Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 131

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rời khỏi kinh đô không lâu, khi đến trước cổng thành tôi

nhìn thấy cáo thị minh oan cho mình.

Trên đó thông báo rõ ràng tôi bị kẻ gian hãm hại, nay triều

đình rửa sạch mối oan tình sâu nặng cho tôi.

Sau khi hả hê đứng bên thưởng lãm tấm bảng thông báo, tôi

cùng đám Âu Dương Thiếu Nhân rời đi.

Tiếp theo đó, chuyện đau đầu nhức óc lại ập đến.

Chúng tôi nên trở về sơn trang Âu Dương, hay là tiếp tục đi

ngao du sơn thủy? Đây là vấn đề rất đáng phải suy nghĩ.

Tôi cứ băn khoăn mãi, khi còn mải cân nhắc đâu mới là con đường

tốt nhất, tôi bỗng nhiên gặp lại Giang Thần cách biệt đã lâu.

Hôm đó, khi đang ngồi ăn cùng mấy tên tiểu tử ở quán rượu, bỗng

đâu lại thấy Giang Thần chạy tới, cứ như con châu chấu nhỏ hào hứng đạp càng,

tung tăng tung tẩy, câu đầu tiên cậu ta nói là: “Thượng Quan Tình, tôi nhớ cô

chết mất”.

Trái tim chợt thấy băng giá. Tên nhóc này bị sao vậy hả, lại

còn nhớ mình muốn chết nữa chứ.

Tách hai tay đang đan chặt ra, tôi hỏi: “Sao thế, tiểu Thần,

nhìn cậu hoang mang hoảng hốt như thế, lẽ nào lại bị Vương gia đoạn tụ[1] nào

truy sát hả?”.

[1] Đoạn tụ: chỉ những người đồng tính, có xu hướng tình dục

đồng giới.

Phía sau Giang Thần, một khuôn mặt núi băng đột nhiên xuất

hiện, ồn ào chêm lời: “Xin lỗi, nàng nói Vương gia đoạn tụ, lẽ nào là ta?”.

Tôi cười cười, ngoái đầu về phía Âu Dương Huyền nói: “Ây da,

Âu Dương Huyền, huynh còn có huynh đệ bên ngoài cơ à”.

Âu Dương Huyền đột nhiên lia tới một chiếc đĩa, may thay tôi

kịp thời đón được.

Nói bao nhiêu lần rồi, bổn cô nương đã không còn là cô nương

của trước đây nữa, nữ hiệp sớm đã không còn là nữ hiệp hữu danh vô thực nữa.

Lúc này tôi đung đưa chiếc đĩa trên tay, mỉm cười đắc ý.

Đánh không được, đánh không được, ta sẽ làm ngươi tức chết.

Giang Thần nhìn thấy bộ dạng không mấy đứng đắn của tôi,

khuôn mặt như ôm hận ngàn thu nói: “Này, cô tỉnh lại, tỉnh lại đi. Cô có biết

giờ đang là lúc nào rồi không?”.

Tôi lắc đầu, nghiêm túc bào chữa nói: “Là khi oan khuất của

tôi được tẩy sạch khắp cả nước rồi phải không?”.

“Không phải thế”, Giang Thần tỏ vẻ chán nản, lắc đầu.

Đúng lúc này phía sau cậu ta lại một người nữa bước ra.

Tên này vẻ mặt tàn bạo, chỉ tay về phía tôi hỏi Giang Thần:

“Con bé này chính là đứa mà mày nói còn xúi quẩy hơn cả tao hả?”.

Giang Thần gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Tôi cau mày, hỏi người kia: “Chẳng phải cậu là quán quân đấm

bốc sao?”,

Người mới đến gật gật đầu.

Tôi tròn mắt kinh ngạc.

Tên tiểu tử này… thật cơ bắp.

Đại hội tập trung những người xuyên không.

Giang Thần lòng đầy hảo ý nói tôi đen đủi, tôi đen đủi đều

là do ai chứ? Chẳng phải đều tại cậu ta hay sao.

Xoay đầu, tôi nói với Âu Dương Thiếu Nhân: “Gặp lại tên tiểu

tử này chẳng có gì hay ho cả, tôi nghĩ chúng ta nên đi thôi”.

Mạch Thiếu Nam nghe vậy, lập tức vui vẻ nhảy tưng tưng.

“Tiểu Tình, chúng ta đến sòng bạc chơi đi.”

