Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 134

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, từng ngày, từng ngày.

Có lần bạn bè đến nhà chơi, vừa nhìn thấy bức họa tôi treo

trong phòng, lập tức hưng phấn hỏi tôi bức họa này lấy ở đâu về?

Tôi nhìn mấy người trên bức họa đó, nói: “Bức họa này, cậu

có mất cả đời cũng không tìm được”.

Đúng vậy, trừ khi cậu cũng xuyên không, cũng gặp mấy người ấy.

“Oa, còn có tên nữa nè, tôi cảm thấy trong đám người này, Âu

Dương Thiếu Nhân là đẹp nhất. Mẫu hình tiêu biểu của yêu nghiệt. Còn có Mặc

Nguyệt, thực sự rất đẹp trai. Chỉ cần dành cho tôi một trong số họ, cả đời này

tôi sẽ chẳng còn tiếc nuối gì nữa.”

Chẳng biết tại sao, nghe thấy câu này, trong lòng tôi chợt dấy

lên một cảm xúc mơ hồ không thể diễn tả.

Ngón tay siết chặt mép bàn, tôi đột nhiên hỏi: “Vậy nếu sáu

người ấy đều yêu thương cậu, một lòng một dạ với cậu, dù cậu có phải vứt bỏ cả

thế giới của mình, cậu cũng bằng lòng sao?”.

Đứa bạn thân chớp chớp mắt, cười nói: “Người như thế này, nếu

có thể yêu tôi, thì họ chính là thế giới của tôi”.

Tôi thoáng sững người, đầu cúi thật thấp, trong tích tắc

không biết đáp lời thế nào.

Trong lòng tôi, phải chăng họ cũng quan trọng đến vậy, trở

thành toàn bộ thế giới của tôi.

Tôi chẳng biết nữa, đúng vậy, tôi không biết nói gì nữa.

Cô nàng thẫn thờ nhìn người trên bức họa đến chảy nước miếng,

sau đó lại đột nhiên xoay qua nói: “Nữ nhân trong bức họa này sao lại giống cậu

thế?”.

Tôi mỉm cười không đáp. Vô tình nhìn thấy mấy chữ lớn trên bức

họa kia.

“Tam biệt giang hồ”, nét chữ phóng khoáng tự nhiên như mây

bay nước chảy, thanh thoát vô cùng.

Hướng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tôi cố gắng kiềm chế nỗi

kích động khi bản thân đang rất muốn trở lại nơi ấy.

Ngày ngày tôi cứ thầm hạ quyết tâm với mình, nhưng không ngờ,

vào một ngày, tình cờ lại xuất hiện một chuyện cực tốt, làm thay đổi toàn bộ

cách nghĩ, khiến tôi có thể đưa ra một quyết định trọng đại.

Ngày hôm đó, trời trong nắng ấm, bầu trời quang đãng, không

một gợn mây.

Thôi được, những lời nói văn nhã bay bổng như thế có vẻ

không giống với tôi lắm.

Tóm lại, ngày hôm đó, bầu trời đầy nắng, giống như bất cứ

ngày nắng nào.

Tôi đứng trên hành lang, thầm lặng ngắm nhìn phong cảnh

ngoài cửa sổ.

Đột nhiên từ đầu kia hành lang xuất hiện một tên con trai quần

áo trắng toát.

Tôi không để ý lắm, chỉ nghe thấy giọng nói của tên ngốc đó

như tiếng rít chói tai, chẳng khác nào chọc thẳng vào màng nhĩ của tôi, rất

đau.

Tôi không khỏi thầm nghĩ, định lực của tên ngốc này quả thật

là lớn.

Nếu Thiếu Nhân nhà tôi cũng đến đây, mấy tên con trai như thế

không biết có đến mức phải ói máu mà chết không nhỉ.

Buồn chán nằm bò ra bệ cửa, tôi không cách nào hiểu được

chuyện gì đang xảy ra.

Sau đó, chuyện bắt đầu phát sinh, tên con trai quần áo trắng

toát bên kia đứng lên, dùng một giọng nói cực kỳ dễ nghe để nói với tôi: “Thượng

Quan Tình, tôi thấy hay là cậu giao cho tôi đi”.

Tôi sửng sốt, quay đầu lại nhìn, vằn đen nổi đầy trên trán.

Đây hình như là học trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ.

Nói là từng, thực ra trước khi tôi xuyên không đã thầm yêu học

trưởng.

Học trưởng có mái tóc nhuộm màu vàng kim, dáng vẻ đẫm mồ hôi

trên sân bóng rổ đã từng khiến tôi mê đắm mãi không thôi.

Chớp mắt, lại chớp mắt, tôi thầm đánh giá từ đầu đến chân vị

học trưởng này.

