Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 140

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[1] Chính thái là một từ bắt nguồn từ Nhật Bản, những đứa trẻ

nam đáng yêu thường từ 8 – 14 tuổi thì được gọi là chính thái

Sư thái nói, sở dĩ bản thân biến thành bộ dạng thế này, hoàn

toàn là vì trên đường đi không cẩn thận, không nhìn thấy cái giếng sau đám cỏ rậm

nên bị ngã xuống.

Sư thái nói, sở dĩ khắp người nhuốm đầy máu thế này, hoàn

toàn là do khi leo lên không biết đá ở trong giếng quá trơn, ngã sấp ngã ngửa,

nên da thịt trầy xước hết cả.

Sư thái nói, sở dĩ người ướt nhẹp như thế này hoàn toàn là

vì dưới đáy giếng không được khô ráo như trên mặt đất.

Sư thái còn nói, sở dĩ bản thân phải giả dạng nữ quỷ thế

này, hoàn toàn là vì tiểu chưởng môn phái Ngọc Long cảm thấy làm cách đó không

chỉ có thể che giấu được thân phận, mà còn có thể xác định được chúng tôi là bạn

hay là thù.

Giữa cơn gió lạnh căm căm, tôi cúi đầu nhìn đám bằng hữu nho

nhã trước mặt, lặng lẽ lùi ra sau một bước.

Nói thực lòng, càng ngày tôi càng cảm thấy cần phải đề phòng

với đám tiểu tử vô cùng phúc hắc này.

Có một Mặc Nguyệt lại thêm một Mạch Thiếu Nam đã đủ để tôi

phải chịu đựng rồi, giờ lại còn thêm một tiểu tổ tông này nữa, tôi thực sự sợ

mình nuốt không trôi.

Tiểu tổ tông kia tựa như lại kiếm được đồng minh, bước mấy

bước về phía trước, nói với tôi: “Cô là Thượng Quan Tình hả, ta đã từng nghe đại

danh của cô, ta tên Tần Ngữ, qua đoạn đường này, hy vọng cô chỉ giáo”.

Tôi bất giác cứng miệng, nghiêng đầu nhìn sư thái. Thấy cánh

tay sư thái cũng đang kích động run rẩy không ngừng, hai tay nhớp nhúa đầy máu

tươi, dùng sức chùi lên y phục rồi lại vén mái tóc sang hai bên.

Bàn chân vô cùng lanh lẹ, bà ta xông thẳng lên phía trước, nắm

chặt tay tôi, cứ như diện kiến với lãnh đạo quân cách mạng vậy. Gắng kìm nén mọi

sự kích động lúc này, bà ta nhìn tôi, lệ tuôn hai hàng: “Thượng Quan nữ hiệp,

chuyện sau này chăm sự nhờ nữ hiệp”.

Tôi há hốc miệng, vừa mới thốt ra hai chữ.

“Sư thái…”

“Xin đừng nói gì cả, võ lâm chính phái vĩnh viễn không bao

giờ quên hành động vĩ đại lần này của nữ hiệp.”

Sư thái, ý tôi không phải như thế.

Tôi há hốc miệng, lại định nói gì thêm.

“Sư thái…”

“Không cần phải nói gì, không cần phải nói bất kỳ điều gì cả,

ta hiểu, nữ hiệp không cầu danh lơi, bạc tiền, nhưng nữ hiệp yên tâm, ta nhất định

sẽ viết thư thông báo cho minh chủ võ lâm, để ông ta chuẩn bị tuyên dương công

lao vĩ đại của nữ hiệp.”

Sư thái, bà có thể đợi tôi nói xong đã được không? Bà không

dám nghe tôi nói hết sao?

Hiển nhiên, bà ta không dám.

Bà ta vừa nói xong lập tức tạo thế ôm mặt khóc tức tưởi, vội

vã chạy đi.

Bà ta nhất định đang giả bộ, chắc chắn là đang giả bộ.

Vì khi tôi thấy bà ta bỏ chạy, bà ta vẫn còn kịp nhảy qua

hòn đá nhỏ đang chặn giữa đường kia cơ mà.

Bà ta đang khóc tức tưởi thế mà còn có thể quan sát địa hình

rồi mới chạy hả?

Gió lạnh nổi lên tứ phía, tôi cúi đầu nhìn Tần Ngữ.

“Mục đích?”, tôi hỏi hắn.

“Không có”, Tần Ngữ mỉm cười nói.

Xí, trước đây Thiện Thủy cũng thường châm chọc ta như thế,

xem ta là con nít hả?

Nghĩ đến Thiện Thủy, một nỗi buồn không tên đột nhiên dấy

lên trong lòng, tôi nói với Triều Lưu về chuyện của Thiện Thủy. Chàng nói, chàng

rất thích những đứa trẻ như thế, vì trên thực tế chúng rất lương thiện.

Nói trắng ra thì là tôi không muốn nghĩ đến chuyện đau lòng ấy

nữa, lại quay sang nghiêm túc nhìn Tần Ngữ.

Sau rồi lại hướng nhìn xung quanh, tôi nhếch mép nói: “Ba

người đợi một chút, tôi có chuyện muốn nói với Tần Ngữ”.

