Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 27

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhóm người đến cứu tôi đang giải quyết mấy tên canh cổng bên

ngoài sơn trại, đến khi xông thẳng vào trong nội đường, chỉ nhìn thấy tôi đang

một chân giẫm lên ghế, còn bên cạnh là cả đám người nằm như ngả rạ.

Thực sự là tôi vô cùng sung sướng. Từ trước đến giờ, tôi

chưa từng hung hăng càn quấy như thế! Vừa nghĩ đến việc đám sơn tặc đều bị mình

chế ngự, tiểu gia tôi không kiềm chế được lại tiếp tục tạo dáng anh hùng hiên

ngang.

“Tiểu… Tiểu Tình, cô vẫn… vẫn tốt chứ?”, Giang Thần yếu ớt hỏi

tôi.

Tôi ngoái đầu lại, nở nụ cười của nàng Monalisa.

Ấy, tại sao họ đều có mặt ở đây?

“Các huynh…”

Âu Dương Thiếu Nhân vừa thấy tôi mở miệng, mặt đã lộ vẻ kích

động lao thẳng đến.

Tôi nghiêng đầu, hỏi lại: “Ở đây làm gì…”.

Chưa dứt lời đã nghe thấy “bịch” một tiếng, Âu Dương Thiếu

Nhân ngã bổ nhào xuống đất.

Âu Dương Thiếu Nhân, trước mặt huynh không có đá, tại sao

huynh lại ngã oai hùng như thế?

“Tiểu Tình, chúng ta đến cứu nàng, không phải nàng bị bắt

giam ở sơn trại này lâu quá hóa ngốc nghếch rồi chứ?”, Âu Dương Thiếu Nhân vừa

nói vừa đưa tay lên sờ trán tôi.

Tôi tròn mắt nhìn, ngay lập tức gạt phăng tay huynh ấy.

Có huynh mới là đồ ngốc. Đương nhiên tôi biết các huynh đến

để cứu tôi, nhưng huynh, huynh không nghe thấy tiếng trách móc, ai oán của lòng

tôi khi muộn thế này các huynh mới đến hả?

Đến lúc tôi hạ gục được toàn bộ người trong sơn trại, các

huynh mới đến. Mà cái ông Cát Lượng trong truyền thuyết chắc cũng là loại người

như các huynh ấy nhỉ. Hừ!

“Tiểu Tình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Giang Thần từ

phía sau Âu Dương Huyền ló đầu ra hỏi.

Ừ há, ha ha, cậu đã thành tâm thành ý hỏi tôi như thế, vậy

thì tôi cũng đại pháp từ bi mà thông báo với cậu.

“Họ bị tôi giải quyết hết rồi”, tôi cố tình giả giọng tàn khốc

băng lạnh, thuận miệng nói.

Cảm động! Tôi thích cảm giác được làm đại hiệp.

“Chỉ là nàng ta không cẩn thận cho ba đậu… ba đậu… vào nấu”,

một giọng nói yếu ớt vọng lại.

Tôi trợn trừng mắt, quay ngoắt tìm kiếm nơi âm thanh đó phát

ra, giậm chân bình bịch. Giang Tả đáng chết, đừng có làm hỏng chuyện tốt của tiểu

gia tôi đây.

“Tiểu Tình…”

Âm thanh kéo dài vang vọng trong không gian, chắc Âu Dương Y

đang đến đây mà.

Haizzz, lúc trước một người tới cứu tôi cũng chẳng có, giờ

thì bọn họ lại đồng loạt xông vào để giải thoát cho tôi, thật đúng là hết cách

với bốn huynh đệ nhà này.

Nhưng Âu Dương Y lại kéo theo cả một đoàn người đến là sao?

Sao lại có tiếng người ồn áo huyên náo như thế.

Tôi nhìn ra đại sảnh, bốn phía chỉ thấy một màu đen kịt. Ngọn

lửa duy nhất ở chỗ tôi vẫn hắt ánh sáng lập lòe, yếu ớt như vì sao giữa bầu trời

đêm.

Có ba người chạy xồng xộc về phía tôi.

Tôi thắc mắc, tại sao lại là ba người.

Người vừa béo vừa lùn vừa già ở giữa kia là ai?

Là lão Âu Dương hả?

Hình như lão Âu Dương đã qua đời rồi mà.

Chỉ thấy ba người chạy với tốc độ lốc xoáy đến bên cạnh tôi.

Sau đó Âu Dương Y và Âu Dương Thiếu Nhiên hào hứng lao sang đứng hai bên tôi. Bất

ngờ, một chuyện ngoài sức tưởng tượng đã xảy ra.

Vị đại thúc vừa lùn vừa béo lại già kia đột nhiên xông thẳng

đến trước mặt tôi, nói: “Quỳ xuống!”.

Miệng tôi há toang hoác y như chữ O cực đại, hai mắt tròn

vo, kinh ngạc nhìn vị đại thúc đó.

Đại thúc à, chỉ một tiếng hét “nặng trịch” đó của đại thúc,

cũng đủ khiến đầu gối tôi thấy đau rồi.

Còn nữa, tại sao đại thúc lại bắt tôi quỳ chứ.

Vị đại thúc ngước mắt lên, tôi và bốn huynh đệ Âu Dương cố gắng

hít thật sâu, cơ thể nhất loạt lùi lại phía sau.

Ồ… MY GOD!

Bộ dạng của vị đại thúc này thật là dọa người mà.

Chỉ thấy từ nơi khóe mắt to như hạt đậu của vị đại thúc đó

chảy ra một dòng suối nhỏ, khuôn mặt đầy rỗ hoa chau lại, tạo thành từng hòn đảo,

phân bố đều đặn như trên bản đồ Đài Loan, từng mạch máu dày chia rẽ cái miệng cực

đại thành những khe hẹp. Giọng nói như quỷ đói vọng ra từ địa ngục khiến tôi nổi

hết da gà: “Ngũ Hoàng tử! Lão thần hộ giá chậm trễ, kính mong Ngũ Hoàng tử

giáng tội”.

Oạch! Chỉ thấy một con quạ từ phía sau bay ra.

Tôi máy móc xoay ngoẹo cổ, muốn cười nhưng miệng không cười

nổi, tôi hỏi: “Ai… là Ngũ Hoàng tử?”

“Mặt rỗ, đỡ, đỡ bản vương dậy”, dưới chân tôi, một giọng nói

yếu ớt vọng lại.

Trái tim tôi hoàn toàn đóng băng.

Nét biểu cảm trên mặt dần dần thay đổi.

Giọng nói đó là của Giang, Giang, Giang Tả.

Ôi mẹ ơi! Giang Tả là Ngũ Hoàng tử!!!

Hu… hu… Nữ thần May Mắn, tại sao người lại rời bỏ con nhanh

đến vậy!!!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...