Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 132

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi chúng tôi thúc ngựa về tới, Âu Dương sơn trang đang lặng

lẽ đắm mình trong sắc chiều mờ tối.

Đình viện được quét tước sạch sẽ, tinh tươm như mới thực khiến

tôi vô cùng nghi ngờ, từ khi chúng tôi rời đi, chẳng lẽ nơi này chưa hề bị tấn

công.

Không hợp lý cho lắm, sau khi xảy ra chuyện, đám nhân sĩ võ

lâm không rõ nguồn cơn, nhất định phải chạy đến đây giở thói ngang ngược mới

đúng.

“Âu Dương Thiếu Nhân, tôi muốn véo cho huynh một cái, xem

huynh có đau không nhé?”, tôi nhảy xuống ngựa, chạy đến nói với huynh ấy.

“Không cần đâu, ta nghĩ, có lẽ mấy vị nhân sĩ võ lâm đó sợ

khi chúng ta trở về sẽ mang đến phiền phức cho họ, cho nên mới nhanh chóng sắp

xếp mọi thứ trở lại như cũ”, Âu Dương Thiếu Nhân cười nói.

Âu Dương Thiếu Nhân tiến lên trước mấy bước, dùng đoản kiếm

rạch một đường trên tường, sau đó lại quay trở lại, nói: “Không phải phục

nguyên như cũ, mà là làm mới hoàn toàn. Trên đây vẫn còn dính đầy ve vàng này”.

Tôi vừa nghe thấy mắt lập tức sáng quắc lên, nắm chặt lấy

tay Âu Dương Thiếu Nhiên nói: “Thiếu Nhiên, Thiếu Nhiên, như thế tức là chúng

ta không cần phải âu sầu lo lắng nữa, chẳng cần phải tiêu tốn tiền bạc nữa đúng

không! Tuyệt quá!”.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta có thể đi mua kẹo hồ lô rồi.”

Âu Dương Thiếu Nhân tiến tới, cốc đầu tôi và Âu Dương Thiếu

Nhiên một cái, nói: “Không cần giả bộ giống những đứa trẻ con nhà nghèo khổ như

thế, từ lúc nào mà hai người lại không tiêu tốn tiền bạc thế hả?”.

Tôi nhếch mép, ngay đến sở thích của tôi cũng không được

sao.

Khi chúng tôi đang mải nói chuyện, bất giác một con hổ cực lớn

từ trong cửa lao ra.

Trong nháy mắt Mặc Nguyệt rút kiếm xông lên.

Tim tôi suýt chút nữa nhảy vọt ra ngoài.

Khốn nạn thân tôi! Mặc Nguyệt, đó là thú cưng của tôi! Làm tổn

thương nó, tôi sẽ bắt huynh chết theo.

“Dừng lại! Đó là thú cưng của tôi! A, Vượng Tài của ta, lâu

lắm rồi không gặp! Oa, không đúng, hình như không nên gọi là Vượng Tài”, tôi

ngăn Mặc Nguyệt rồi chạy tới.

Vằn đen đầy đầu, Mặc Nguyệt run rẩy nói: “Sở thích nuôi vật

cưng của nàng thật đặc biệt đấy”.

Tôi xoa xoa đầu hổ, suy nghĩ kỹ càng về cái tên của nó.

Hay là đặt tên Tiểu Bạch, gọi là Tiểu Bạch đi. Được rồi, tạm

thời tên của nó sẽ là Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch nhà chúng ta khác với hổ thường, vô cùng đặc biệt.”

Tiểu Bạch chạy đến bên tôi, bộ dạng vô cùng vui mừng.

Tôi vỗ vỗ vào đầu nó, cười nói: “Ngoan nào… mấy ngày không gặp,

đã lớn thật rồi”.

Còn nhớ trước đây đâu có to thế này.

Chẳng biết Mạch Thiếu Nam đã chạy đến đứng bên cạnh tôi từ

lúc nào, đút tay vào ngực lấy ra một con chuột rồi nhử trước mặt Tiểu Bạch, hai

mắt đào hoa chớp chớp không ngừng.

“Đây là Tiểu Hắc nhà ta, làm bạn nhé.”

Vằn đen bắt đầu bám đầy trên trán.

