Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 139

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điều khiến người ta chán chường nhất trên thế giới này,

không phải là khi chúng ta cho rằng một người biết chuyện nào đó, nhưng trên thực

tế anh ta lại không biết.

Chuyện khiến người ta chán chường nhất thế giới này chính

là, chúng ta cho rằng người này biết chuyện gì đó, nhưng anh ta đã không biết,

lại còn làm ra vẻ bận rộn với cái chuyện mà mình hoàn toàn không biết ấy.

Hiện tại, Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt đang cùng mang tới

cho tôi thứ cảm giác đó.

Bạn nói xem, bọn họ ở đây chém giết cái gì chứ? Nhân vật

chính, nhân vật chính còn không biết đang phải chịu khổ ở đâu đây này.

Toàn thân run lên, tôi thoát ra khỏi cơn suy tưởng nhờ một

cơn gió lạnh buốt. Nghiêng đầu, suýt chút nữa thì tắt thở. Đây là… định làm gì

hả?

Chỉ thấy Âu Dương Thiếu Nhân, Mặc Nguyệt, Triều Lưu, ba người

bọn họ chẳng biết đang âm mưu gì, lại bắt đầu liều mạng đánh giết. Bộ dạng giống

như muốn so xem ai lợi hại hơn ai?

Không, không phải giống, mà đúng là họ đang tỉ thí.

Kỳ thực điều tôi không biết là, trước lúc tôi kịp để ý, bọn

họ chỉ bằng ánh mắt, đã trao đổi ý kiến xong xuôi cả rồi.

Nam nhân đúng là loài động vật thích so sánh này nọ.

Tục ngữ đã nói mà, ba nữ nhân ở cùng nhau sẽ chẳng khác nào

cái chợ vỡ.

Còn ba nam nhân mà ở với nhau, dù thế nào cũng chỉ có thể

phát triển thành hai loại kịch mà thôi. Một là loại kịch tình yêu đam mỹ, một

là loại kịch diễn cảnh chiến tranh. Nam nhân và nữ nhân quả nhiên không giống

nhau.

Trợn mắt nhìn chằm chằm, sau khi xác định rõ ràng cục diện

trước mắt, tôi đã đưa ra một quyết định. Quyết định này cực kỳ trọng đại, tôi

đưa tay, phủi bụi trên y phục, hít một hơi thật sâu, sau đó hét lớn: “Rút quân!”.

Đêm đen như mực, trăng sáng vằng vặc treo trên cao, phát ra

thứ ánh sáng lung linh huyền ảo tỏa khắp nơi nơi.

Lũ trẻ của một nhà nọ mở cửa sổ ra nhìn, nói với mẹ của

chúng: “Mẹ, trên trăng kia có người”.

Mẹ chúng mắng rằng: “Người gì mà người, thiên cẩu ăn

trăng[1] đấy. Cẩn thận bị nó bắt đi”.

[1] Thiên cẩu ăn trăng: Khi hiện tượng nguyệt thực xảy ra,

có quan niệm cho rằng đó là do mặt trăng bị một con thiên cẩu ăn mất mấy phần,

tưởng rằng bóng đen của trái đất in trên mặt trăng là bóng của thiên cẩu. Người

ta thường mê tín, làm phép bằng cách gõ mõ, ném đá vào cái bóng đó để đuổi

thiên cẩu đi. Trong đoạn truyện này, bối cảnh đang là một đêm có nguyệt thực

nên bà mẹ mới nói với những đứa con của mình như thế.

Oạch, chẳng thú vị gì cả, đó chẳng phải tình cảnh của tôi và

bọn Âu Dương Thiếu Nhân lúc này hay sao.

Đúng vậy, chúng tôi chạy ra từ vòng vây của đám sát thủ

không rõ danh tính. Khi đối phương giận dữ hét lên: “Không được để nhân chứng sống”,

chúng tôi đã đầy hoa lệ chạy tới rồi núp sau một đống cỏ khô. Bốn người xếp

thành hàng ngang.

