Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 148

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sở dĩ nói, đêm không được quá sức, sẽ làm thận hư…”

“Ngươi có thể ngậm miệng lại được không!”

“Bị ta nói trúng tim đen rồi hả.”

Trợn trừng mắt. Lúc này tôi thực sự không thể nào yêu quý nổi

thằng nhóc chết tiệt kia.

Dù rằng đó chỉ là thằng nhóc mới mười sáu tuổi.

Chẳng lẽ năm nay lại lưu hành mốt chính thái mang phong cách

phúc hắc sao?

Xòe quạt ra, nhìn đóa cúc vàng hoa lệ trên nền giấy, tôi

chán nản ngẩng đầu hỏi: “Tôi cảm thấy, chuyện này không hợp cho lắm”.

Triều Lưu mỉm cười, vẻ mặt bình thản nói: “Chẳng có chỗ nào

không hợp cả, thời tiết rất đẹp, trời trong mây trắng, xem ra sắp tới không có

mưa đâu”.

Khóe miệng tôi giật giật không ngừng, trợn trừng mắt. Đúng vậy,

xem ra mọi thứ đều bình thường. Duy có một thứ bất bình thường, chính là thân

phận của tôi lúc này.

Tôi thực sự không hiểu, tên tiểu tử này rốt cuộc cứ tâm đắc

điều gì cơ chứ.

Bạn nói xem trên đường gặp phải nhiều nam nhân như thế, cũng

chưa từng thấy họ tốt bụng để tôi cải trang thành nam tử.

Thậm chí có người còn nói: Nàng không cần phải cải trang nam

nhi, nàng chỉ cần nói mình là Thượng Quan Tình, chắc chắn không có nam nhi nào

dám gần nàng đâu.

Thôi được, tôi không muốn so đo tính toán với họ.

Nhưng tại sao lúc này, khi sắp phải đụng độ một tên “GAY”,

đám tiểu tử này lại cứ bắt tôi cải trang thành nam nhân là thế nào?

Âu Dương Thiếu Nhân khẽ cười nói: “Cải trang để tiện đi đường”.

Tôi bốc hỏa, tiện cái chết tiệt gì chứ.

“Đừng bảo các huynh đang thầm tính toán ném tôi ra làm mồi

nhử đấy. A, ngẫm ra thì cũng là cách hay, dù sao từ trước đến nay Giang Hoài Liễu

cũng chưa từng đụng vào cơ thể nữ nhi.”

“Cô cũng cảm thấy đây là cách hay phải không?”, Tần Ngữ bên

cạnh thản nhiên nói.

Trán tôi bỗng chốc nổi đầy gân xanh: “Ngươi muốn chết dưới

lưỡi kiếm của ta phải không, nhất định muốn chết dưới lưỡi kiếm của ta phải

không?”.

Hừ, giữa nơi thôn dã hoang vu hẻo lánh này, dù ta có đánh

ngươi cũng chả ai biết được.

“Nói đi, rốt cuộc các huynh có ý đồ gì”, tôi khoanh tay trước

ngực, lạnh lùng hỏi.

Sống giữa bầy sói này, tôi thật sự phải đề phòng từng phút từng

giây.

Mặc Nguyệt cười cười nói: “Chuyện rất đơn giản. Kỳ thực đúng

là muốn để ánh mắt đưa tình của Giang Hoài Liễu đáp lên người nàng, cuối cùng

nói cho hắn biết nàng là thân nữ nhi. Như thế bọn ta đều có thể bình an rời khỏi

đó”.

Tôi nhếch mép: “Tại sao các huynh dám chắc Giang Hoài Liễu sẽ

mắc câu?”.

Hắn ta đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không nhận ra chứ?

Vả lại, hắn đã sớm biệt thân phận thực sự của chúng tôi rồi.

Mặc Nguyệt mỉm cười xảo quyệt, nói: “Nàng quên rồi sao, thằng

nhóc bên cạnh nàng, là một tay ảo thuật cực kỳ uyên thâm”.

Khóe miệng tôi giật giật không thôi, dự cảm không hay cứ luẩn

quẩn mãi trong đầu.

