Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 127

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thích khách?

Thế nào là thích khách? Thích khách là mấy tên giết người.

Cô nương tôi thuần khiết như thế, sao là thích khách được.

Đúng lúc tên thị vệ không nao núng rút kiếm ra chĩa thẳng về

phía tôi, theo bản năng, tôi cong người sát đất để né đường kiếm.

Đương nhiên là tôi đang đóng kịch, bất cứ người nào cũng có

thể nhìn ra. Nhưng, rõ ràng đầu tôi có chút bị tổn thương, đúng lúc đó tôi lại

quên mất phải thực hiện kế hoạch cùng Mạch Thiếu Nam.

Tôi quên mất rằng Mạch Thiếu Nam đang ở cách chỗ mình không

xa, tôi quên mất, huynh ấy sẽ giả trang tên thị vệ đầu tiên đi tới.

Bóng kiếm sáng lòa trong chớp mắt, đầu tôi chỉ có một suy

nghĩ duy nhất: Mình phải diễn vai con gái của Trương Vân Thiên đã mất tích nhiều

năm, được một người nông dân nuôi dưỡng, không phải thích khách.

Đứa con gái do một người nông dân nuôi dưỡng sao có thể biết

võ công? Haizzz, cho nên một bước sa chân ngàn năm ôm hận. Tôi không thể không

đưa tay ra nắm chặt lưỡi kiếm kia, cố tình run rẩy hét lớn: “Ta, ta không phải

là thích khách”.

Đại ca à, huynh tin ta đi, ta thực sự không phải thích

khách.

Nói xong, tôi không đợi người kia hạ đao xuống mà lập tức bỏ

chạy.

Đám người vội hô vang: “Bắt lấy thích khách”.

Lúc đó miệng tôi cứ như đang co rút, phải chăng tôi nên cảm

thấy may mắn khi đầu óc mình đủ ngu ngốc, tại sao lần nào nhân vật mà tôi sắm

vai cũng đều chỉ cần búng móng tay một cái cũng liền chế ngay là sao?

Chạy chưa được mấy bước, đám người tứ phía đã nhanh chóng

bao vây thành vòng lớn quanh tôi.

Còn Mạch Thiếu Nam cũng trà trộn vào trong đám người đó, vừa

nhếch mép thô bỉ, vừa lăng xăng hùng hổ lao đến, ghì lưỡi kiếm sáng loáng lên cổ

tôi, thì thầm nói một câu: “Nàng diễn tuyệt lắm”.

Tôi tròn mắt ra vẻ sợ hãi, nếu không diễn như thế thì cũng

chẳng còn cách nào. Tôi không thể không diễn tốt lần này. Và lại dù sao diễn nhập

vai diễn một chút, chẳng phải cũng sẽ đỡ nguy hại đến tính mạng sao.

Tôi cố tính giãy giụa hét lớn: “Để ta gặp Trương Vân Thiên”.

Lột chiếc mũ thái giám ra, mái tóc dài xõa xuống, Mạch Thiếu

Nam bất giác cùng đám người hét lớn kinh ngạc: “Là nữ nhân”.

Lúc này, Trương Vân Thiên đang ngồi trong phòng, cuối cùng

cũng bị tiếng ồn làm kinh động mà chạy ra, trầm giọng hỏi: “Bên ngoài xảy ra

chuyện gì?”.

Mạch Thiếu Nam vội nói: “Đại nhân, chúng tiểu nhân bắt được

thích khách, là nữ nhân”.

Tôi cao giọng nói: “Ta không phải thích khách! Ta chỉ muốn đến

gặp Trương Vân Thiên”.

Trong phòng đột nhiên phát ra tiếng đập ghế, sau đó có bóng

người bước ra.

Cuối cùng tôi đã được nhìn thấy chân diện của Trương Vân

Thiên.

Quả nhiên là tên khốn mà dù trong tưởng tượng, tôi cũng

không thể nghĩ ông ta là một tên khốn. Sự thực đã chứng minh, trên mặt của những

tên khốn không bao giờ viết hai chữ khốn nạn.

Kẻ có tên Trương Vân Thiên bước ra ngoài, đi quanh tôi mấy

vòng, sau đó hỏi: “Ai phái ngươi đến đây?”.

Tôi ngẩng cao đầu, hỏi lại: “Ông chính là Trương Vân

Thiên?”.

Trương Vân Thiên cau mày, sắc mặt khó coi nhìn tôi.

Mạch Thiếu Nam thấy vậy, lập tức trách mắng: “Nữ tặc to gan,

thấy Trương tướng quân lại dám không quỳ. Còn nói những lời hàm hồ…”.

Nói xong lập tức đạp gối bắt tôi quỳ xuống.