Tôi thở hổn hển, không kiềm chế được, cười phá lên.

Âu Dương Thiếu Nhân cau mày nhìn tôi: “Nha đầu điên, cười gì

thế hả?”.

Tôi nhếch mép nói: “Cười các huynh thần kinh đấy, đánh nhau

với người ta mà chẳng hỏi rõ ràng nguyên nhân gì cả”.

Mặc Nguyệt hạ một quyền lên vai tôi, nhìn tôi nói vẻ oán

trách: “Nín nhịn lâu lắm rồi, giờ muốn trút ra cũng không được sao. Nha đầu thối,

cũng không nghĩ xem ai hại bọn ta trở nên thế này?”.

Thôi được, thôi được. Nhìn bộ dạng của họ cũng chẳng khác

nào tương tư thành tật, tôi miễn cưỡng không nói họ ngốc nữa. Kỳ thực, tôi cũng

biết dạo gần đây họ phải chịu đựng rất nhiều khổ cực. Hừ, mấy ngày không có tiểu

gia tôi, cuộc sống nhất định chẳng vui vẻ gì rồi. Sau này nhớ phải đối đãi với

tôi tốt tốt một chút, nếu không tôi sẽ bỏ đi tiếp đấy.

Mỉm cười sảng khoái, tôi ngả người xuống đám cỏ giữa làn gió

đêm, khẽ giọng nói: “Tôi về rồi”.

Ba người bên cạnh dùng giọng nam trầm dễ nghe mỉm cười hồi

đáp: “Hoan nghênh trở về”.

Vốn đây sẽ là cảnh tượng vô cùng ấm áp, ngập tràn sắc hương,

nhưng chỉ một giây sau, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Khi tôi đang cố gắng tận hưởng giây phút ngọt ngào ngắn ngủi,

phía sau đột nhiên có hai bàn tay vươn tới, run rẩy sờ lên mặt tôi, khiến tôi bị

dọa chết khiếp. Toàn thân cứng đờ không thể động đậy, chỉ có con ngươi đảo loạn

liên hồi, nhìn thấy trước mắt là một màu đỏ máu.

Trái tim hèn nhát của tôi không còn đập được bình thường nữa.

Run rẩy sợ hãi đến mức hét không thành tiếng. Mấy người bên cạnh lại càng đáng

thương hơn, sững người ra đó, chẳng ai động đậy chút nào.

Sau đó tôi nghe thấy kẻ mới đến như ma như quỷ kia thở hổn hển

nói: “Hoan… nghênh… trở về…”.

Rõ ràng tôi cảm thấy, có cái đầu người ướt sũng cứ sát lại gần.

Chuyện gì thế này? Đây, lẽ nào mình đã gặp ma quỷ trong truyền

thuyết?

Tôi hoàn toàn bất động, con ngươi hướng về phía Mặc Nguyệt

bên cạnh, run rẩy hỏi: “Xem… xem giúp tôi, là… là thứ gì vậy?”.

Mặc Nguyệt mặt mày đen sạm, nói: “Là một nữ nhân mặt trắng bệch,

tóc tai rối bời, máu me bê bết khắp người, có lẽ là một nữ quỷ”.

Tôi run rẩy mãi không thôi, lại chuyển ánh nhìn về hướng

khác, Âu Dương Thiếu Nhân quay sang phía tôi gật gật đầu.

Môi tôi lúc này đã nhợt nhạt không còn giống người nữa. Đây

không phải trò đùa đấy chứ, thực sự là đã gặp ma sao. Hạ quyết tâm, tôi nhắm chặt

mắt lại, dùng lực cũng gật gật đầu.

Hành động còn nhanh hơn lời nói, chuôi kiếm của Âu Dương Thiếu

Nhân vèo cái đã được rút ra.

“Phạch” một tiếng, nữ quỷ bay vút đi.

Triều Lưu lập tức kéo tôi vào lòng.

