Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 29

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lang thang, lênh đênh.

Tôi chỉ có thể dùng mấy chữ này để hình dung tình hình hiện

tại của mình.

Thượng đế ơi, hồi học tiểu học người nào đã phê chuẩn cho

con tốt nghiệp thế không biết. Đúng là thân phận lang thang lênh đênh mà.

Á á! Cho tôi mượn con dao, tôi phải giết tên đáng chết này.

Con trai của Hoàng đế thì sao chứ? Nhi tử của Hoàng đế thì oai

lắm hả?

Chỉ cần huynh đến thế kỷ Hai mươi mốt, tôi đảm bảo huynh sẽ

được đưa vào vườn bách thú để trưng bày, còn dán thêm tấm biển trước lồng “Thú

quý thời cổ đại”, bên ngoài sẽ treo thêm tấm biển “Thỏa thê mà ngắm” để mọi người

cùng thưởng thức.

Lúc nãy huynh ném cái gì thế hả, ông mặt trời to tổ bố như vậy,

nắng gắt thế kia mà huynh lại bắt tiểu gia đây đánh xe ngựa, đã vậy tiểu gia phải

để xe ngựa của huynh gặp nạn mới được.

“Chạy!”

Vì tôi cố tình trút hận vào chiếc roi đánh ngựa, khiến ngựa

chạy điên cuồng trên sơn lộ gập ghềnh, khúc khuỷu.

A a! Ngựa chạy nhanh quá, ngựa chạy quá nhanh!

Tôi nghe thấy tiếng cốc trà rơi vỡ, một chiếc bánh đậu xanh

chẳng biết từ đâu bay tới đáp xuống trước mặt. Tôi há miệng, thận trọng đón lấy.

A ha ha ha! Cho tiểu gia tôi ăn miễn phí à, tiểu gia tôi

không khách khí đâu.

Đúng lúc đó Giang Tả lật đật bước ra.

Hắn ta nhất định rất muốn nện cho tôi một trận, nhưng tôi

không sợ!

Vừa hay lúc đó tôi đang nhét miếng bánh đậu xanh vào miệng,

nhưng Thượng đế biết đấy, đó lại là chuyện khiến tôi thấy vô cùng hối hận.

Bởi chính vào lúc tôi ăn miếng bánh đậu xanh, chẳng biết đứa

nhóc xúi quẩy nhà nào lại vô tư đốt pháo.

Chẳng qua chỉ là pháo thôi mà, các chư vị huynh đài sẽ hỏi tại

sao tôi phải tức giận như thế phải không?

Xí, tôi có thể không tức giận được sao?

Tiếng pháo lẹt đẹt vang lên khiến ngựa giật mình kinh sợ, nhảy

dựng lên, hí điên cuồng. Trong khi đó tôi đang anh hùng nuốt lấy miếng bánh đậu

xanh và thế là hiên ngang rước huy hiệu mang chữ nghẹn trở về.

Nhưng đó không phải là điểm mấu chốt! Không phải điểm mấu chốt!

Tất cả những thứ đó đều không phải điểm mấu chốt! Quan trọng nhất là, tôi từ

trên ngựa lăn xuống đất, tứ chi dang rộng bốn phía tạo thành hình chữ đại cực lớn

trên mặt đất, không dậy nổi. Mà lúc đó chẳng biết ở đâu lại có người chạy ra.

“Cấm động đậy, để hết những thứ giá trị ở lại còn các ngươi

có thể đi”, một người gào to.

Mau, mau đến đỡ tôi dậy trước đã, tôi không cử động được nữa,

sắp nghẹn chết rồi nè!

“Các người là ai?”, Giang Tả hỏi.

Chết tiệt! Sao huynh ngốc thế, vừa nghe giọng phải biết ngay

là ăn cướp chứ!

“Chúng ta là sơn tặc”, có người đáp lời.

Hỏi các người thì các người trả lời ngay hả, có nguyên tắc

không thế.

“Giữa ban ngày ban mặt, thiên hạ thái bình, cảnh xuân tươi đẹp”,

Âu Dương Y bắt đầu dùng thành ngữ để tấn công.

Hu hu, đại ca à, tha cho tôi đi, đại ca đừng khiến tôi kích

động thêm nữa được không?

“À! Tiểu Tình, sơn tặc đấy, sơn tặc! Ơ… Tiểu Tình đâu rồi?”

Âu Dương Thiếu Nhiên, huynh hào hứng cái khỉ gió gì chứ?

Huynh không biết kể từ khi gặp Giang Tả, loại người tôi ghét cay ghét đắng

chính là sơn tặc sao?

Còn nữa, dù sao cũng cảm ơn huynh vì đã nhớ đến tôi. Nhưng,

sao huynh không đến đỡ tôi dậy?

Nhanh lên, tôi sắp trở thành nữ hiệp đầu tiên chết vì nghẹn

rồi đấy!

Đúng lúc tôi cho rằng mình đang trên đường xuống hoàng tuyền,

thì bốn huynh đệ Âu Dương cuối cũng đã phát hiện ra, chạy đến đỡ tôi dậy.

