Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 30

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thực chỉ muốn tìm chỗ nào đó đập đầu chết quách cho xong.

Hoàng cung, hoàng cung, sao tôi nhất định phải đến hoàng

cung chứ?

Thật ra có lần tôi đã thử dò đường chạy trốn, nhưng lại bị

Âu Dương Thiếu Nhân tóm lại. Chẳng là Âu Dương gia đời đời luôn có quan hệ hòa

hiếu với hoàng thất, nếu tôi chạy trốn, sẽ không chỉ liên lụy đến toàn thể Âu

Dương gia mà ngay cả mấy cái mạng tép riu của chúng tôi cũng khó bảo toàn.

Tôi cũng đã sử dụng mưu kế để mê hoặc Giang Tả, những mong hắn

thả chúng tôi, nhưng cuối cùng tên tiểu tử này lại ra điều kiện: Phải lấy hắn.

Kết quả là khiến cho bốn huynh đệ Âu Dương đồng tâm hiệp lực ngăn cản tôi bỏ trốn.

Dù họ không nói, tôi cũng chẳng ngu đến mức đồng ý lấy hắn.

Buồn cười thật, lấy hắn á, số tôi không phải để chết khô trong hoàng cung, cũng

chẳng phải để mục ruỗng ở sơn trại đâu nhé.

Đó đâu phải là sống, sống như vậy chẳng khác nào đã chết!

Nếu sớm biết kết cục sẽ thế này, tôi đã cùng Giang Thần bỏ

chạy từ lâu rồi. Biết đâu Giang Thần sẽ phát minh ra thứ gì đó vĩ đại cống hiến

cho thời đại này, còn tôi thì ngồi một chỗ mà múa bút thu tiền, cuộc sống sau

này không còn bất cứ u buồn lo lắng nào nữa.

Đấu tranh không kết quả, mấy người chúng tôi đành bất đắc dĩ

tiến vào kinh thành.

Tạm vứt bỏ mọi suy nghĩ về hoàng cung, tôi chạy tung tăng

trong kinh thành, đúng là… phồn hoa thật!

Cảnh tượng này khiến lòng tôi bùng lên niềm kích động không

tên!

“Tôi muốn ăn kẹo hồ lô!”, tôi khua tay ra hiệu.

Kẹo hồ lô thời cổ đại à, tôi thường xuyên thấy chúng trên t//i

vi, nhưng không biết mùi vị ra làm sao nhỉ?

Rõ ràng Âu Dương Thiếu Nhân không thể chịu nổi đôi mắt sáng

quắc như đèn pha của tôi, đành phải xuống xe đưa tôi đi mua kẹo.

Xe ngựa dừng lại, dòng người bên ngoài đông như mắc cửi, Âu

Dương Thiếu Nhân vừa nhảy xuống thì giọng Giang Tả phía sau đã vọng tới: “Hay

là…”.

“Oa!!! Vị công tử này đẹp trai thế.”

“Ây da! Đúng là anh tuấn quá mà.”

“Các tỷ muội đến xem nè, vị công tử này thật khôi ngô phải

không.”

Người đâu! Người đâu!

Nói cho tôi biết, đây là những “fan cuồng” phải không?

Đường đường là thời cổ đại, mang đậm tư tưởng “thụ thụ bất

khinh” mà cũng có những người hâm mộ cuồng loạn tới mức này sao.

(Á!!! Ai đó giết tôi đi, giết chết tôi đi! Là “thụ thụ bất

thân”[1]. Xí! Ai nói nhà mình có truyền thống khảo cổ nhỉ. Sao lại mù chữ như vậy

chứ, đúng là hết cách.)

[1] Thụ thụ bất thân: Theo quan niệm của Nho gia thời xưa,

nam nữ không được tùy tiện trao đổi qua lại, động chạm vào nhau. Nếu như vô ý

chạm vào da của người khác giới sẽ bị coi là cử chỉ không đứng đắn.

Tôi hoàn toàn bị chấn động, ngước khuôn mặt mơ hồ nhìn Giang

Tả, Giang Tả thấy thế cũng đáp lại bằng ánh mắt vô tội: “Ta đang định nói với hắn,

hay là đừng xuống mua nữa. Nhi nữ chốn kinh thành rất phóng khoáng”.

Không phải rất, mà là vô cùng.

Trán tôi toát mồ hôi lạnh và một dự cảm không lành bắt đầu

xuất hiện.

Trước mắt lúc này, đàn bà con gái càng lúc kéo đến càng

đông. Đúng lúc đó chẳng biết có ả lắm chuyện nào lại đột nhiên hét lớn: “A, mọi

người xem, mọi người xem, vị này chẳng phải là công tử trong bức họa kia sao, đại

thiếu gia nhà Âu Dương… Âu Dương Thiếu Nhân!”.

Tức, tức, tức chết mất thôi!

Nhân vật phụ đó đang ở đâu thế, ả muốn chết trong câm lặng hả.

Thấy Âu Dương Thiếu Nhân không nỡ đánh nữ nhi, nên càng lúc

càng bị các tỷ muội xung quanh khống chế. Âu Dương Y, Âu Dương Huyền và Âu

Dương Thiếu Nhiên cũng xuống xe, muốn chạy đến giúp. Nhưng vô ích, ngược lại

còn khiến cảnh tượng càng thêm hỗn loạn.

“Oa oa! Vị công tử này thật ưu nhã.”

Lắm lời! A Y nhà chúng tôi ưu nhã phải cần đến cái mỏ của ả

nói ra hả?

“Vị công tử này, nhà ở chốn nào thế.”

Xí! Ả không nhìn thấy mặt người ta lạnh như băng thế à! Còn

hỏi nữa.