Âu Dương Thiếu Nhân vỗ ngực nói: “May mà chuôi kiếm của ta bằng

gỗ đào có tác dụng đuổi tà”.

Đằng kia, nữ quỷ vẫn đang vùng vẫy sau đó run rẩy tiến đến,

chúng tôi từng bước từng bước lùi lại phía sau.

Tôi thì thào hỏi: “Giờ làm thế nào?”.

“Giết ả”, Triều Lưu đề nghị.

Tôi tròn mắt, “Làm ơn đi, có thể giết chết được nữ quỷ hả.

Nói thật đi, món nợ phong lưu này, ai trong các huynh thiếu hả?”.

Hết cách, không phải tôi nghi ngờ, thực sự tôi không nhớ

mình có đắc tội với nữ nhân này hay không…

Oạch, đợi… đợi chút. Nữ nhân, nữ quỷ, có liên quan đến tôi…

Khốn nạn thân tôi, sao tôi lại có cảm giác tội lỗi thế này.

Hu hu, đúng vậy. Tôi nhớ đến lần đầu xuyên không, vì tôi mà

nữ hiệp Thượng Quan Tình phải nghẹn chết. Buồn thay thân tôi. Không phải chứ,

nha đầu đó không phải là tìm tôi đòi mạng đấy chứ.

Mấy nam nhân bên cạnh bắt đầu lên tiếng.

Âu Dương Thiếu Nhân bảo: “Nợ phong lưu, làm sao bây giờ, ta

nợ nhiều lắm”.

Mặc Nguyệt nói: “Chuyện tình một đêm ư, ta cũng có quá nhiều.

Họ yêu ta không phải là lỗi do ta mà”.

Triều Lưu cười nói: “Ta chỉ hứng thú với Tiểu Tình thôi, còn

những lúc khác đều đeo mặt nạ, nên chắc không nợ ai cả”.

Nghe đến đó, tôi lập tức ra một quyết định. Thôi được, tôi

thừa nhận mình rất không biết liêm sỉ.

Nhưng, bọn họ nợ phong lưu nhiều như thế chẳng phải cũng

càng không biết liêm sỉ hay sao? Vì thế, căn cứ vào lý luận vĩ đại “bần đạo[2]

chết không bằng đạo hữu chết đi”, tôi cảm thấy việc hy sinh Âu Dương Thiếu Nhân

và Mặc Nguyệt là lựa chọn chính xác nhất.

[2] Bần đạo là cách khiêm xưng của người theo Đạo giáo và Phật

giáo, đạo hữu là cách xưng hô của người theo Đạo giáo và Phật giáo gọi những

người khác.

Triều Lưu không nợ phong lưu, cho nên miễn tội.

Bổn nữ hiệp quả nhiên rất chính nghĩa. Nghĩ đến đó, tôi liền

kéo Triều Lưu lại, lùi một bước lớn, nói: “Nợ phong lưu phải tự mình trả, các

huynh nên tới trao đổi với nữ quỷ đi”.

Hai người quay đầu hằm hằm nhìn tôi.

Tôi hai tay chống nạnh nói: “Nhìn gì mà nhìn, tại các huynh

làm bậy sau lưng tôi chứ”.

Đôi mắt Âu Dương Thiếu Nhân ngầm lóe lên một tia sáng, im lặng

không nói gì.

Mặc Nguyệt ở bên cạnh vẫn điềm nhiên đóng vai đại ma đầu,

nói với tôi: “Kể từ khi quen biết nàng, bọn ta đều biến thành thái giám hết rồi,

nàng thử nói xem có đúng không?”.

Sắc mặt tôi bất giác đỏ lựng. Mặc Nguyệt chết tiệt, háo sắc,

quá háo sắc.

Triều Lưu không kiềm chế được, cười phá lên…

Bật cười…

Tôi cảm thấy bản thân mình đúng là đã biến thành cánh diều

giữa gió rồi, chốc lát bị gió cuốn đi xa tít.