Lại gọi chuột là Tiểu Hắc. Huynh ấy thích chuột đến thế sao?

Không đúng, rốt cuộc huynh ấy đã đem theo con chuột đó ở bên

cạnh tôi từ lúc nào?

Thật là thần bí quá đi mất.

Lão quản gia vội vội vàng vàng từ trong nhà chạy ra nghênh

đón chúng tôi.

Nước mắt lưng tròng, kể lại những chuyện xảy ra từ sau khi

chúng tôi rời đi.

Tôi nghe mà ong hết cả đầu, chỉ muốn đi ngủ, thật không dễ

gì ngắt lời lão quản gia này được.

Tôi cuối cùng cũng có thể thư thái đi tắm rửa, thay đổi y phục.

Trở về phòng, tôi ngồi một mình trong thùng tắm mà nghĩ ngợi,

vẫn là liên quan đến chuyện có nên rời khỏi đây hay không?

Nhắm mắt lại, hình ảnh tôi mặc đồng phục, tung tăng chạy nhảy

trên sân vận động, nhìn đám mỹ nam đang chơi bóng rổ lại hiện lên.

Hai mắt mở to, tay nắm trường kiếm, lại là hình ảnh tôi đang

hiên ngang đứng giữa chúng nhân, cùng với sáu chàng trai dũng mãnh.

Một bên là cha mẹ hàng ngày bưng lên những món ăn ngạt ngào

hương thơm, một bên lại là ngồi bên bàn ăn với sáu tên nam nhân không ngừng cãi

cọ.

Mọi người đều nói, đã là số mệnh có khi chẳng cầu cũng có,

cho nên chẳng cần cưỡng cầu làm chi.

Nhưng hiện tại, tất cả đều có, nhưng lại phải buông bỏ, vậy

rốt cuộc nên làm thế nào đây.

Trăm điều thiện lấy nết hiếu làm đầu.

Trong thùng nước tắm, màn hơi vấn vít xung quanh.

Tôi nhắm mắt, tự cười giễu chính mình.

Còn có thể lựa chọn sao?

Bụi trần dấy lên từ đâu, tất sẽ quay trở về nơi đó.

Cuộc sống ở đây cũng chỉ giống như mình đang du học đâu đó

mà thôi, bất luận phiêu du đến biển trời xa xôi nào, cuối cùng vẫn sẽ phải quay

về, vẫn còn gia đình mình ở cố hương.

Cha mẹ sinh thành dưỡng dục, mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn

lên, vẫn nên trở về nơi chôn nhau cắt rốn.

Lịch sử không thể bị thay đổi, nơi này chẳng biết là đời nào

triều nào, tôi và bọn Giang Thần, đều là lữ khách qua đường.

Để tất cả trở lại trạng thái vốn có thôi.

Sau khi tắm xong, tôi thay một bộ y phục mới.

Đã lâu rồi tôi không mặc y phục giống như một nữ nhân đúng

nghĩa.

Bước ra tới đại sảnh, truyền tới bên tôi là những tiếng trầm

trồ kinh ngạc.

Tôi không kiềm chế được mà khịt mũi coi thường với đám người

trong phòng.

Xí, cô nương đã sớm nói rồi, bổn cô nương là mỹ nữ mà.

Có cần phải kinh ngạc đến thế không?

Tới trước bàn, tôi chuẩn bị nói rõ tất cả với họ.

“Tôi có chuyện muốn nói với các huynh. Thực ra, chuyện này từ

lâu tôi đã muốn nói ra. Tôi từng nói, tôi không thuộc về thế giới này, đến nơi

đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn”, tôi ngồi xuống nói với bọn họ.

Mặc Nguyệt nhìn tôi, hỏi: “Sau đó thì sao?”.

“Hiện tại tôi muốn trở về”, hít thật sâu, khi dùng tất cả

dũng khí nói ra câu này, tôi nghe thấy tiếng trái tim mình hình như đang vỡ vụn.

Tất cả đều sững sờ, lặng im không nói câu nào.

Tôi hiểu được sự im lặng này.

Họ cũng chẳng còn cách nào khác.

Cố gắng giữ tôi ở lại? Họ cũng biết rằng tôi phải về nhà.

Không muốn giữ tôi lại? Họ cũng sợ từ nay về sau sẽ mất tôi.

