Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 133

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thu dọn hành lý, tôi đứng trước cửa lớn Âu Dương gia, nhìn

sáu nam nhân xếp thành hình chữ nhất, tâm lý phức tạp không cách nào diễn tả.

Nước mắt chực rơi, hít sâu, lại hít sâu, tôi phát hiện thì

ra cách này cũng có hiệu quả nhất định.

Dù đôi mắt có ngấn lệ thế nào, chỉ cần không trào ra bên

ngoài, thì đó chính là kiên cường.

Âu Dương Thiếu Nhân mỉm cười, nói với tôi: “Tiểu Tình, không

biết còn có thể gặp lại nàng nữa không. Ta hy vọng nàng nhớ, nơi này, vĩnh viễn

sẽ luôn tồn tại nơi này vì nàng. Nàng trở về, hay không trở về, cánh cổng lớn

nơi đây lúc nào cũng mở rộng chờ nàng. Nếu thực sự còn có cái gọi là kỳ tích, nếu

thực sự nàng có thể trở lại nơi này. Mong nàng hãy nhớ, Âu Dương Thiếu Nhân

luôn ở đây đợi nàng”.

Trái tim như bị bóp nghẹt, tôi rất muốn mở miệng nói với

huynh ấy rằng: “Không cần đợi, tôi sẽ không trở lại đâu”.

Nhưng không cách nào thốt thành lời được.

Câu nói tàn nhẫn như thế, sao tôi có thể thốt ra nơi đầu lưỡi

chứ.

Âu Dương Y nói: “Chỉ như mùi hương thoảng góc áo, tiễn bước

nàng vạn dặm đường xa”.

Âu Dương Y, nếu huynh thực sự là hương thơm thoang thoảng

trên góc áo tôi, như thế tôi nghĩ, tôi sẽ luôn cảm thấy mùi hương đó cho đến tận

cuối đời.

Âu Dương Huyền nói: “Sau khi rời đi, không cần phải nhớ đến

ta”.

Vương tử núi băng của tôi, vẻ mặt lạnh giá, nhưng ánh mắt

kia cơ hồ như đang nung chảy cả tảng băng lớn nhất.

“Sau khi rời đi, không cần phải nhớ đến ta.”

Câu nói này, thực sự muốn gửi lại huynh ấy một cách nguyên vẹn.

Âu Dương Thiếu Nhiên nói: “Ta mãi mãi tin rằng nàng sẽ quay

trở lại”.

Thiếu Nhiên của tôi, đừng ngốc nghếch như thế, bảo tôi làm

sao yên tâm được.

Huynh phải nhớ, sau này nếu có tìm bà xã, nhất định phải tìm

một người thông minh hơn tôi, nếu tìm một người như tôi thế này, các huynh sẽ

chẳng thể nào sống sót qua những tháng ngày còn lại đâu.

Tựa hồ bốn huynh đệ Âu Dương đã nói hơi nhiều rồi.

Mặc Nguyệt chỉ khẽ mỉm cười, nói với tôi: “Tiếng ca hằng đêm

mãi ngân vang”.

Tim tôi đột nhiên chấn động.

Tôi biết, câu nói đó tựa hồ vô cùng bình thản, nhưng nó chất

chứa biết bao nhiêu nỗi niềm huynh ấy chưa từng nói ra.

Tôi nhớ đêm đó, làn xuân thủy soi bóng phù dung, ánh đèn tửu

lâu chìm trong trăng sáng, trên mảnh giấy viết đầy những ca từ ấy, chúng tôi đã

khẽ khàng trao nụ hôn.

Đêm đó, tôi cứ ca mãi một khúc nhạc.

Mặc Nguyệt, tôi không biết sau này trong những đêm không ngủ,

có phải huynh đều nghĩ đến những ký ức đã qua, nhưng tôi thực sự hy vọng huynh

sẽ trở về thành Lạc Dương. Đó mới là ngôi nhà thực sự của huynh. Tôi là người

qua đường, chỉ là người qua đường mà thôi.