Quả nhiên, kết quả cuối cùng là, tôi cải trang thành một

trong số họ, và một người trong số họ cũng ngược lại, phải thay đổi diện mạo,

dáng vẻ sao cho thật giống với thân phận nữ nhi của tôi.

Sau đó dùng ảo giác của Tần Ngữ để che đậy, bất kỳ ai cũng

không thể tìm ra được sơ hở.

Chỉ có điều đổi khuôn mặt hơi phiền phức một chút, cho nên

người cải trang thành tôi không còn cách nào khác, bắt buộc phải đeo mạng che mặt.

Thật bất hạnh cho người thế thân ấy, chính là Triều Lưu. Tôi

vỗ vỗ vai Triều Lưu tỏ vẻ đồng cảm, “Huynh đệ, trà trộn ra ngoài là như thế đấy”.

Trên đường tiến đến thành phố phồn hoa nhất.

Nhìn cảnh tượng nên thơ nước chảy lững lờ dưới cây cầu nhỏ,

tôi bất giác cảm thán. Khung cảnh này mà không bị nhiễm bụi trần thì thật tốt

biết bao.

Khẽ phe phẩy tán quạt, tôi vô cùng hứng trí nói lớn: “Chúng

ta đi dạo đi. Lâu lắm rồi không được nhàn nhã rong chơi”.

Mặc Nguyệt nghe tôi nói, mỉm cười bất đắc dĩ.

Có điều, Triều Lưu rõ ràng không thể chịu nổi thân phận nữ

nhi thêm nữa, Tần Ngữ cũng không tiện để chạy đi chạy lại bên ngoài. Còn Âu

Dương Thiếu Nhân thì ừm…, đêm qua đã quá lao lực rồi, đành phải cho chàng nghỉ.

Đáng ghét, ai bảo không chịu lượng sức cơ chứ.

Cuối cùng, người có thể xuất đầu lộ diện chỉ còn hai người:

tôi và Mặc Nguyệt.

Mảnh trăng đêm lơ lửng phía chân trời, trên đường đèn đuốc đỏ

rực nơi nơi.

Tôi thích cảnh tượng đêm trăng thế này.

Vớ một chiếc mặt lạ đeo lên, tôi hét về phía Mặc Nguyệt: “Ta

là Tôn Ngộ Không”.

Mặc Nguyệt mỉm cười, nói: “Hóa ra nàng là khỉ biến thành”.

Tôi nhếch mép: “Tất cả loài người đều từ khỉ biến thành đấy”.

Mặc Nguyệt thấy tôi đáp trả như vậy lập tức cười phá lên.

Lắc đầu, tỏ vẻ khinh thị, không thèm phản bác.

Thế giới của Darwin[1], cổ nhân các người làm sao hiểu được.

[1] Darwin: Charles Robert Darwin (12 tháng 2, 1809 – 19

tháng 4, 1882) là một nhà nghiên cứu người Anh nổi tiếng trong lĩnh vực tự

nhiên học. Ông là người đã phát hiện và chứng minh rằng mọi loài đều tiến hóa

theo thời gian từ những tổ tiên chung qua quá trình chọn lọc tự nhiên. Cuốn

sách “Nguồn gốc muôn loài”(On the Origin of Species, 1859) của ông nói rằng tiến

hóa qua các thế hệ là do biến dị và điều này là lời giải thích khoa học cho sự

đa dạng trong tự nhiên. Ông kiểm định sự tiến hóa của loài người và chọn lọc giới

tính trong các cuốn “Dòng dõi của Con người” (The Descent of Man), “Quá trình

chọn lọc Liên quan đến Giới tính” (Selection in Relation to *), sau đó là “Biểu

lộ Cảm xúc ở Con người và Loài vật” (The Expression of Emotions in Man and

Animals).

Tiến về phía trước mấy bước, tôi đột nhiên nhìn thấy một lôi

đài. Lập tức hưng phấn kéo Mặc Nguyệt chạy đến.

Tôi vô cùng kích động.

Thượng Quan Tình tôi thích nhất là xem mấy trò náo nhiệt.