Mặc Nguyệt mỉm cười, châm chọc: “Vận may của ngươi, chỉ có

thể trao cho người ta ngân lượng mà thôi?”.

“Xí, có bản lĩnh thì ngươi đi đi. Ngươi lợi hại thì thắng

cho ta xem. Rõ ràng vận may của bản thân cũng tùy thuộc vào số mệnh có tốt hay

không”, Mạch Thiếu Nam liếc ánh mắt đào hoa nhìn sang, rất không phục nói.

Giang Thần kéo tôi qua một bên, thì thầm to nhỏ: “Cô chuẩn bị

gả vào chỗ này làm vợ hiền hả?”.

Tôi thở dài não nề, thực chẳng còn sức lực mà nhếch mép nữa.

Được gả vào chỗ này làm vợ hiền? Vậy cũng phải xem tôi sẽ lấy

người nào đã. Cả đống người thế này, ai cũng có khiếm khuyết, tiểu gia tôi có mất

cả đời để chọn cũng không biết có được nổi một người hay không?

“Sao tôi có thể ở đây làm nàng dâu được chứ, nhà tôi chỉ có

một mình tôi thôi, tôi còn phải về để hiếu thuận với cha mẹ.”

Giang Thần sững người giây lát, tiếp đó hỏi: “Không phải chứ,

tôi nhớ cô còn có một người em trai mà”.

Khóe miệng tôi như co giật.

Cậu không nhắc đến còn không sao, một khi cậu nhắc đến, tôi

càng thấy thương cha mẹ mình nhiều hơn.

Nuôi được một đứa con gái thì nó xuyên không, nuôi được một

thằng con trai thì lại bị Diêm Vương bắt đi mất.

Muốn có một chàng rể, con gái mình lại liều mình trong vào

xoáy NP[2].

[2] NP: dùng để chỉ mối quan hệ tình cảm cùng lúc giữa một nữ

với nhiều nam hoặc giữa một nam với nhiều nữ, có khi còn là giữa một nữ với nhiều

nữ, một nam với nhiều nam…

Muốn tìm một người con dâu, khốn kiếp, Diêm Vương hắn chính

là GAY.

Trên thế giới này còn có cặp cha mẹ nào kém may mắn hơn họ

sao?

Một tay túm chặt Giang Thần, nước mắt như mưa, tôi nhìn cậu

ta.

“Cậu đó, càng nghĩ càng thấy tủi thân, cậu nói xem, khi nào

mới đưa tôi trở về.”

“Cô thực sự muốn về nhà sao?”, Giang Thần hỏi lại.

Tôi tức giận: “Cậu đừng nhiều lời nữa! Cha mẹ tôi già yếu

còn đang đợi tôi trở về kia kìa”.

Giang Thần thấy tôi kiên định như thế, cũng hạ quyết tâm nói

với tôi: “Được, bây giờ tôi nói cho cô biết, chúng ta có thể trở về được rồi”.

Thực ra, khi cậu ta còn chưa nói câu này, tôi thực sự cảm thấy

mình rất muốn trở về, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến mọi thứ ở hiện đại. Nghĩ đến

trường học, đến bạn bè, thậm chí ngay đến chậu xương rồng nhỏ bé trên bệ cửa sổ

cũng khiến tôi thấy vướng bận.

Nhưng khi cậu ta nói đã có thể về nhà, lòng tôi đột nhiên nặng

trĩu.

Khoảnh khắc đó, tôi mới hoàn toàn tin tưởng một điều.

Đó chính là, con người ta khi đứng trước một vấn đề, dù bản

thân có quyết tâm đến đâu, thề thốt thế nào, thì tới lúc thực sự phải đối mặt với

nó, tất cả hành động của họ đều chẳng liên quan gì đến những quyết tâm, thề thốt

ban đầu cả.

Tôi chính là điển hình của mẫu người đó.

Vì tôi không thấy vui vẻ khi được về nhà, ngược lại vô cùng

chán nản.

Tôi nói mình muốn quay trở về hiện đại, nhưng thực ra tôi vẫn

chưa đành lòng rời xa nơi này.

Giang Thần nhìn tôi, hỏi: “Cô cần thời gian suy nghĩ đúng

không?”.

“Cậu không cần sao?”, tôi hỏi Giang Thần.