Tất cả bọn họ, không ai nói câu nào.

Tôi cố gắng ngăn dòng nước mắt, vẻ mặt khó coi còn hơn cả

khóc: “Chúng ta đã sớm biết sẽ có ngày này mà, chẳng phải sao. Không cần buồn

phiền, chỉ là trở về thôi mà, tôi cũng rất nhớ các huynh. Chẳng phải đã nói rồi

sao? Muốn ở bên cạnh các huynh cho đến khi không còn cách nào ở bên cạnh nữa.

Nhưng giờ tôi phải đi rồi, giây phút cuối cùng, có thể cứ như thế này ở bên cạnh

tôi được không?”

Âu Dương Thiếu Nhân đã điều hòa được hơi thở, mỉm cười rạng

rỡ nói: “Được, cuối cùng hãy để chúng ta cùng trải qua những tháng ngày vui vẻ

nhất”.

Tôi không biết phải dùng hết bao nhiêu dũng khí, mới có thể

nở được nụ cười như thế.

Tôi biết huynh ấy lúc nào cũng lo lắng vì ngày đó, thời thời

khắc khắc đều lo sợ ngày đó sẽ đến.

Tôi cũng biết, chỉ một câu buông tay cũng khó khăn đến nhường

nào.

Nhưng chúng tôi đều hiểu, có nhiều khi cần phải kiên cường

bước đi theo những gì đã định.

Xuyên không, cái gọi là xuyên không, chính là giấc mộng về cảnh

tượng phồn hoa.

Là giấc mộng nên dù sớm hay muộn cũng sẽ tỉnh lại, cho nên

hãy để tôi và các huynh, ở chính nơi bắt đầu, nói lời tạm biệt.

Đêm đó chúng tôi cùng nhau uống rượu, ca hát, cả đêm không

ngủ.

Lưu giữ tất cả hồi ức về ngày này.

Nụ cười vui vẻ hạnh phúc, ánh đèn không ngừng tỏa chiếu khắp

căn phòng.

Rất lâu về sau, mỗi lần nhớ tới đêm ấy, tôi đều nghĩ rằng đó

là một giấc mộng tươi đẹp.

Có lẽ thực sự là giấc mộng cũng không chừng.

Mấy người chúng tôi say xỉn trở về phòng, sáng sớm cùng nhau

tỉnh dậy, chẳng khác nào đám chim sẻ huyên náo cả một góc trời.

Ban ngày rong chơi vui đùa, đêm xuống uống rượu ca hát.

Thời gian thế này, chỉ có mấy ngày.

Ngày hẹn gặp Giang Thần, cuối cùng cũng đến.

Đêm trước ngày rời xa, họ vây quanh tôi, nói là ít nhất cũng

phải tặng cho tôi vật gì đó làm kỷ niệm.

Tôi lắc đầu, vàng bạc châu báu, bất cứ thứ gì, đều không phải

những thứ tôi muốn.

Tôi chỉ cần một bức họa, là một họa sư nổi danh thời này vẽ

bảy người chúng tôi.

Phía bên cạnh bức họa có viết bốn chữ lớn: Tạm biệt giang hồ.

Tôi cảm thấy rất buồn rầu, bức bối.

Vì ở thời hiện đại, bốn chữ này cơ hồ đều có trên tất cả những

mẫu quạt mà các vị cô nương yêu thích.

Bởi vì nó rất đẹp.

Nhưng ở thời cổ đại, khi đang cầm bức họa trên tay, khi lần

lượt sờ lên hàng chữ, tôi cuối cùng cũng không kiềm chế nổi mà nghĩ sau này sẽ

không còn được gặp họ nữa.

Nỗi buồn giống như nước biển, trong chớp mắt nhấn chìm tôi

xuống đáy đại dương.

Tạm biệt giang hồ, rất trần tục nhưng vô cùng chân thực.

Nén nỗi bi thương, tôi nói với sáu nam nhân trước mặt: “Viết

tên của các huynh lên, tôi chỉ cần như thế thôi”.

Chí ít như thế, khi không còn được thấy họ, tôi vẫn có thể

nhìn vào bức họa này, thầm nói với bản thân, mọi thứ không phải là giấc mơ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...