“Oa! Thật dễ thương.”

Hức! Đại tỷ à, tỷ tuổi đã lớn thế rồi đừng để ý đến Thiếu

Nhiên nhà chúng tôi có được không vậy?

“Hôm nay là ngày gì mà chớp mắt một cái lại xuất hiện nhiều

công tử tuấn tú thế này.”

Đám “fan cuồng” vây lấy bốn huynh đệ Âu Dương, điên cuồng hò

hét khiến con phố ùn tắc nghiêm trọng.

Tôi đang nghĩ cách giải cứu bọn họ, ai ngờ ả nhiều chuyện

kia lại lớn tiếng hô vang gây chú ý: “Oa, đây chẳng phải bốn huynh đệ của Âu

Dương gia sao? Thật hiếm thấy tất cả đều tề tựu đông đủ thế này”.

Lời vừa dứt, bầu không khí càng thêm hỗn loạn.

Ả nhân vật phụ chết tiệt, ả cứ đợi đấy, tiểu gia mà chạy ra

được, không dạy bảo ả thì tiểu gia không phải là Thượng Quan Tình.

Tôi khẽ vén rèm cửa sổ, muốn do thám xem có thể vọt ra ngoài

được không. Ai ngờ, vừa thò đầu ra đã thấy ngay một người.

Đúng là oan gia chẳng gặp ở đâu, lại gặp đúng chỗ ngõ hẻm chết

người!

Lại là tên độc quân Mộ Dung Tuyết chăm chăm kiếm chỗ gả muội

muội. Tên tiểu tử đó đang đứng ở góc đường, nở nụ cười gian xảo. Té ra ả nhân vật

phụ chết tiệt kia là do hắn sắp xếp. Từ điểm này có thể thấy, hắn đã đánh hơi

được dấu vết của chúng tôi.

Được thôi, trước tiên cứ vượt qua ải này rồi tính tiếp.

Tôi liếc nhìn Giang Tả, hắn thấy ánh mắt tôi thì chợt co rúm

người, ngữ khí run rẩy nói: “Nàng, nàng định làm gì ta?”.

Tôi, có thể, làm, gì, huynh, hả?

“Tôi đang đợi thời cơ để đánh lạc hướng bọn họ. Giờ đây tiểu

gia tôi không hầu hạ huynh nữa. Tiếp sau đây bất luận tôi nói gì hay làm gì, đều

phải phụ họa theo, biết chưa. Giờ, chúng ta đi”, tìm quạt giấy, tôi đứng dậy,

vén bức màn che cửa xe, trong khi Giang Tả đang há mồm kinh ngạc cùng bước ra

ngoài.

“Ha ha! Đúng là hiếm thấy thời tiết đẹp thế này”, tôi điều

chỉnh âm lượng cho phù hợp, thong thả nói.

Đám đông lập tức im bặt, quay đầu nhìn về phía tôi.

“Âu Dương Thiếu Nhân, Âu Dương Y, Âu Dương Huyền, còn cả Âu

Dương Thiếu Nhiên nữa. Các ngươi đang lèo nhèo gì ở đó thế hả? Khó khăn lắm bản

vương mới có cơ hội trở về kinh thành để tuyển lựa phi tần. Vậy mà các ngươi

còn dây dưa nán lại ở đây, đã biết tội chưa hả?”, tôi trừng mắt nói. Giang Tả

kinh ngạc, bốn huynh đệ Âu Dương lại càng thêm sững sờ.

Đưa quạt lên che mặt, trong khoảnh khắc chớp nhoáng đó tôi

ra ám hiệu nháy mắt về phía họ. Đồ ngu, không biết bổn nữ hiệp đang cứu các người

hả.

Khắp nơi bắt đầu vang lên những tiếng xì xào bàn tán.

Bốn huynh đệ Âu Dương phản ứng nhanh nhạy, vội vàng nói:

“Thuộc hạ biết tội, mong Vương gia thứ lỗi”.

“Nể tình các ngươi sai phạm lần đầu nên ta bỏ qua.”

Tôi quay người, tạo dáng vung quạt khoan thai bước đến trước

mặt đám “fan cuồng” kia, nở nụ cười mê hoặc nói: “Các vị mỹ nhân, gió xuân mới

khẽ luồn kẽ lá, trong mùa này mà tiến hành tuyển chọn người ưu tú thì thật đẹp

thay, hà tất các mỹ nhân lại phải vội vàng. Lần này bản vương tuyển lựa phi tần,

hy vọng các mỹ nhân có thể tham gia nhiệt tình. Nhớ cho kỹ, bản vương là Tả

Thân vương. Vì thế, lúc này phải chăng nên để bản vương hồi cung chuẩn bị?”.

Oa, ha ha! Vô cùng phóng khoáng, rất mực phong lưu, tôi

không tin các ả không chết mê chết mệt.

Quả nhiên, đám “fan cuồng” từ từ tách ra. Nét mặt ai nấy đều

đỏ lựng e thẹn nhìn tôi.

“Cung tiễn Vương gia hồi cung.”

Chính là như thế, nhưng vẫn còn thiếu một công đoạn cuối

cùng.

Tôi vung tay, liếc nhìn Giang Tả: “Tiểu Giang, đỡ bản vương

trở lại xa giá, chớ có bỏ lỡ thời gian”.

Giang Tả im lặng không nói, chạy về phía trước đỡ tôi.

Thực ra tôi có thể loáng thấy nét tức tối trên khuôn mặt của

hắn. Tại sao chứ?

Vì, Tả Thân vương chính là hắn – Giang Tả.

Oh yeah! Thiên hạ lại không thái bình rồi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...