Một đám người đứng xung quanh lôi đài, nói: “Chỉ cần ai có

thể gỡ được khăn che mặt của vị công tử bên cạnh ta đây, sẽ có thể giành được

ngọc Nguyệt Lung trong tay ta”.

Tôi nghiêng đầu, quan sát cái vẻ dương dương tự đắc của nam

nhân đứng bên cạnh ông ta.

Vị công tử đó đã đánh bại rất nhiều người, hiện tại không

còn ai dám lên lôi đài nữa.

Ông chủ lại nói tiếp: “Có điều, người thua sẽ phải bỏ ra một

trăm lượng bạc. Vị anh hùng nào muốn khiêu chiến?”.

Tôi nhìn sang Mặc Nguyệt bên cạnh, huynh ấy từ đầu đến cuối

chỉ nhìn chằm chằm vào ngọc Nguyệt Lung. Tôi liền hướng theo ánh mắt huynh ấy

mà nhìn lên.

Viên ngọc đó thật đẹp, lại toát ra thứ ánh sáng xanh như ánh

trăng vậy, nếu kết hợp với Mặc Nguyệt, thật đúng tạo nên mỹ cảnh tuyệt vời.

Lay lay cánh tay Mặc Nguyệt, tôi dịu giọng hỏi: “Mặc Nguyệt,

huynh thích viên ngọc đó sao?”.

Mặc Nguyệt mỉm cười điềm nhiên nói: “Cũng đẹp, ta cảm thấy

nó rất sáng”.

Tôi trong mắt nhìn, cảm thấy Mặc Nguyệt suốt thời gian qua ở

bên tôi, giọng điệu đã trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Mỉm cười dịu dàng, tôi nói với huynh ấy: “Không thể hái

trăng trên trời xuống cho huynh, vậy tôi sẽ đi giật cái mạng che mặt kia xuống”.

Tôi vươn hai tay ra, phi thân bay thẳng lên lôi đài.

Ông chủ nhìn thấy tôi, mặt mày rạng rỡ, lớn tiếng nói: “Xin

hỏi quý tính đại danh của vị anh hùng này?”.

Tôi xòe cây quạt giấy trong tay, nói: “Danh tính không quan

trọng, quan trọng là ta có thể giật được mạng che mặt của vị công tử đây”.

Vung tán quạt, tôi chỉ thẳng về phía vị công tử đang ra vẻ

ngán ngẩm, uể oải kia, đối phương tựa như khẽ cười một tiếng, sóng mắt long

lanh, nhìn tôi một cái.

Ông chủ sững người, mỉm cười khà khà nói: “Vị anh hùng này

thật can đảm. Chuyện này không nên chậm trễ, xin hãy bắt đầu đi”.

Phi thân lên, tôi cười khẽ: “Đắc tội rồi”.

Sau khi đón một cước của tôi, đối phương tựa như đã nhận thấy

tôi hoàn toàn không giống với những người từng đấu với hắn, liền lập tức đứng

lên, dáng hình phiêu động nhẹ như cơn gió lướt qua cành liễu vậy. Tán quạt

trong tay chớp mắt đánh về phía chân tôi, bức tôi phải lùi ra sau, hắn mỉm cười,

nói: “Công tử quả nhiên rất lợi hại”.

Tôi quay lại mỉm cười: “Công phu của công tử cũng chẳng hề

thua kém”.

Tôi nghĩ có lẽ ai cũng đều có chút tâm lý muốn thể hiện vẻ đẹp

nam tính của mình.

Cải trang nam nhi đúng là đã mang đến cho tôi tâm lý này.

Tôi đột nhiên rất muốn để lộ bộ dạng này trước mặt Mặc Nguyệt.

Đây là lần đầu tiên tỉ võ với một người không mang sát khí,

cho nên tôi có chút hưng phấn.

Võ công, hóa ra có thể được thưởng thức bằng cách này.

Đưa tay ra, tôi khẽ vuốt lọn tóc của vị công tử kia, mỉm cười

dịu dàng, nói: “Tóc xanh như lá liễu, chẳng biết người này sẽ thế nào”.

