Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 138

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái gọi là đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hỏa.

Thường là để chỉ, trong đêm khuya, có kẻ nào đó muốn giết

người.

Thôi đi, đúng là những lời thừa thãi, đương nhiên là muốn giết

người nên mới có cái gọi là đêm giết người chứ.

Nhưng cái đêm chúng tôi ở lại Trương Gia Khẩu kia.

Bỏ qua việc đó là một đêm giết người kinh hãi.

Tôi chẳng sao nghĩ tới được, có ngày mình lại ở một nơi nhỏ

bé đến thế.

Nửa đêm, bên ngoài cửa sổ vọng lại từng hồi tiếng soi tru.

Tôi không sao ngủ được, tim phập phồng lo lắng không thôi.

Vì tôi và Triều Lưu đến khách điếm này, sắc trời đã tối.

Tổng cộng số người nghỉ chân ở đây, chỉ có bốn.

Chính là thêm tôi và Triều Lưu nữa mới được bốn người.

Mọi người cũng biết, trước đây khi tôi và Âu Dương Thiếu

Nhân đồng hành, cũng đã từng bị hãm hại trong hắc điếm.

Tôi vốn chẳng muốn ở lại, nhưng ông bà chủ tươi cười niềm nở

nói với tôi: “Phạm vi mười dặm vuông quanh đây không có khách điếm, ngoài núi

ra, chỉ có dã thú mà thôi, nếu các vị không ở, chúng tôi cũng không làm khó”.

Năm nay, làm ăn buôn bán đều như vậy.

Miệng người ta nói rằng “không làm khó”, nhưng thực tế, người

ta đã đào sẵn một cái hố để bạn sụt xuống mà không lên nổi rồi, bạn có cách nào

không? Có thể làm khác không?

Đương nhiên là hết cách rồi.

Cho nên, tôi lại lần nữa mạo hiểm ở lại cái nơi nửa đêm bắt

cóc tống tiền này.

Nửa đêm, tôi không bị bắt cóc tống tiền, nhưng thực sự trong

lòng không yên tâm chút nào.

Tôi cảm thấy nơi này vô cùng cổ quái.

Mặc y phục xong xuôi, châm một ngọn đèn, tôi sờ soạng mở cửa

đi ra ngoài.

Tôi gõ cửa phòng Triều Lưu.

“Triều Lưu, chàng đã ngủ chưa?’

Cánh cửa từ từ mở ra, Triều Lưu mỉm cười, nói: “Ta biết nàng

sẽ sợ mà”.

Tôi tròn mắt tiến vào.

Không phải tôi sợ có người trộm đồ, dù sao tôi cũng lưu lạc

giang hồ lâu rồi, cũng từng giết người, còn sợ gì nữa chứ.

Tôi chỉ cảm thấy tiếng sói tru bên ngoài vô cùng đáng sợ mà

thôi.

“Kỳ lạ, chỗ này sao lại có sói nhỉ, ban ngày rõ ràng không

có tiếng sói nào”, tôi vừa tới nơi đã chui ngay vào chăn của Triều Lưu, than

phiền với chàng.

Triều Lưu vui vẻ vén chăn lên rồi ngồi bên cạnh tôi, nói:

“Sói là động vật hoạt động về đêm, đương nhiên sẽ chỉ đi lại về đêm. Có điều…”.

Tôi ngước mắt nhìn chàng: “Có điều gì?”.

Triều Lưu cố tình giả giọng đáng sợ nói: “Có điều những âm

thanh kia, có lẽ không phải tiếng sói”.

Tôi hoảng hốt, bị dọa cho, lập tức chui vào lòng chàng, hét

lớn: “Lẽ nào là người sói trong truyền thuyết?”.

A a! Đừng chứ, nghe nói người sói sau khi biến đổi sẽ rất

hung ác.

Tiểu gia tôi còn chưa muốn chết.

“Ha ha ha ha”, Triều Lưu nhìn bộ dạng tôi bị dọa cho co rúm

lại, đột nhiên cười phá lên.

Tôi thụi một cái lên ngực chàng.

“Chàng muốn chết phải không, nửa đêm nửa hôm lại đùa giỡn

như thế.”

“Không, không phải đùa, chính xác đó không phải tiếng sói

kêu, mà là tiếng người hú, có lẽ người của ma giáo đang truyền tin.”

Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc, trái tim như tan vỡ.

Kỳ thực tôi vốn nên nghĩ đến chuyện người học kêu tiếng sói.

Nhưng thực ra bởi vì tôi ngay cả Diêm Vương cũng đã gặp qua

rồi, cho nên tôi tin, trên thế giới chuyện gì cũng có thể xảy ra, đương nhiên

cũng có thể xuất hiện người sói chứ.

Tôi cũng giống như con chim đậu phải cành cong một lần thì sợ.