Mạch Thiếu Nam mỉm cười, híp mắt nói: “Vị trí phu nhân bang

chủ cái bang, luôn là của nàng đấy”.

Tôi ghét cái vẻ bâng quơ hời hợt của huynh ấy khi nói những

lời hứa hẹn thâm tình như thế, nhưng lúc này tôi cũng đành chịu.

Tôi không thể nói thêm lời nào, sợ rằng nếu mình mở miệng nước

mắt sẽ tuôn ra mất.

Ánh dương dần dần nhô cao, ngón tay tôi run rẩy không thôi.

Chầm chậm nâng tay lên, tôi chắp tay, nói với đám người: “Thương Quan Tình đi

đây. Không hề oán trách, chẳng chút hối hận. Quãng thời gian được ở bên các

huynh, cũng đủ để chiếm lấy ký ức cả đời tôi rồi. Chỉ là Thượng Quan Tình tôi,

e rằng không thể trở lại nơi đây nữa. Cho nên, đã không thể tiếp tục cùng tôi

phiêu bạt chân trời góc biển, vậy xin các huynh hãy cùng tôi quên đi giấc mộng

giang hồ”.

Xoay người đón gió, tôi nhảy lên ngựa, chẳng dám ngoái đầu,

lặng lẽ rời đi.

Chỉ cần quay đầu lại, tất cả những gì tôi chuẩn bị sẽ đều

tan thành bọt nước. Bản thân tôi hiểu quá rõ, mình không thể nào điềm nhiên như

thế, không thể nào ngoái lại nhìn bọn họ rồi vẫn có thể thoải mái ra đi.

Chạy thẳng đến khách điếm phía trước.

Giang Thần và Giang Tử Hạo đã đợi tôi ở đó.

Ngước nhìn bầu trời, Giang Thần nhếch mép nở nụ cười cực kỳ

khó coi, nói: “Tôi còn tưởng cô không đến cơ đấy”.

Nhìn bộ dạng Giang Thần, suýt chút nữa tôi đã cho rằng cậu

ta thực sự hy vọng mình không đến, như thế cậu ta sẽ có thêm dũng khí để tiếp tục

ở lại.

Tôi lắc đầu: “Chúng ta không thuộc về nơi này, vẫn nên trở về

thôi”.

Ngoài ra, tôi không nói nhiều, vì thực chất cũng chẳng cần

phải nói gì thêm.

Những đau khổ và lưu luyến bên trong mỗi người, đấu tranh và

lựa chọn, nói ra sẽ khiến chúng tôi thêm mệt mỏi, chi bằng cứ nên giữ trong

lòng.

Giang Thần đưa chúng tôi đến chân núi, đợi cho đến đêm

khuya, sau khi ánh mặt trời đã khuất, tinh tượng[1] trên không nhanh chóng thay

đổi, Giang Thần kéo tôi, kiên định nói: “Nắm chặt tay tôi, khi tinh tượng biến

đổi lần nữa, dưới khe núi này sẽ xuất hiện kẽ hở không gian. Sau khi chúng ta

nhảy xuống đó, sẽ có thể trở về nhà”.

[1] Tinh tượng: Là những hiện tượng thay đổi độ sáng, tối và

vị trí của những ngôi sao trên bầu trời. Người xưa dựa vào việc xem tinh tượng

có thể dự đoán được điềm tốt, xấu.

Tôi nắm chặt tay cậu ta, lo lắng hỏi: “Cậu chắc chắn sẽ

không xảy ra vấn đề gì chứ?”

“Tin tôi đi”, Giang Thần nghiêm túc nói.

Thôi được, hiện tại tôi không tin cũng không được. Nhưng nếu

cậu ta lại để tôi xuyên không lần nữa, tôi nhất định sẽ giết cậu ta.

