Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 28

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế nào là cuộc sống lý tưởng?

Chẳng phải là khắp nơi hoa nở, đâu đâu cũng có nấm hương, có

thể thoải mái rong chơi đùa nghịch hay sao?

Nhưng, nếu sống cuộc đời như thế, có thể tôi sẽ không còn cơ

hội để mà sáng tạo.

Thần bảo: Thần vốn cũng là người, chỉ vì Thần làm được những

việc người không làm được, cho nên Thần mới trở thành thần.

Tôi nói: Tôi vốn cũng là người, chỉ là vì chân tôi giẫm phải

con trai của Hoàng đế, cho nên có thể tôi sẽ không còn là người nữa.

Đương nhiên cũng chẳng phải là thần, vì tôi sẽ trở thành ma.

Đường đường là một Hoàng tử, chắc người sẽ làm chuyện gì xấu

xa hả? Tại sao người lại chạy đến đây làm sơn tặc? Hơn nữa còn ở đây để làm sơn

tặc xấu, đáng ra người nên tránh mấy chỗ tiểu gia tôi đi qua đi lại mà làm sơn

tặc chứ.

Tiểu gia tôi đây đâu có đắc tội với người? Hu hu…

Tôi thực sự không có tư tưởng phản động, tôi yêu hòa bình,

yêu Đảng, từ nhỏ đến lớn không hề đục khoét bức tường Xã hội Chủ nghĩa vững chắc,

trả tiền điện tiền nước đúng hạn, nộp thuế đầy đủ. Hu hu, cho nên, tôi thật

không muốn đối đầu với con trai của Hoàng đế đâu. Còn cả bốn huynh đệ Âu Dương

chết tiệt kia nữa, các huynh muốn cứu tôi, tôi không có ý kiến, nhưng sao lại

báo quan phủ làm gì, các huynh có còn là nhân sĩ võ lâm nữa không? Sao một chút

khí tiết giang hồ cũng không có thế hả!

“Tiểu Tình! Tiểu Tình! Thượng Quan Tình!”

Tôi đang tự mình sám hối, tự mình gột rửa những vết nhơ

trong lòng, đột nhiên lại thấy ai đó đang cuồng loạn gọi tên mình.

“Làm… làm… làm sao?”

“Thượng Quan Tình, nàng sao không ra chỗ khác đi, Hoàng tử

chắc sắp bị nàng giẫm chết rồi đấy”.

Vừa nghe thấy hai từ “giẫm chết”, tôi như bị điện giật, vội

vội vàng vàng chạy đến bên Âu Dương Thiếu Nhân.

Mặt rỗ đỡ Giang Tả đứng dậy, Giang Tả run run rẩy rẩy bước đến

ngồi lên ghế, liếc nhìn tôi một cái.

Oạch! Lẽ nào ánh mắt đó chính là ánh mắt do Sakuragi

Hanamichi[1] phát minh ra: Giết chết ngươi! Giết chết ngươi! Dùng tuyệt chiêu

ánh mắt để giết chết ngươi!

[1] Nhân vật trong bộ truyện tranh Cao thủ bóng rổ

A, hừ, hừ, hừ! Giờ là lúc nào rồi còn có thời gian mà nghĩ mấy

chuyện tào lao. Việc chính đang cấp bách thế này cơ mà.

“Vị đại nhân này, có thể nói cho chúng ta biết, chuyện đang

xảy ra được không?”, vào lúc mấu chốt, Âu Dương Thiếu Nhân dũng cảm đứng lên.

Lão mặt rỗ liếc nhìn chúng tôi, rồi lại đưa ánh mắt thăm dò

về phía Giang Tả.

Đôi môi Giang Tả nhợt nhạt, miệng thở hồng hộc, khó khăn nói

một câu: “Xử lý mọi chuyện ở đây đi, ta cần nghỉ ngơi, đợi ta khỏe lại thì nói

sau”.

Thế là, mọi người đều giải tán. Còn tôi, Giang Thần và bốn

huynh đệ Âu Dương cùng nhau trở về khách điếm.

Đương nhiên, Giang Tả cũng đến khách điếm để nghỉ ngơi dưỡng

sức.

Trọn vẹn buổi tối, tôi cứ mơ đi mơ lại một giấc mộng. Trong

giấc mộng, tôi bị ném vào một món ăn có tên là “Phượng Hoàng Kê”, trở thành

nguyên liệu nấm hương tuyệt mỹ.