“Những người này đến đây làm gì? Lẽ nào chưởng môn phái Nga

Mi và đứa nhóc mồ côi của Ngọc Long phái thực sự đang ở đây?”, tôi nắm chặt tay

Triều Lưu, lo lắng nói.

Tuy nói là không thân không thích, những dẫu sao cũng là những

sinh mệnh đáng thương.

Hơn nữa, trong khách điếm này có những bốn người. Ngoại trừ

tôi và Triều Lưu, thân phận hai người còn lại, nhất định rất đáng ngờ.

Triều Lưu định nói gì đó.

Chợt thấy bên ngoài cửa sổ xuất hiện ánh lửa, sau đó, một

mũi tên bất giác lao thẳng vào phòng.

Triều Lưu hét lên một tiếng: “Cẩn thận”.

Ấn tôi cúi xuống, chàng liền thổi tắt ngọn đèn trong phòng.

Dọa cho tim tôi suýt nữa nhảy vọt ra ngoài.

“Chuyện gì vậy?”

“E là đối phương không xác định được đâu là chưởng môn phái

Nga Mi và đứa nhóc chưởng môn phái Ngọc Long, quyết định thà giết nhầm còn hơn

bỏ sót. Những người thôn dân e rằng không còn cơ hội sống nữa.”

Tôi cúi đầu thật thấp.

Cái vận đen đủi! Lại đến ức hiếp giày vò bổn cô nương rồi.

Tôi nói bao nhiêu lần rồi, cô nương tôi không dễ bị ăn hiếp

thế đâu.

Bốn phía xung quanh yên tĩnh giây lát, đột nhiên có tiếng bước

chân từ bên ngoài vọng vào.

Tôi lần tìm cây kiếm bên cạnh, nói với Triều Lưu: “Thôi

xong, không thể trốn được rồi, chi bằng liều mình xông ra, dù sao không giết

người, người cũng giết mình”.

Triều Lưu vừa mỉm cười vừa vuốt ve mái tóc tôi.

“Nha đầu chết tiệt, nàng đã sớm muốn làm thế rồi?”

Tôi trợn mắt nhìn, sao tôi lại muốn làm như thế chứ.

Chỉ là ý tưởng lớn của các bậc anh hùng gặp nhau thôi. Trên

thực tế, tôi vẫn là người theo đuổi chủ nghĩa hòa bình mà.

Mở cửa sổ nhảy ra ngoài, tôi mới phát hiện suy đoán của mình

hình như có chút sai lệch.

Vì bên ngoài không có huyết quang xung thiên như trong tưởng

tượng, mà chỉ là một đám bách tính đang kết thành vòng vây.

Tay cầm đao, tay cầm cuốc, khuôn mặt hung hãn.

Bởi vì chúng tôi nhảy ra ngoài từ cửa sổ của khách điếm, cho

nên tình hình trước cửa chính, chúng tôi cũng không rõ lắm.

Không biết chưởng môn Nga Mi và đứa nhỏ phái Ngọc Long có an

toàn chạy thoát hay không.

Tôi nhếch mép: “Xem ra bách tính nơi này sớm đã bị thanh lý

từ lâu. Hiện tại đừng nói làm anh hùng, có đi khỏi đây được hay không cũng là vấn

đề đấy”.

“Vậy sao, ta lại cảm thấy đây là chuyện rất tốt. Lần này

nàng có thể thoải mái mà đánh, không phải lo lắng đến chuyện bị quan binh truy

sát”, Triều Lưu nói xong liền nhảy lên trước.

Tôi lắc đầu, chán nản nhún vai.

Tình huống này so với những tình huống trong phim truyền

hình thật không giống cho lắm, ở đâu lại có chuyện vừa tới đã đánh cơ chứ. Tiểu

gia tôi còn chưa giảng tuyên ngôn chính nghĩa cơ mà.

Sau vài đường khua tay múa kiếm giải quyết mấy tên, cục diện

hiện tại khiến tôi càng thêm lo lắng.

Cửa chính khách điếm vang lên những tiếng chém giết, nhân vật

chính với sức mạnh lợi hại vô địch chắc chắn đang ở đó.

Haizzz, đều là nhân sĩ giang hồ, không thể thấy chết mà

không cứu.

Tôi bay đến bên cạnh Triều Lưu, nói: “Đi thôi, đi cứu người”.

Triều Lưu vươn tay ra, ôm lấy eo tôi rồi như một con chim én

phóng lên, mang theo tôi thoát khỏi vòng vây của đám người.

Hai tay ôm chặt cổ chàng, tôi cười khúc khích: “Tự ta bay được,

đâu phải trước đây chưa từng học qua khinh công chứ”.

“Ha ha, ta biết mà. Nhưng ta thích thế này. Nàng không thấy

lãng mạn sao?”. “Miệng lưỡi giảo hoạt.”

“Khẩu thị tâm phi[1].”

[1] Khẩu thị tâm phi: Những lời nói ra từ miệng và những suy

nghĩ trong lòng là không giống nhau.