Giang Thần nghiêng đầu nhìn vị Vương gia đang ngồi đợi hắn

phía bên kia, mỉm cười, nói: “Tôi lúc nào cũng suy nghĩ, có lẽ cách nghĩ của

tôi như thế này rất ích kỷ. Nhưng tôi cảm thấy nếu cả hai chúng ta cùng đen đủi

như thế, cùng mất mát, cùng buồn rầu như thế, tôi có lẽ sẽ cảm thấy dễ chịu hơn

là phải đau khổ một mình”.

Tôi sững người giây lát, cũng mỉm cười theo.

Nụ cười sao mà khó coi đến vậy: “Cậu nói đúng, tôi cũng cảm

thấy hai người chúng ta thật vô cùng đen đủi, nhưng so với một mình đen đủi thì

còn dễ chấp nhận hơn nhiều”.

Lời nói rất đúng, chính là một người sẽ không đủ dũng khí,

nhưng nếu là hai người, sẽ có dũng khí cùng nhau bước đi.

Tạm thời cáo biệt Giang Thần, chúng tôi hẹn năm ngày sau gặp

lại, hội hợp chính tại nơi này.

Bất luận quyết định cuối cùng ra sao, không người nào được hối

hận.

Theo tính toán của Giang Thần, cần tìm được khoảng không

gian thích hợp, tìm được khe hở thời gian, sẽ có thể thuận lợi xuyên không trở

về.

Tôi suy đi nghĩ lại, quyết định sẽ xuyên không trở về thời đại

của mình. Giang Thần cũng suy tính nhiều lần và đảm bảo chắc chắn, tôi mới dám

tin tưởng cậu ta. Dẫu sao cậu ta luôn là kẻ khiến người khác đau đầu, nhưng

năng lực khác người của cậu ta lại khiến người ta cảm thấy rất an tâm.

Bước trên đường ngập tràn ánh tà dương, tôi thầm hạ quyết

tâm, nói với Âu Dương Thiếu Nhân: “Chúng ta về nhà thôi. Về sơn trang Âu Dương.

Dù sao cũng không còn xa nữa, trở về thăm xem sao”.

Mặc Nguyệt đứng bên cạnh mặt đen sạm nói: “Các người về nhà?

Vậy còn ta cùng Mạch ăn mày sẽ đi đâu?”.

Mạch Thiếu Nam bên cạnh chêm thêm một câu: “Không được gọi

ta là ăn mày”.

Tôi đưa tay kéo hai người bọn họ, nói: “Đồ ngốc, chúng ta từ

lâu đã trở thành người một nhà rồi. Chúng ta, bao gồm tất cả những người có mặt

ở đây, không thể thiếu bất kỳ ai”.

Âu Dương Thiếu Nhân xoa đầu tôi, cười nói: “Chỉ cần nàng vui

vẻ là được”.

Tôi gật gật đầu, nhìn đôi mắt thấm đẫm ưu sầu kia.

Trái tim bất giác loạn nhịp, tôi dường như có thể cảm nhận,

Âu Dương Thiếu Nhân đã bắt đầu phát hiện điều gì đó.

Tôi cũng biết nên nói sự thật với họ, nhưng tôi quả thực

không biết phải đối mặt như thế nào với lần ly biệt này.

Cha mẹ sinh ra và nuôi tôi lớn đang ở nhà mong ngóng, tôi

không thể không hết lòng hiếu đạo. Chuyến đi này, tôi e rằng sẽ chẳng thể trở lại

đây được nữa.

Mất đi sáu người này, tôi còn có thể gặp được những mối tình

như vậy nữa không?

Tôi muốn ở bên sáu chàng trai này.

Tôi thích cảm giác khi mình đi đi lại lại trước mặt họ, đám

mỹ nam xếp hàng thành chữ nhất[3] rồi đồng loạt chào đón tôi.

[1] Chữ nhất: —.

Mỉm cười, dịu dàng, xấu hổ, ngượng ngùng, đáng yêu… Mỗi

khuôn mặt, tôi đều rất yêu quý…

Dần dần chúng tôi cũng ra khỏi thành trấn, đến khu vực ven

đô, tôi xoay người, hướng tới vầng dương đang dần buông xuống, đột nhiên hét lớn:

“Tôi vĩnh viễn, vĩnh viễn muốn ở cùng các huynh”.

Đó là lời nói thực, thực lòng tôi muốn ở cạnh các huynh mãi

mãi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...