh đệ nhà Âu Dương làm lá chắn, một mình di

chuyển về phía thang gác, đột nhiên, trước bao con mắt chứng kiến, một nam nhân

bất chợt xuất hiện trên đầu tôi, thân khoác kim giáp thánh y, chân đạp trên cầu

vồng bảy sắc…

Ái chà! Ái chà! Sai rồi! Hắn đeo mặt nạ màu bạc, tay cầm đao

bóng loáng, đáp xuống bên cạnh tôi vô cùng đẹp mắt, cây đao cũng hiên ngang được

ghè lên cổ tôi.

Tôi nghiêng đầu, cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

“Đại ca à, mặt nạ của huynh, sao kỳ lạ thế!”.

Trái tim tôi thầm kêu gào, đại ca à, tại sao huynh lại muốn

bắt tôi. Tôi chỉ là nhân vật phụ thôi mà. Bốn mỹ nam nhà Âu Dương sao huynh

không bắt, mấy người bọn họ đều hơn đứt tôi.

Lúc này, bốn huynh đệ Âu Dương mặt mày căng thẳng lo lắng, vừa

giúp nhân sĩ võ lâm kia một tay vừa bận bịu tranh luận với tên ma quân đằng

này.

“Cấm động thủ, nàng ấy là Thượng Quan Tình, làm tổn thương

nàng ấy, các ngươi không ai biết hậu quả thế nào đâu.”

Thiếu Nhân à, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy huynh nói

câu nào hay như thế đấy.

“Vị huynh đệ này, ra tay với một nữ nhi yếu đuối, hành vi

này thiên lý bất dung, Trời chẳng chấp nhận, ngày ngày gặp ác mộng, sẽ không có

kết cục gì tốt đẹp đâu.”

Hu hu, Âu Dương Y, nếu huynh thực sự có thể nói cho hắn chết,

thì tôi nhất định sẽ dành cho huynh một trăm phần trăm nhiệt thành ủng hộ.

Nhưng nếu huynh nói mà hắn không chết, thì huynh tự cầu phúc cho mình đi. Tôi sợ

rằng hắn không kiềm chế được sẽ đưa huynh lên Tây Thiên trước đấy.

“Đáng chết!”

Tảng băng lạnh lẽo chết tiệt, huynh đang nói hắn hay nói tôi

đáng chết đấy hả? Nếu huynh nói tôi, thì tôi có làm ma cũng không buông tha cho

huynh đâu nhé.

“Đồ ngu ngốc kia, thả Tiểu Tình của ta ra!”

Không ngờ Thiếu Nhiên, vào lúc này, người chính trực, ngay

thẳng nhất lại là huynh. Trước đây, đúng là tôi đã trách lầm huynh…

“Để ta đi!”, tên ma quân thổ ra một câu như thế. Hắn rõ ràng

đã trúng độc, cơ thể run lên bần bật, tay cầm đao ghè chặt cổ tôi. Tôi đang

nghĩ nên dùng phương án nào cho hiệu quả đây.

Lòng thầm tính toán nếu lúc này manh động, hắn lập tức sẽ

đưa tôi đi gặp Phật Tổ.

“Để hắn đưa tôi đi. Các huynh đừng đi theo, nhất định tôi sẽ

không sao đâu”, tôi cảm thấy lúc này hay là làm chút gì đó đậm tình người, vì

thế liền lớn tiếng hét lên.

Mấy khuôn mặt trước mắt tôi đột nhiên nghệt ra, lộ vẻ không

cam tâm, nhưng xét thấy phản ứng lúc này của bốn huynh đệ Âu Dương, cũng chỉ

còn cách để tôi và ma quân kia cùng rời đi mà thôi.

Thế là tôi vừa mới chạy thoát khỏi hang ổ của sơn tặc, chiếc

lồng hoàng kim, giờ lại rơi vào ma cung.

Tên nam nhân kéo tôi bỏ chạy điên cuồng, cuối cùng chạy đến

một sơn động thì không còn sức lực, ngã gục xuống.

Hắn dựa vào mỏm đá, sau chiếc mặt nạ ngàn năm không đổi, nói

với tôi: “Nếu giờ cô nương không chạy, không chừng sau này ta sẽ suy nghĩ lại

mà thả cô nương. Nhưng nếu cô nương chạy thì dù ở nơi chân trời góc biển, ta

tuyệt đối không buông tha cô”.

Tôi không thèm để ý đến hắn.

Xí! Loại người gì thế hả, chả khác gì dân bụi đời, lại còn

giả bộ sâu sắc. Ấu trĩ!

Tôi nhìn ra bên ngoài, ôm chặt tay nải trong lòng. Tay nải

đeo bên người này là do bổn nữ hiệp đặc biệt chế tạo. Bên trong có tiền và đồ

ăn cần dùng lúc nguy cấp.

Khốn kiếp, vốn dĩ tiểu gia tôi không hề đói, cũng đều trách

tên ma quân chết tiệt gì gì kia, nói mang theo tôi bỏ chạy, thực chẳng thà bảo

rằng bắt tôi vác hắn chạy cho lành.

Cây nấm hương mười bảy năm bị hắn đè lên chắc thành bảy mươi

năm quá.

Tôi đem tất cả nỗi hờn giận trút lên đám đồ ăn trong tay nải,

vừa nhai thịt bò vừa ăn màn thầu.

Oạch! Thực ra tôi vốn có thói quen ăn không hết sẽ để dành.

Cho nên, bánh màn thầu và thịt bò trên tay vẫn còn nóng.