Thời gian đã đến, ngay trước khi nhảy xuống, tôi phóng tầm mắt

nhìn lại thế giới cổ đại này.

Tạm biệt, những người tôi yêu thương nhất, tạm biệt cổ đại.

Nhảy xuống cùng Giang Thần, tôi nhắm chặt mắt.

Đến khi mở mắt ra, đã phát hiện mình đang nằm dưới gốc một

cây đại thụ.

Xuyên không, hóa ra chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt. Chớp

mắt một cái là đã xuyên không, chớp mắt thêm cái nữa, đã lại trở về.

Ngước nhìn khắp cảnh tượng không mấy quen thuộc xung quanh,

tôi giận dữ giáng cho Giang Thần đang ngủ say một chưởng.

“Tên tiểu tử này, thức dậy cho tôi, cậu nói xem, đây là chỗ

quái quỷ nào?”

Giang Thần bị tôi hung hãn đánh thức, mắt nhắm mắt mở nhìn

xung quanh một hồi, uể oải buông tay tôi ra.

“Thượng Quan Tình, đầu óc cô chứa toàn nước của thời cổ đại

rồi hả. Đây chẳng phải là trường học của chúng ta sao?”

Tôi chăm chú nhìn lại xung quanh.

Đúng rồi, đây là trường của chúng tôi, tôi đang đứng dưới gốc

cây đại thụ gần sân vận động.

Vào lúc đó, đột nhiên có một cô gái vội vàng chạy tới, nói:

“Đội kịch tập hợp, còn không mau đi đi”.

Cô gái đó khoác trên mình một bộ đồng phục.

Lúc này tôi mới hoàn toàn tin rằng bản thân mình đã trở về

hiện đại.

Cúi đầu nhìn đi nhìn lại bộ dạng của mình, đầu tôi muốn to

ra rồi, thật không biết nên về nhà thế nào đây.

Với bộ dạng thế này mà đi trên đường, người ta nếu không cho

rằng tôi đang bị thần kinh, thì cũng tưởng là tôi đang diễn kịch. Bọn họ mà đuổi

theo tôi xin chữ ký thì làm thế nào.

Chỉ trách tôi và Giang Thần quá kích động đã quên không thay

đổi quần áo trước khi trở về.

Thôi bỏ đi, dù sao cũng xem như một kỷ niệm.

Nắm chặt bức họa trong tay, tôi cũng như Giang Thần và Giang

Tử Hạo, chẳng biết tiếp theo phải xoay xở thế nào, bèn nói với họ: “Chúng ta

trà trộn vào đoàn kịch để thay y phục bình thường đi”.

Sau khi từ đoàn kịch bước ra,, tôi liền trở về nhà.

Lâu lắm rồi không trở về nhà thế này, trong lòng đột nhiên dấy

lên trăm mối tơ vò.

Khoảng thời gian đã qua trong thời cổ đại cũng xấp xỉ quãng

thời gian tôi vắng mặt ở thời hiện đại này.

Tôi tìm được một tờ báo, đọc qua, trên đó còn lưu lại mẩu

tin thông báo nhà sử học nổi danh đang tìm con gái.

Vừa cảm thán bản thân mình sao vẫn còn sức ảnh hưởng lớn đến

vậy, tôi vừa cố gắng sắp xếp xem nên nói những gì với mọi người trong nhà.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy nói thực vẫn hơn, nếu họ có cảm

thấy tôi bị điên, vậy tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

Cũng không thể nói là tan học về bị lạc đường nên giờ mới về

tới nhà được.

Bước vào nhà, cha mẹ vừa nhìn thấy tôi, lập tức khóc òa lên.

Thế rồi sau đó, một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn diễn ra.

Kể khổ đủ thứ! Các loại thân tình! Đủ loại cảm khái!