Đột nhiên tôi cảm thấy trước đây mình từng yêu hắn, thực sự

là chuyện quá nực cười.

Học trưởng bị tôi nhìn như thế thì có chút gượng gạo, lập tức

hỏi dồn: “Thế nào? Có chỗ nào kỳ lạ sao?”.

Tôi xoay người chăm chú nhìn khuôn mặt hắn, lầm bầm tự nói với

mình: “Không có ánh mắt của Âu Dương Thiếu Nhân, không có sống mũi cao thẳng của

Âu Dương Huyền, không có đôi môi của Mạch Thiếu Nam, cũng chẳng phải khuôn mặt

của Mặc Nguyệt, không có mái tóc đen như Âu Dương Y, càng không có đôi tai của

Thiếu Nhiên. Xét về vị trí, thế lực, so với Giang Tả lại càng kém xa. Nụ cười

cũng chẳng mê hoặc lòng người, dù là mảy may cũng không thể so với Triều Lưu. Rốt

cuộc chẳng có chỗ nào thuận mắt cả, sao trước đây mình lại xem trọng hắn ta vậy

chứ?”.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng không có cách nào hiểu được, tại

sao trước đây mình lại thích hắn ta đến thế.

Bên ngoài cửa sổ, gió không ngừng thổi tới, từng cánh hoa

đong đưa. Làn gió thổi tung bay chiếc váy đồng phục tôi đang mặc.

Tôi cúi đầu, đột nhiên rất nhớ khoảng thời gian mình mặc y

phục sắc đỏ khi còn ở thời cổ đại.

Tất cả những gì đã qua đều không còn nữa, nhưng cơ hồ chẳng

thể nào rời khỏi tâm trí tôi.

Hình ảnh bản thân run run cầm trường kiếm, nằm đong đưa trên

chiếc xích đu trong sơn trại, một mình đàn hát trong thanh lâu, tay cầm cây quạt

năm hình mặt quỷ, nâng cao chén rượu rồi một hơi uống cạn, cuối cùng, là hình ảnh

sáu nam nhân thân thiết đứng kề bên cạnh tôi.

Tôi bắt đầu hiểu ra, hiểu ra tất thảy rốt cuộc là vì chuyện

gì.

Không phải vị học trưởng này không đẹp, không tốt, mà là

trong lòng tôi, đã bận tâm tới quá nhiều người, không còn chỗ trống cho hắn nữa.

Tôi chẳng còn cách nào làm một học sinh cấp ba bình thường

như bao nữ sinh khác được nữa, không cách nào nói đến chuyện tình yêu một cách

bình thản như trước đây được nữa.

Vì, trái tim tôi sớm đã không còn ở đây.

Tôi nhìn vị học trưởng mình từng yêu quý đang đứng trước mặt,

mỉm cười dịu dàng.

“Xin lỗi, tôi không thể hẹn hò cùng cậu được.”

“Tại sao?”, học trưởng không hiểu hỏi lại. Nhìn bộ dạng của

hắn, chắc cũng biết tình cảm tôi dành cho hắn đã không còn như trước, đã hoàn

toàn biến mất rồi.

Tôi mỉm cười đáp lời: “Cậu biết thế nào là tình yêu không?

Tình yêu chính là dù cậu có đi bao xa, trong lòng cậu vẫn có bóng hình người

đó. Dù cậu có đầy đủ đến mức nào, thì cuộc sống của cậu cũng không bao giờ hoàn

chỉnh. Trong lòng tôi giờ đã tồn tại một người như thế”.

“Hắn tốt hơn tôi sao?”, học trưởng không cam lòng hỏi lại.

Tôi kiên định gật đầu: “Tôi dám nói, trên thế giới này,

không có người nào so sánh được”.

Sáu huynh đệ đó, là độc nhất vô nhị.

Đứng thẳng dậy, tôi xoay người chạy đi.

Khỏanh khắc đó, tôi không thể dừng bước chân của mình lại được.

Tôi muốn đi tìm, đi tìm Giang Thần.

Tôi là một tên ngốc, trên bức họa đó rõ ràng đã ghi chữ “Tạm

biệt giang hồ”, rõ ràng đã quyết tâm từ bỏ như thế, tôi sao có thể không thực

hiện chứ.

Tạm biệt giang hồ, chúng tôi đã hứa với nhau như vậy rồi.

Vừa chạy đến góc cầu thang, tôi lại gặp ngay Giang Thần đang

chạy đến.

Dưới ánh mặt trời, Giang Thần và tôi, hai người đều thở hồng

hộc.

Nhìn nhau mỉm cười, tôi hỏi cậu ấy: “Chạy nhanh thế, định đi

đầu thai sao?”.