Thôi bỏ đi, tôi không phản bác, có điều từ lúc bắt đầu, tôi

đã chuẩn bị sau khi trở lại sẽ thân thiện với bọn họ thêm chút nữa. Nhưng với cục

diện trước mắt thế này, tỷ đây cần thời gian để suy nghĩ thêm.

Nữ quỷ phía sau tựa hồ không cam tâm bị phớt lờ như vậy, lạnh

lùng lên tiếng: “Nè, ở đây có ai là Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt…”.

Tôi sững người, chau mày nói: “Sao thế, lúc này lại không giảo

biện nữa đi”.

Kỳ thực khi tôi lãnh đạm nói ra những lời như thế, trong

lòng đang dấy lên suy nghĩ cực kỳ hèn mọn: May mà không phải đến tìm mình, may

mà không phải đến tìm mình.

Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt bất giác sững người trước

câu nói đó. Đưa mắt nhìn nhau, liên minh trận tuyến lập tức được hình thành.

“Nữ quỷ, chúng ta chính là người ngươi cần tìm, có oán báo

oán, có thù báo thù, không được tiếp tục hãm hại nhân gian nữa.”

Âu Dương Thiếu Nhân hô lớn một tiếng, ném cây kiếm trong tay

đi.

Tôi lập tức hối hận vì đã không đứng về phía họ.

Đó là người của tôi mà, là mỹ nam của nhà tôi, là những mỹ

nam sau này sẽ ở bên tôi.

Triều Lưu đứng bên khẽ cười: “Đau tim quá”.

Tôi hếch miệng vẻ không vui: “Đó đều là người của ta, có thể

không đau tim được sao?”.

Triều Lưu gật gật đầu, khẽ thì thào bên tai tôi: “Con quỷ

kia có bóng”.

Tôi vội nhìn. Xí, quả nhiên là có bóng.

Con quỷ kia vén mái tóc rối tung của mình lên, tức giận gào

thét: “Làm phí bao nhiêu công sức của lão nương, cuối cùng lại vớ phải mấy kẻ

đen đủi hơn cả mình. Tiểu tổ tông, mau ra đây cho ta”.

Lời vừa dứt, tức khắc có bóng người từ trong rừng tối lao

ra. Chạy lại gần nhìn, là một cậu bé vô cùng xinh đẹp.

Nước miếng của tôi…

“Không được chảy ra”, Mặc Nguyệt quay đầu hung hãn cảnh cáo,

tôi lập tức ngậm miệng.

Một hồi lâu sau khi nghe lệnh của Mặc Nguyệt, phản ứng bản

năng của tôi vẫn có chút không tự chủ được. Tôi hận cái loại phản ứng này. Thôi

được, nước miếng không chảy ra được, nhưng lời thì cho ra được phải không.

“Các hạ chính là chưởng môn nhân của phái Ngọc Long chăng?”

Cậu bé khẽ mỉm cười, mang chút phong thái đại gia: “Đúng vậy,

bên cạnh ta chính là chưởng môn phái Nga Mi đang hộ tống, Vô Thượng sư thái”.

Sắc mặt chúng tôi lập tức đen sạm. Đúng là sư thái, quả

nhiên là sư thái, thực sự là sư thái. Sư thái, bà thật dũng mãnh như cuồng

phong bão tố vậy.

Ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng sáng đang bị thiên cẩu ăn mất

một nửa, nước mắt chứa chan, tôi thầm khẩn cầu, thiên cẩu à, đừng để đêm cẩu

huyết như thế này xuất hiện nữa được không. Trái tim bổn cô nương vô cùng yếu mềm,

không chịu đựng nổi sự giày vò này đâu.

Tôi ấy à, lúc nào cũng có thể dự đoán được nguy hiểm, nhưng

lại không cách nào mà trốn tránh được.

Khi cảm nhận được sự hiểm nguy cứ từng chút từng chút, từ ít

đến nhiều vây tới quanh mình, trong lòng tôi như đã phát ra câu này: Thượng

Quan Tình à, đời mi xong rồi đấy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 139

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...