“Khụ khụ khụ!”, tôi được bọn họ đỡ lên, cuối cùng cũng thoát

khỏi miếng bánh đậu xanh. Sau đó, tôi liếc ánh mắt phẫn nộ về phía đám sơn tặc.

Sơn tặc chết tiệt! Tiểu gia đây thề không đội trời chung với

các người.

“Là tên nào?”, tôi hai tay chống nạnh, tức khí hét vang một

góc trời.

Âu Dương Thiếu Nhân cùng Giang Tả đều bị khí thế của tôi dọa

cho kinh hãi, còn đám sơn tặc đứng đối diện cũng bị tôi dọa cho không còn mảnh

giáp.

Hừ hừ! Thứ tôi cần chính là thành quả này đây.

Hít một hơi thật sâu, tôi lớn tiếng trách mắng: “Là con cái

nhà ai mà không biết điều như thế, không kiếm nổi một chỗ không người mà nổ

pháo à”.

Rõ ràng tôi cảm nhận được, màu đen đã giăng khắp không gian.

Lẽ nào tôi nói sai điều gì?

“Tiểu… Tiểu Tình, pháo đó không phải do trẻ con nổ đâu”, Âu

Dương Thiếu Nhiên sầm mặt lại, khẽ giọng giải thích.

Tôi lông mày dựng ngược, cơn tức giận trong lòng càng tăng:

“Cái gì? Người lớn mà cũng có quyền đốt pháo tùy tiện như thế hả?”.

Đám sơn tặc có vẻ không chịu nổi những lời nhảm nhí của tôi

bắt đầu buông lời: “Tiểu tử thối, đừng giả ngây giả ngô nữa, nói cho các ngươi

biết, hôm nay các ngươi không để những món đồ giá trị ở lại, thì hãy để mạng của

các ngươi ở lại”.

Vừa nghe thấy vậy, tôi cười xởi lởi: “Ha ha! Ha ha ha! Ngươi

bảo, ha ha, bảo tiểu gia ta để mạng lại? Nực cười!”.

Tôi vung quạt (Quạt này từ đâu ra thế nhỉ? Tôi đáp: Ngốc thế,

tôi cần nó lúc giả nam, giả nam thì sao có thể thiếu quạt được cơ chứ!), nói với

đám sơn tặc: “Nè, lũ sơn tặc kia, tiểu gia ta cho ngươi biết, tiểu gia ta có rất

nhiều tiền”.

Trong sự kinh ngạc của bốn huynh đệ Âu Dương và Giang Tả,

tôi xoay người đi về phía xe ngựa lấy ra một chiếc ghế và tất cả số ngân lượng

chúng tôi có.

Tôi đặt chiếc ghế xuống, sau đó để đống tiền sáng loáng ở một

vị trí khá xa cho sơn tặc nhìn thấy. Đám sơn tặc vừa nhìn thấy mắt ai nấy đều

như tỏa ánh hào quang.

Hết cách, trắng lóa đều là ngân phiếu một hai ngàn lượng trở

lên, vàng chóe đều là vàng thật, ai nhìn thấy mà không sáng mắt được chứ.

Tôi ngồi lên ghế, vắt chân vung quạt phóng khoáng, nét mặt

cân nhắc, nói: “Nè sơn tặc, tiểu gia ta để tiền ở đây, có bản lĩnh thì hãy vượt

qua ngũ đại mỹ nam bên cạnh tiểu gia, toàn bộ tiền của tiểu gia sẽ là của các

ngươi”.

Có phải tôi đang bị điên không?

Không, không, không! Tôi hoàn toàn bình thường.

Tôi thay tính đổi nết rồi sao?

Đâu có, đâu có! Tôi vẫn là một cây nấm hương thông minh.

Tôi không muốn sống nữa hả?

Hừ! Tôi chẳng cần gì hết nhưng không thể không cần cái mạng

này.

Vậy tại sao tôi lại dũng cảm như thế.

Tất nhiên là vì tôi bị bức ép quá mà, tục ngữ có câu: “Con

thỏ nóng nảy còn dám quay lại cắn người”, huống hồ là nấm hương.

Nhân tiện nhắc mới nhớ, tên tiểu tử Giang Thần sợ đặt chân đến

hoàng cung sẽ gặp vị Vương gia mang tên “phiền phức” nên đã bỏ chạy rồi.

“Thượng Quan Tình, nàng lại đem chuyện này đổ lên đầu chúng

ta…”, bốn huynh đệ Âu Dương cùng nhau chỉ tay lên án, trách móc tôi.

Tôi cười tươi rói, hỏi lại: “Vậy tóm lại các huynh có nhận

hay không?”.

Ha ha! Bốn huynh đệ Âu Dương à, trực giác mách bảo tôi rằng,

các huynh không thể không quản chuyện của tôi.

Bốn người liếc mắt nhìn nhau, nhất loạt cười đau khổ.

“Nhận!”

Phải thế chứ, chẳng hiểu tại sao tôi lại tín nhiệm bọn họ

như vậy, và cũng không biết vì lý do gì họ cũng tình nguyện cam chịu tính cách

tùy tiện của tôi như thế.