Bọn Triều Lưu gật gật đầu, bước tới bụi cỏ bên cạnh đợi tôi.

Khi chỉ còn lại một mình với Tần Ngữ, tôi chuẩn bị tốt tâm

thế để nói chuyện với hắn.

“Đừng nói những thứ ta nghe không hiểu. Ta biết rõ mấy tên

nhóc các ngươi, tâm chí vốn đã đạt đến cấp độ đại nhân rồi. Nói cho ta biết, tại

sao ngươi lại muốn đi cùng ta. Không phải ngưỡng mộ từ lâu gì gì đó chứ, đương

nhiên ta tin ngươi là muốn nhận được sự bảo hộ tốt hơn, nhưng nhất định phải có

mục đích khác, có đúng không?”, hai tay chống nạnh, tôi nhìn thẳng vào mắt hắn

mà nói.

Ánh mắt Tần Ngữ chợt lóe lên giây lát, đột nhiên cười lớn.

“Thượng Quan Tình, ta sớm đã nghe nói cô rất thông minh,

không ngờ quả nhiên cô thông minh thật.”

Hai mắt tròn xoe, sự thông minh của bổn cô nương còn cần người

khác nói sao.

Vừa định ngẩng đầu hiên ngang, đắc ý tự ca ngợi mình, tôi lại

nghe thấy thằng nhóc chết tiệt đó nói: “Đúng, quá thông minh cũng chính là điểm

hạn chế của cô”.

Tôi trừng mắt, hung hăng nhìn hắn, nói: “Ta không sợ phải

gánh tội ngược đãi trẻ em đâu, hơn nữa, ta đánh ngươi, có người biết được

sao?”.

Tần Ngữ nhếch mép, giả bộ đáng yêu nói: “Không được đâu, cô

làm thế là phạm quy”.

Tôi liếc xéo nhìn hắn, điềm nhiên hờ hững nói: “Giả bộ đáng

yêu không tác dụng gì đâu, ta miễn dịch rồi. Vả lại, chúng ta đâu phải đang

chơi trò chơi, phạm quy với không phạm quy cái nỗi gì”.

Tần Ngữ thấy tôi không dễ chịu thua, chỉ đành uể oải lắc đầu:

“Cô thật không dễ chịu chút nào. Thôi được, nói cho cô biết cũng chẳng vấn đề

gì. Ta muốn gây dựng lại Ngọc Long môn, cần người trợ giúp. Ta rất coi trọng cô

và người của cô”.

Tôi lúc này thực sự muốn một đao gọn gàng kết liễu đời hắn.

Hoàng thượng của thiên hạ này còn cần đến chúng tôi, chúng

tôi lại có thể theo hắn sao, sao có thể nói năng hàm hồ như vậy, hắn không biết

sợ là gì hả.

“Ta từ chối”, tôi nói dứt khoát.

Tần Ngữ chỉ về phía sau lưng tôi vẻ không phục nói: “Tại sao

cô biết họ cũng không muốn theo ta?”.

Tôi cười, thằng nhóc này thật không hiểu chuyện chút nào.

Đương nhiên vì họ là người của ta rồi. Đương nhiên nữ hiệp

ta nói một là một hai là hai.

“Họ là người của ta, sẽ nghe theo lệnh ta.”

Đôi đồng tử đen láy của Tần Ngữ chợt chuyển động, đột nhiên

lại vòng vo, hỏi: “Cô biết ta bao nhiêu tuổi rồi không?”.

Lúc này mắt tôi thật sự muốn vọt ra ngoài. Tên nhóc tiểu tử

phiền phức này từ nhà ai chui ra thế. Sao còn chưa thôi đi.

Tôi uể oải, phiền não đáp: “Bộ dạng ngươi bảy tám tuổi là

cùng”.

Tần Ngữ lắc đầu, nói: “Không phải, là mười sáu tuổi”.

Dọa tôi thót cả tim. Khốn nạn thân tôi, chính thái lại có thể

trở thành thế này sao? Tưởng đây là truyện tranh Nhật Bản đấy hả?

Tần Ngữ hình như rất hài lòng với câu trả lời của mình, liền

giải thích với tôi: “Đấy chính là bí mật thật sự của Ngọc Tâm kinh”.

“Giữ mãi thanh xuân…”, tôi thầm lẩm nhẩm, thực sự không tài

nào tưởng tượng được. Đúng là có chuyện giữ mãi tuổi thanh xuân thế này sao.

“Cô biết ảo thuật chứ, thực ra đấy chính là một loại ảo thuật.

Chân thành, quyết ý luyện Ngọc Tâm kinh, vẻ bề ngoài của cô sẽ giống như cô muốn,

sự trẻ hóa sẽ diễn ra không ngừng, cơ thể biến đổi liên tục. Người khác thì cho

rằng cô đã bước qua tuổi thanh xuân rồi, nhưng đến cuối cùng, thật là kỳ diệu,

cô lại thực sự trở thành một người trẻ tuổi.”