Sau mấy tiếng đồng hồ bom đạn oanh tạc, cuối cùng tôi cũng kể

lại được cuộc hành trình của mình.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, cha mẹ bắt đầu gạt nước mắt, vừa

khóc vừa nói: “Tiểu Tình à, tại sao con lại thành ra thế này, chị em hai con tại

sao lại ra nông nỗi này cơ chứ”.

Tôi đang chán nản, đột nhiên cửa bật mở, sau đó có một người

từ ngoài bước vào.

Ra là Thượng Quan Phong, đúng là Thượng Quan Phong rồi.

Tôi cực kỳ kinh ngạc, nhảy tưng tưng đến trước mặt hắn nói:

“Nè, chẳng phải cậu bị Diêm Vương bắt đi rồi sao, sao vẫn còn trở về được”.

Thượng Quan Phong cau mày, nói: “Làm sao chị biết! Chị tin chuyện

đó không?”

Tôi hớn hở, vỗ vỗ vai cậu em nói: “Chị sau khi xuyên không

cũng đã chết một lần, ở chỗ Diêm Vương, chị nhìn thấy chiếc máy ghi âm chị tặng

cho cậu, còn nghe thấy cả giọng của cậu nữa. Tiểu tử, sự nghiệp đam mỹ rất cần

có cậu, hãy cố gắng lên”.

Thượng Quan Phong khóe miệng giật giật, nhảy bổ tới, nói:

“Chị thấy chết mà không cứu?”.

Trời xanh ơi, tôi sao có thể thấy chết mà cứu đây. Chúng tôi

đều bị Diêm Vương quản chuyện sinh tử, tôi làm gì có cách nào mà cứu được chứ.

Sau này tôi mới biết, Diêm Vương thả hắn ra, chưa đầy mấy

tháng sau đã lại đón hắn về.

Tôi có chút oán hận, Diêm Vương lại có thể tùy tiện xuyên

không như thế hả?

Khó khăn lắm tôi mới thuyết phục được cha mẹ tin vào hành

trình mình đã trải qua. Kỳ thực cuối cùng thứ khiến họ tin tưởng lại không phải

tôi, mà chính là bức họa và bộ y phục trong tay tôi.

Nhãn lực của nhà khảo cổ học đã chứng minh, đây không phải

là thủ bút của người hiện đại.

Cho nên, tôi cũng chứng minh được bản thân mình thực sự đã

xuyên không.

Chứng minh hay không chứng minh, thực ra cũng như nhau mà

thôi.

Vì tôi lại trở về với cuộc sống trước kia.

Ngày hôm sau, đeo cặp sách trên vai, tôi lại phải tiếp tục đối

mặt với “sự nghiệp” học hành. Tôi thực sự không biết mình đến trường như vậy, mọi

người trong trường sẽ kích động thế nào nữa.

Sự thực đã chứng minh, tôi cũng không quá quan trọng, trong

trường đều là vì Giang Thần và Giang Tử Hạo mà kích động, tôi vốn chỉ là nhân vật

phụ mà thôi.

Rốt cuộc có người nào nhớ tôi là nhân vật chính hay không?

Tuy nhiên, lần trở lại này ít nhiều cũng có chút thay đổi.

Cuộc sống ngắn ngủi mấy tháng ở thời cổ đại đã khiến tôi cơ

hồ thoát xác hoàn toàn.

Có nhiều người nói với tôi rằng, tôi xinh đẹp hơn trước kia.

Cũng có nhiều người nói rằng, tôi không còn hồ đồ ngốc nghếch như trước nữa.

Tình cờ gặp lại một đám chuyên gây chuyện, đại tỷ tôi không

nhẫn nhịn được, ra tay giáo huấn bọn chúng một hồi. Từ đó về sau, ai ai trong

trường cũng phải nhìn tôi bằng con mắt khác.

Nhưng thời gian này, không hoàn toàn vui vẻ đến thế, vì mỗi

đêm, tôi đều nhìn bức họa kia, không sao ngủ được…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...