Tôi ngoái đầu nhìn Giang Tả, hắn nở nụ cười như kẻ vô lại:

“Không cần nói nữa, lời của nương tử đương nhiên là phải chấp thuận rồi”.

“Ta cảnh cáo, nên chú ý cách dùng từ của ngươi, không phải

cái gì cũng là vật sở hữu của ngươi đâu.”

“Quân tử chọn người, cũng giống như chọn đường. Không thuộc

quyền sở hữu, gượng ép chỉ vô dụng mà thôi.”

“Biến đi!”

“Tiểu Tình không phải nương tử của ngươi!”

Bốn huynh đệ Âu Dương tức nổ đom đóm mắt.

Tôi lặng lẽ hớp một ngụm trà, giọng nói ngọt ngào cất lên:

“Các đức lang quân yêu quý, còn muốn cãi lộn nữa sao? Người ta sắp đánh đến nơi

rồi kìa”.

Cuối cùng ai nấy đều hậm hực ngừng cuộc tranh luận, quay người

chuẩn bị hỗn chiến với đám sơn tặc.

Cục diện vô cùng hỗn loạn, nhưng tôi vẫn điềm nhiên ngồi đó,

nhàn hạ thưởng thức chén trà, thi thoảng ngẩng lên nhìn rồi lại bất giác nở nụ

cười đầy khiêu khích với đám sơn tặc.

Đám sơn tặc kia, các ngươi cũng dám bắt nạt tiểu gia sao,

các ngươi tưởng ai cũng có thể bắt nạt tiểu gia được hả?

“Này, tôi hát cho các huynh nghe nhé.”

Tôi cảm thấy chắc chắn mình đang bị bệnh, còn là bệnh nặng nữa.

Vì trong lúc nhìn thấy hai bên hỗn chiến như thế, tôi đột nhiên lại muốn hát

tình ca mới khổ chứ.

Cái này gọi là hiệu ứng gì nhỉ…

Lẽ nào là hiệu ứng sơn tặc? Có lẽ bầu không khí này cần thứ

gì đó mang tính đoàn kết hơn.

Ai biết được.

“Ta không muốn nghe một bài hát quái gở đâu”, Âu Dương Huyền

quay đầu, hét lớn về phía tôi.

Tôi tròn mắt nhìn.

Âu Dương Huyền, sao đám sơn tặc kia vẫn chưa đánh sập tảng

băng khổng lồ trên mặt huynh nhỉ.

Tôi chạy lại chỗ chiếc ghế, cười hả hê nói: “Ha ha! Tôi sẽ

hát đây”.

Nhưng bài tôi thích nhất, là dân ca.

Trên thảo nguyên xanh ngắt phía Đông, í a í ô!

Có cô nương Nhân Tăng Vượng Mẫu, í a í ô!

Có cô nương Nhân Tăng Vượng Mẫu, í a í ô!

Mang trái tim hiền lành lương thiện, í a í ô!

Là người luôn trong trái tim ta, í a í ô!

Không biết có phải tôi cũng đang chờ đợi đến ngày được gọi

là cô nương Nhân Tăng Vượng Mẫu hay không. Còn hiện tại, đúng là tôi đang mong

ngóng một người thuộc về mình, nhưng vẫn có thể quan hệ tốt đẹp với mấy tiểu tử

kia.

Trong lớp bụi dày đặc, tôi vẫn ngồi vững chắc trên ghế tựa,

cất cao giọng hát, chẳng còn phân biệt được đâu là bốn huynh đệ Âu Dương, đâu

là Giang Tả nữa, tóm lại, lòng tôi đang trào dâng niềm hứng khởi không tên.

Tên cầm đầu đám sơn tặc nghe tôi cất tiếng hát thì đột nhiên

gào lên thảm thiết: “Rút!”.

Thế là trong chớp mắt, tất cả sơn tặc đều nhanh chóng biến mất.

Tôi còn đang ngơ ngác chưa biết vừa xảy ra chuyện gì, thì đã

bị Âu Dương Thiếu Nhân lôi đi xềnh xệch, trên mặt huynh ấy tự nhiên lại nở nụ

cười dịu dàng ấm áp: “Khi nãy Tiểu Tình hát tình ca phải không?”.

“Đúng vậy.”

Âu Dương Thiếu Nhân, huynh có thể đừng cười như thế được

không, mặt tôi đỏ bừng lên rồi đây nè.

“Sao đám sơn tặc kia lại bỏ chạy thế?”, tôi hỏi vẻ khó hiểu.

“Có thể sau này họ sẽ cải tà quy chính”, Giang Tả nói.

Chính miệng của một sơn tặc lại nói rằng những tên sơn tặc

khác sẽ cải tà quy chính, sao lại kỳ quặc thế? Tôi bỗng thấy cả một vầng đen

đang bám quanh đầu.

Tóm lại, cảnh tượng bây giờ trông rất hãi hùng nhưng không

còn bất cứ nguy hiểm gì nữa, cơn bão sơn tặc đến đây là chấm dứt.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy bầu không khí quanh mình đang rất kỳ

lạ.

Hình như có màu phấn hồng…

Cảnh báo cấp một! Oa! Oa!!!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...