Sáng sớm, cũng vì bị dọa cho như thế nên tôi mới tỉnh lại.

Khi mọi người đều đã tề tựu đông đủ trong phòng khách, sức

khỏe của Giang Tả cũng khôi phục trở lại. Đương nhiên tôi cũng được biết nguyên

nhân của vụ việc.

Giang Tả… con trai của Hoàng đế, vì từ nhỏ luôn làm những việc

chính nghĩa, không chấp nhận bọn tham quan, nhưng lại không cách nào để công

khai đả kích chúng. Vì thế Giang Tả đã bày mưu tính kế, quyết định trở thành

sơn tặc, chuyên đánh cướp của cải của bọn tham quan.

Thực ra, tôi có thể hiểu được cách làm của hắn, dù sao thì

bao nhiêu năm xem t//i vi của tôi cũng không uổng phí.

Điều tôi không hiểu đó là… hắn bị bệnh hả, não của lão già bố

hắn phải chăng cũng bị là phẳng rồi! Một người con tốt như thế, tại sao lại ném

bỏ để đến nỗi phải đi làm sơn tặc? Bị người trong thiên hạ biết được thì chẳng

phải là trò cười hay sao? Hay ông bố già của hắn là một tên điên.

“Lẽ nào, huynh không sợ mọi người biết chuyện?”, tôi có hút

hiếu kỳ vặn hỏi.

“Không có người nào không liên quan mà biết được chuyện này,

người ngoài biết được đều sẽ phải chết”, Giang Tả ung dung nói.

“Nhưng tôi biết rồi”, tôi chớp chớp mắt vô tội. Làm ơn đi,

tôi đã biết rồi.

“Hả? Thật sao?”, Giang Tả nở nụ cười xảo quyệt nhìn tôi.

Tôi phản ứng lại lời của hắn bằng sắc mặt trắng bệch.

Trời ơi, tôi là con ngốc phải không? Sao tự nhiên lại lạy

ông tôi ở bụi này là thế nào.

Được thôi, Thượng Quan Tình, mày cần phải thoát thân, phải

tìm cách thoát thân!

Nhân lúc người người đều tề tựu đông đủ, chúng tôi nên cùng

nhau bỏ chạy.

“Ha ha! Nhi nữ chốn giang hồ không câu nệ tiểu tiết. Không

quản chuyện nội bộ triều đình, hiểu lầm hôm nay đã được hóa giải, chúng tôi

cũng không nán lại lâu thêm, giờ xin cáo biệt, sau này gặp lại”, chắp tay hành

lễ, tôi học theo điệu bộ này ở trên t//i vi và nói.

Cùng với ánh mắt kinh ngạc của bốn huynh đệ Âu Dương và động

tác thủ thế mà Giang Thần đang thể hiện. Tôi xoay người chạy thẳng ra cửa.

Mọi người! Chạy thôi!

“Ha ha! Nàng là Thượng Quan Tình, không phải Âu Dương Tình.

Tại sao phải lừa ta?”, giọng Giang Tả vang lên phía sau, tựa như ác ma đang

truy đuổi.

Xí! Tôi lừa huynh đấy, dù sao tôi cũng sắp đi rồi, huynh cứ

tự mình cảm khái đi.

Tôi tăng tốc chạy thẳng ra cửa.

“Nàng đã lừa gạt ta, còn hại ta bị ốm một trận. Ta vốn muốn

tự mình về hoàng cung thăm phụ hoàng, nhưng hiện tại cơ thể yếu ớt, trên đường

đi không có người chăm sóc cũng không được. Cho nên, nàng phải đưa ta trở về

hoàng cung”.

Nghe thấy câu đó, tôi chợt dừng lại, máy móc xoay người, chỉ

thấy Giang Tả vừa mỉm cười vừa uống trà, rồi lại chêm thêm một câu: “Ha ha, hơn

nữa, ta cũng rất muốn mời nàng vào hoàng cung chơi”.

Có thể nhận ra âm mưu đen tối trong ánh mắt thẳm sâu của hắn.

Tôi, hu hu, tôi thực sự có thể thấy ý đồ của hắn.

Khoảnh khắc đó, dường như tôi đột nhiên hiểu rằng: Cuộc đời

con người là một chuỗi dài những thứ chẳng thể nào đoán trước.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...