Tôi không kìm được, lại cảm thán, cổ đại quả nhiên quá thần

kỳ, chuyện này mà cũng có.

Tần Ngữ chớp chớp mắt, nghiêng đầu, giọng điệu dụ dỗ, nói:

“Thế nào, chỉ cần đi theo ta, cô sẽ có được Ngọc Tâm kinh, sẽ mãi mãi bất lão

cùng ta. Cô muốn suy nghĩ thêm không?”.

Suy nghĩ? Ta nghĩ không cần đâu.

Sở dĩ cuộc sống của con người có hương sắc chính là vì cuộc

đời có sự thay đổi như thế.

Vĩnh viễn lưu giữ bộ dạng tuổi mười tám chẳng phải không tốt.

Chỉ có điều nếu mãi như vậy, sẽ có quá nhiều thứ đời người không cách nào kiểm

chứng được. Ví dụ như “đầu bạc răng long”.

Khẽ lắc đầu, tôi nói với hắn: “Không cần suy nghĩ, trường

sinh bất lão nghe ra cũng vô cùng hấp dẫn, nhưng kỳ thực chẳng có nghĩa lý gì cả”.

Tần Ngữ đưa tay lên bóp trán, phẫn nộ nói: “Rốt cuộc cô đang

nghĩ cái gì vậy hả, thật kỳ quái”.

Tôi tròn mắt. Thực sự đã quen với việc người khác coi mình

là đồ cổ quái rồi. Quái thì sao chứ, càng quái càng vui.

Tuy nói chuyện lâu như thế, nhưng Tần Ngữ vẫn không hề hết

hy vọng.

Đêm đó, chúng tôi vô cùng đen đủi lại phải tiếp nhận nhiệm vụ

hộ tống tên nhóc chết tiệt này.

Tuy rằng hắn mới chỉ là thằng nhóc mười sáu tuổi.

Cho nên, đêm đó tôi vô cùng hy vọng thứ mình gặp là quỷ, chứ

không phải một vị sư thái.

Sau chuyện đó, tôi luôn có cái gọi là bản năng kháng cự đối

với mấy vị sư thái. Tôi không thích sư thái, cực kỳ không thích.

Hôm sau, chúng tôi xuất phát, rời khỏi cái nơi xúi quẩy đó,

hướng về phía biệt uyển của minh chủ võ lâm.

Ngồi trên xe ngựa, tôi cảm thấy xương cốt mình mẩy vô cùng bức

bối.

“Ta muốn cưỡi ngựa”, tôi gào to.

Tần Ngữ ở một bên ngọt ngào gọi một tiếng “mẫu thân”, tiếp

đó bảo: “Không thể cưỡi ngựa được. Người mà bị thương con sẽ rất đau lòng”.

Khắp người tôi da gà da vịt lập tức dựng lên hết cả, khỏi phải

nói đau khổ nhiều như thế nào.

Tưởng tượng chút xíu, khi một người chỉ nhỏ hơn bạn hai tuổi

gọi bạn là “mẫu thân”, bạn sẽ thấy thế nào.

Haizzz, tôi thực sự nghi ngờ tại sao hắn lại có thể gọi tôi

trôi chảy như thế, lẽ nào bản thân thay đổi, linh hồn cũng thay đổi theo sao? Cải

lão hoàn đồng có cần phải triệt để đến vậy hay không.

Thôi được, chuyện đã đến mức này, để tránh bị truy sát, chúng

tôi quyết định phải cải trang. Hiện tại, các vị trí trong tổ chức đã được Tần

Ngữ sắp xếp xong xuôi.

Tôi, là mẫu thân của hắn. Âu Dương Thiếu Nhân là phụ thân. Mặc

Nguyệt là đại ca, Triều Lưu là nhị ca.

Thôi được, tôi cực kỳ lợi hại, sinh ra cả đám nhi tử có khả

năng phát dục cực nhanh.

Nhìn lại bản thân mình hóa trang thành một quý phu nhân, tôi

chỉ có thể câm lặng mà hỏi trời xanh. Ông Trời ơi, tiểu gia con kiếp trước đã tạo

nghiệt gì thế này, sao đen đủi như vậy.

“Đừng oán trách nữa, nhặt được đám nhi tử đẹp đẽ thế này, chẳng

phải rất tiện cho cô sao.”

“Ta không thích nhi tử mười sáu tuổi. Ngươi có thể trở thành

một đứa nhỏ ba tuổi hay không. Không chừng ta sẽ thích ngươi cũng nên.”

Tần Ngữ nghe tôi nói, mắt trợn tròn, buông một câu: “Cô còn

không thích ta, ta sẽ làm loạn đấy”.

Trợn tròn mắt, trực giác mách bảo tôi, ngụy trang kiểu này

cũng không chắc có tác dụng.

Rất nhanh, tôi đã chứng minh được một sự thật. Đó là, tôi thực

sự có một cái miệng quạ đen[2].

[2] Miệng quạ đen: Cụm từ dùng để hình dung một người nào đó

miệng đặc biệt xú uế, nói những chuyện tốt thì không linh nghiệm nhưng nói những

chuyện xấu thì lại lập tức thành sự thực.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...