Đang tận hưởng mùi thơm ngào ngạt của món ăn, tôi bất ngờ

phát hiện ánh nhìn pha lẫn thủy hỏa đang rọi về phía mình.

Sau đó, một chuyện thần kỳ đã xảy ra…

Tôi nghe thấy tiếng “ùng ục”.

Cái miệng đang nhai thịt bò bỗng há hốc ra.

Không… không phải chứ.

Bụng của ma quân đang réo vang hả.

Tảng băng đá này, ma quân đáng chết, bụng của ma quân lại

phát ra tiếng sôi “ùng ục”, “ùng ục” sao. Tôi thực sự muốn đi bố cáo khắp thiên

hạ chuyện này.

“Nếu cô nương dám nói ra chuyện này, tôi sẽ cắt lưỡi cô

nương”, ma quân lạnh lùng nói.

Tôi cố nhịn cười, đưa chiếc màn thầu còn lại cho hắn. Hắn ngập

ngừng giây lát không nhận.

Khóe miệng tôi khẽ nhếch vẻ xem thường: “Yên tâm, không có độc

đâu, hơn nữa bản thân huynh cũng trúng độc rồi, sợ gì lại trúng độc thêm chứ,

nói không chừng lại lấy độc trị độc cũng nên”.

Ma quân không nói gì, đưa tay nhận lấy, tôi thầm nghĩ cái mặt

của hắn lúc này nhất định đen xạm đi rồi cũng nên.

Thực ra, tôi cũng chẳng phải người tốt đẹp cho lắm, chỉ là

tôi cảm thấy hơi nhàm chán, nên rất muốn trông thấy khuôn mặt của ma quân. Vả lại,

tôi đã chia cho hắn nửa đống đồ ăn của mình, mà lại đúng là chiếc màn thầu bị

rơi xuống đất rồi nhưng tôi nhặt lại vì không muốn cho đám chó hoang lượn lờ chốn

khách điếm kiếm miếng ăn.

Tôi lén cười hi hi, đắc tội với bổn nữ hiệp tôi cũng chẳng

có kết cục tốt đẹp gì đâu.

“Nè, đổi màn thầu của cô nương cho ta.”

“Cái… cái gì?”, tôi sững người hét lên.

Trong lòng tôi có một cảm giác chẳng lành, mồ hôi túa ra

không ngừng.

“Ta nói là đổi cho ta!”

“Nhưng tôi cắn rồi.”

“Ta không ghét cô nương, nên sẽ miễn cưỡng ăn tiếp được.”

Hu hu, khóe mắt tôi ngấn lệ đưa tay ra nhận màn thầu, nhìn

cho chết thì thôi. Tôi hận, tôi hận tại sao lúc đứng lên mình lại không vô ý giẫm

vào chiếc màn thầu này cơ chứ.

Tôi nước mắt lưng tròng chuyển hướng nhìn về phía ma quân,

âm mưu dùng ánh mắt để mong nhận được lời an ủi.

Ai biết đâu, ma quân chết tiệt này lại điềm nhiên mở chiếc mặt

nạ, để hở một nửa từ miệng trở xuống. Vậy là một nửa khuôn mặt đã lộ ra rồi…

Ma quân ăn xong thì bắt đầu yên vị. Tôi lại ngán ngẩm ngồi

trong góc vẽ mấy vòng tròn lên đất rồi nguyền rủa hắn. Bất giác ngủ lúc nào chẳng

hay.

Đợi đến khi tỉnh lại, trên người tôi chỉ còn lưu lại đúng một

bộ y phục cùng mấy thứ đặt trên đất trước đó, làm gì còn thấy ma quân nào nữa.

Ánh mặt trời bên ngoài cửa động xán lạn, tôi hào hứng bật dậy

chạy ra ngoài.

Tự do! Tự do rồi! Oh yeah!

Phóng thẳng ra ngoài sơn động, nhìn thấy thảm cỏ xanh mướt,

chim chóc bay lượn, côn trùng kêu vang, tiếng nước chảy trong khe suốt róc rách

không ngừng, bầu không khí tự nhiên sảng khoái thư thái vô cùng.

Núi non nơi đây thật đẹp, trời cao thật trong xanh, sông dài

thật tuyệt diệu quá đi.

“Đây là đâu vậy?”

Tôi bẻ một cành cây, rồi men theo sườn núi mà leo xuống.

Tôi nguyền rủa lần thứ một trăm linh một tên ma quân bi thảm

mà đến ngay cái tên tôi cũng không biết. Hắn tự nhiên lại kéo tôi lên núi cao

thế này, rồi mặc kệ tôi mà cứ thế một mình xuống núi.

Cuối cùng tôi cũng ra khỏi khu rừng, trở thành nhân vật cừ

khôi nhất thời cổ đại. Vì lúc tôi giả trang ăn mày đi vào thành, cũng có vô số

ăn mày đến trước mặt mà nói với tôi rằng: “Hi hi, huynh đài mới đến hả. Tại sao

bang chủ của chúng ta lại để huynh đài tới đây nhỉ. Năm nay nghề ăn mày cạnh

tranh khốc liệt lắm đấy”.

Thật ngưỡng mộ, không ngờ ngay từ thời cổ đại, bang chủ cái

bang đã có đầu óc kinh tế đến vậy.

Tìm đến khách điếm, sau khi đưa lệnh bài của Âu Dương gia

cho ông chủ xem xong, cuối cùng tôi cũng được trở về với cuộc sống của một nữ

hiệp.

Khoảng thời gian bên cạnh ma quân, tôi đã học được một chân

lý: Làm ma quân, khốn kiếp, đều là lũ vô lương tâm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...