Khi tôi và Triều Lưu chạy đến cửa chính của khách điếm, tất

cả những người có mặt đều sững sờ.

“Thiếu Nhân, Mặc Nguyệt!”

Tôi tròn mắt nhìn như đóng đinh vào đám người đang đánh giết

kia.

Nam nhân dáng hình như gió xuân, lưỡi kiếm sắc tựa liễu, ưu

nhã tựa tiên nhân, chẳng phải là Âu Dương Thiếu Nhân kia sao. Hơn nữa bên cạnh

huynh ấy, người con trai mang vẻ đẹp chết người với cây quạt lông vũ trên tay

kia, chính là Mặc Nguyệt của tôi.

Bất giác thở dài cảm thán, hai tên nam nhân nếu không phải

là của tôi, tôi thực sự muốn để họ đi cống hiến hết mình cho sự nghiệp đam mỹ.

Nghe thấy tiếng hét của tôi, Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt

rõ ràng đều vô cùng kích động.

Cũng quay đầu lại, kinh ngạc nhìn tôi.

Quay sang, nhìn thấy người bên cạnh tôi, sắc mặt họ càng

thêm sa sầm.

“Nàng nói phải đi, nhưng thực ra là đi tìm hắn?”

“Nguyên nhân chính vứt bỏ chúng ta, là vì đi cùng hắn?”

Khóe miệng gượng gạo giật giật liên hồi.

Oạch, chuyện này, có rất nhiều rất nhiều nguyên nhân, xin

các huynh có thể cho tôi cơ hội giải thích không? Xin các huynh có thể đừng

dùng bộ dạng như đang bắt kẻ gian d//â//m đó để nhìn tôi được không?

Lúc này các huynh đang trong trận chiến cơ mà.

Hết cách, hai người bọn họ chẳng thèm nghe tôi nói, nhưng

tôi vẫn kiên quyết không từ bỏ ý định.

Tôi chỉ đành vừa chỉ huy, vừa giải thích.

“Thiếu Nhân vung đao về bên trái.”

“Mặc Nguyệt, đ//â//m thẳng về phía trước.”

“Chuyện là thế này, sau khi tôi quay về, đã quyết định trở lại

tìm các huynh. Cuối cùng tôi vẫn cảm thấy không thể từ bỏ được nơi này. Nhưng

sau khi về tới tôi đã gặp Triều Lưu. Tiếp sau đó lại chuẩn bị cùng chàng ấy đến

Âu Dương sơn trang. Chỉ là trên đường đi ngang qua chỗ này mà thôi, đại thể

chuyện là thế. Những chuyện khác, sau này sẽ bàn tiếp. Lúc này nói cho tôi biết,

các huynh đến đây làm gì?”

Tiểu gia tôi gửi chiến thư thì các huynh chẳng ai đến, lúc

này sao lại tích cực đến thế.

Đợi tôi? Mới đợi tôi có mấy ngày đã không đợi nổi nữa, thế

mà gọi là đợi tôi à?

Sức chịu đựng quá kém.

“Vốn là ở sơn trang đợi nàng, đột nhiên nhận được lệnh của

minh chủ võ lâm, mới đến đây hành sự”, Âu Dương Thiếu Nhân vừa giải quyết tên

sát thủ trước mặt, vừa vội nói với tôi.

Phá tan vòng vây, bốn người chúng tôi cuối cùng cũng tụm lại

một chỗ.

Nhưng ngoài tôi ra, ba người kia ai nấy đều hằm hằm nhìn

nhau, dáng vẻ không đội trời chung.

Tôi đứng ở đó, áp lực rất lớn.

Làm ơn đi, các huynh nghiêm túc giùm tôi chút đi.

Tiểu gia tôi lỡ may bị giết chết, xem các huynh sẽ làm thế

nào.

Lúc này, có âm thanh ngoài cửa vọng lại, một người chạy vào

trong hét lớn.

“Không tìm thấy chưởng môn phái Nga Mi và thằng nhóc phái Ngọc

Long! Chúng ta bị lừa rồi.”

Tôi chau mày, cười thành tiếng hỏi Mặc Nguyệt: “Này, các

huynh đến đây để bảo vệ họ hả?”.

Trong lòng bất giác cảm thán, đám tiểu tử này thật thông

minh.

Kỳ thực đã bí mật đưa chưởng môn phái Nga Mi và cậu bé của

phái Ngọc Long đi rồi.

Mặc Nguyệt cúi đầu nhìn tôi, khẽ đáp: “Không phải, bọn ta

cũng là đến tìm người”.

Tôi sững người, vằn đen vô số.

“Còn hai người khác trong khách điếm này?”

“Hai người đó chính là ta và Âu Dương Thiếu Nhân.”

Tôi hiện tại, thực chỉ muốn chửi ầm lên thôi.

Khốn nạn thân tôi! Nhân vật chính không ở đây, các người

đánh nhau cái gì cơ chứ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...