Cây quạt trong tay phất lên, tôi xoay người, bàn tay chớp

nhoáng vươn ra giật lấy sợi dây cột tóc của đối phương.

Phía dưới nhất loạt vang lên tiếng cổ vũ. Tôi đáp xuống, lắc

lắc sợi dây buộc tóc trong tay. Cao giọng nói: “Lần tiếp chính là mạng che mặt”.

Quay đầu buông nụ cười về phía Mặc Nguyệt, tôi thấy Mặc Nguyệt

trông thật rạng rỡ, dung nhan như ánh sáng trăng, thật hoàn mỹ vô cùng.

Đôi môi khẽ động, Mặc Nguyệt dùng khẩu hình nói với tôi: “Đồ

nghịch ngợm”.

Tôi cười ha ha. Quay đầu, mỉm cười tỏ vẻ xin lỗi với vị công

tử đang đeo mạng che trước mặt, tôi nói: “Đắc tội rồi”.

Đối phương gật đầu, tôi phi thân bay tới, cảm thấy bên dưới

cứ mờ mờ ảo ảo, còn mình lại như hồ điệp đang tung cánh giữa trời. Lúc này, đối

mặt với sự tấn công dồn dập của tôi. Vị công tử kia mới thực sự lộ rõ là một

cao thủ, võ công điêu luyện. Chỉ ngay sau đó, một làn gió thổi đến, bóng hình

kia đột nhiên biến mất. Tôi vô cùng kinh ngạc, đứng yên bất động. Tên tiểu tử

này, lợi hại hơn so với tưởng tượng của tôi rất nhiều. Luồng gió đó cuốn lá liễu

tung bay khắp lôi đài, một cánh tay mềm mại ôm tôi từ phía sau rồi cả hai cùng

đáp xuống.

Vị công tử kia cười nói: “Công tử, chớ nên lơ là”.

Tôi mỉm cười giảo hoạt. Hi hi, hắn ta sơ hở rồi.

Vươn tay ra, tôi khẽ vung tán quạt, mạng che mặt của vị công

tử kia ngay tức khắc rơi xuống.

Tôi ngay lập tức xoay người cười ha hả: “Thật là ngại quá…”.

Khi nhìn thấy dung nhan người đó, tôi cảm thấy toàn bộ suy

nghĩ của mình hình như đã trở nên trống rỗng.

Thật sự, dung nhan đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Đối phương mỉm cười nói: “Ta thế này đúng là đi không nổi nữa

rồi. Chẳng biết vị công tử đây, liệu có tiện đưa ta một đoạn không”.

Tôi có chút mơ hồ. Haizzz, hắn cao tay hơn tôi, lại cần tôi

hộ tống hay sao…

Quay người nhìn Mặc Nguyệt, tôi lắc đầu. Vẫn biết rằng không

nên từ chối mỹ nam, nhưng thật đáng tiếc, hiện tại bên cạnh tôi có rất nhiều

nam nhân rồi, lại không hề thiếu những mỹ nam như huynh.

Hoàn trả lại chiếc mạng che mặt cho hắn, tôi nói: “Cảm ơn

công tử đã nhường nhịn. Xin lỗi, tôi không thể đưa công tử đi được”.

Tôi biết hắn đã nhường mình. Giành được ngọc Nguyệt Lung này

tôi rất vui. Vì Mặc Nguyệt chắc chắn cũng sẽ rất vui.

Cầm viên ngọc trong tay, tôi bay ngay đến chỗ Mặc Nguyệt.

Huynh ấy chẳng cần quan tâm tới mọi thứ xung quanh, cũng lao nhanh về phía đôi

tay tôi đang rộng mở.

Gió thổi bay từng lọn tóc, tôi mỉm cười: “Mặc Nguyệt, huynh

vui không?”.

“Ừm, ta rất vui.”

Ha ha, huynh vui là được rồi.

Rời đi cùng Mặc Nguyệt trong bầu không khí huyên náo ồn ào,

tôi hoàn toàn không phát hiện, nam nhân kia vẫn đang chằm chằm dõi mắt theo

bóng lưng mình.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...