Giang Thần lắc đầu, mỉm cười lộ hàm răng trắng muốt: “Không,

là tôi chạy đi xuyên không”.

Ở nơi đó dường như có một loại ma lực, khiến những người đã

từng đi qua nó, không thể không muốn quay trở lại.

Tôi trở về nhà, cáo biệt cha mẹ lần cuối.

Tuy đau đến xé gan xé ruột, nhưng cha mẹ tôi nói, đây chính

là số mệnh.

Cha mẹ nói nhà chúng tôi đời đời nghiên cứu lịch sử, cánh cửa

lịch sử giờ đang mở rộng, muốn đi thì cứ đi thôi.

Mẹ nói, sau này, cho dù không có họ ở bên cạnh, tôi cũng nhất

định phải sống cho thật vui vẻ.

Tôi đã khóc trong niềm hạnh phúc.

Khi tôi đi tìm Thượng Quan Phong để từ biệt, tên nhóc đó đã

nói với tôi, nó nhất định sẽ tới thăm tôi, còn mang tất cả tin tức về cha mẹ tới

cho tôi nữa.

Khi ấy tôi thực sự rất đố kỵ.

Xí, kiếm được thần tiên làm bạn trai đúng là tốt nhất. Khốn

kiếp, nó đã không phải chết, lại còn có thể được xuyên không. Tôi bất giác cảm

thán, lúc này ước gì có thể xuyên không tới được thiên đình.

Sau khi tất cả đã xong xuôi, hành lý vác lên vai, tôi rời khỏi

nhà.

Trước khi đi, Thượng Quan Phong hỏi tôi: “Bức họa này, chị

không mang theo sao?”.

Tôi nhìn ngắm bức họa, hình ảnh tôi đang đong đưa cây quạt

ngũ quỷ, ngồi tiêu dao tự tại giữa đám mỹ nam, bộ dạng cực kỳ phóng khoáng nâng

cốc.

Không kiềm chế nổi nhe răng trắng nhởn cười: “Giờ chị sẽ khiến

cảnh tượng trong bức tranh này trở thành hiện thực. Tại sao phải mang đi”.

Tôi xoay người đón gió, lớn tiếng hô vang: “Giang hồ, hẹn gặp

lại!”.

Tuy tôi biết cha mẹ mình nhất định đang dùng khăn mùi xoa,

nước mắt ngắn nước mắt dài.

Thôi được, dù sao con gái cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc,

cũng không còn quấy nhiễu thế giới của hai người nữa, cha mẹ cũng nên vui vẻ

lên chứ.

Con gái bất hiếu, cả đời này chỉ chăm chăm tìm kiếm hạnh

phúc của riêng mình.

Nếu có kiếp sau, có thể lại được làm con của cha mẹ, con nhất

định sẽ hiếu thuận với hai người.

Hít thật sâu, chân chạy càng thêm nhanh. Tìm đến gốc cây lớn

trong trường.

Giang Thần sớm đã đợi ở đó.

Chuông điểm mười hai giờ, chúng tôi lại lần nữa nhảy vào kẽ

hở của không gian.

Đến khi tỉnh lại, tôi cùng Giang Thần đã ở trên đỉnh núi.

Tôi lo lắng đứng dậy, nhìn đông ngó tây, xác định lại khung cảnh này, đều là những

cảnh vật tôi đã từng nhìn thấy.

Hít thật sâu, tôi hỏi Giang Thần: “Kẽ hở không gian mà cậu

tìm có chuẩn không đấy. Sau này chúng ta có thể thường xuyên vượt thời gian

không?”.

Giang Thần lắc đầu: “Kẽ hở này sẽ không mở ra nữa. Có nói

nguyên nhân, e rằng cô cũng không hiểu”.

Tôi nhếch mép cười.

“Cũng tốt, tóm lại là sẽ không thể đi đi về về được nữa, như

thế mới có thể hạ được quyết tâm. Đã tạm biệt xã hội hiện đại tươi đẹp, thì

cũng không nên hối hận khi đã xuyên không.”

Rảo bước xuống núi, tôi quyết định từ biệt Giang Thần tại

đây.

Tiểu tử chết tiệt, kế hoạch muốn đến phủ Vương gia của cậu

ta thật là điên rồ.

“Giang Thần, sau này nếu Vương gia nhà cậu có ức hiếp cậu,

hãy đến Âu Dương sơn trang. Tiểu Tình tôi ở đó, đến địa bàn của tôi, tôi sẽ chống

lưng cho cậu.”

Vừa trở về thời cổ đại, tôi liền cảm thấy bản thân mình lại

hoàn toàn mang phong thái của một hiệp nữ.

Ha ha, ở đây vẫn là thoải mái nhất.

Cổ đại ơi! Mỹ nam à! Tôi trở lại rồi đây.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...