Khốn nạn thân tôi! Thủ hạ của Trương Vân Thiên thật là uy lực.

Tôi thật sự nghi ngờ khả năng diễn xuất của tên Mạch Thiếu Nam này, không biết

giả bộ hả, hay là từ lâu huynh ấy đã muốn đá tôi như thế.

Vừa nghe “phịch” một tiếng, quỵ gối trên nền đất, tôi đã đau

đến nghiến răng nghiến lợi.

Được lắm, Mạch Thiếu Nam, tôi có thừa độc ác, huynh cứ đợi đấy,

bổn cô nương và huynh vẫn chưa xong đâu.

Ngẩng cao đầu, nhìn thẳng Trương Vân Thiên, tôi cố tình để

cái gối đau khổ của mình nhuốm đầy những giọt nước mắt, bộ dạng càng thêm thê

thảm.

“Vào một đêm của mười lăm năm về trước, trên đỉnh núi Thanh

M//ô//n//g, ông còn nhớ hay không?”, tôi nói với Trương Vân Thiên.

Trương Vân Thiên chợt sững người, hai mắt mở trừng trừng, âm

trầm nói: “Ngươi là ai?”.

Tôi ngước mắt nhìn đám người xung quanh, sau đó lại trông về

phía ông ta, nói: “Hiện tại ông có thể đem trói tôi lại, nhưng tôi muốn nói

chuyện riêng với ông”.

Trương Vân Thiên gật đầu, khoát tay ra lệnh cho đám binh sĩ

thoái lui.

Trong lòng tôi chợt dấy lên cảm giác lo lắng. Đám chết tiệt

này, ta tranh thủ thời gian của các ngươi, nhiều lắm cũng chỉ một khắc thôi,

các ngươi không cần trói ta chặt thế chứ.

Bốn bề lặng thinh, tôi nhìn về phía Trương Vân Thiên, bắt đầu

câu chuyện.

Từ chuyện mười lăm năm về trước cho đến chuyện của ngày ấy

mười lăm năm sau.

Tôi có chút bái phục chính mình, lại có thể thêu dệt được một

câu chuyện hoang đường như thế.

Trương Vân Thiên vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, nghe tôi kể

nhưng từ sâu trông đáy mắt ông ta, tôi đã nhận ra một nỗi kích động.

Con gái mười lăm năm không gặp cuối cùng cũng được trùng

phùng, có thể không xúc động được sao.

Thực ra tôi cũng cực kỳ xúc động, nhưng cũng căng thẳng

không kém.

“Cho nên, ngươi nói ngươi chính là Vân Yên?”, Trương Vân

Thiên đi đến trước mặt tôi, nghiêm túc hỏi.

Tôi cố lấy lại tinh thần, tập trung sức lực.

“Đúng vậy, tôi là Vân Yên, hôm nay tới đây, chỉ muốn gặp lại

ngài một lần. Phụ thân đại nhân còn sống, xin nhận của Vân Yên một lạy, sau lần

này, Vân Yên sẽ không làm phiền ngài nữa.”

Trương Vân Thiên vội vàng cởi trói, run rẩy đỡ tôi dậy, nói:

“Con nói gì vậy, khó khăn lắm cha mới tìm được con trở về, không thể để con chịu

khổ thêm nữa”.

Tôi lắc đầu: “Trong nhà còn có dưỡng phụ dưỡng mẫu cần chăm

sóc. Vân Yên chỉ có thể đến thăm phụ thân một lần, như thế còn phải hối hận gì nữa.

Vân Yên không có phúc phận, chỉ có một tấm thân gầy gò vất vả. Vinh hoa phú quý

chẳng thể hưởng nổi”.

Trương Vân Thiên chẳng buông tha, nói: “Không, con phải trở

về bên cạnh phụ thân. Dưỡng phụ dưỡng mẫu của con, ta sẽ sau người đi đón họ.

Vân Yên, con chịu khổ nhiều rồi, đều là cha không tốt, không thể tìm được con”.

Lúc này, trong lòng tôi, mồ hôi tuôn chảy không ngừng.

Dù Trương Vân Thiên là kẻ đại nghịch vô đạo, nhưng tâm tình

của người cha, tôi vẫn có thể hiểu được. Chuyện giả trang làm con gái người ta,

nghĩ đi nghĩ lại cũng khiến tôi có gì đó không thoải mái cho lắm.

Nửa canh giờ đã trôi qua, tôi nhìn thấy thấp thoáng có ánh

đèn phía xa, sau đó liền vụt tắt, trong lòng thầm vui mừng.

Đây chính là ám hiệu của Âu Dương Huyền, sau khi tất cả đã

xong xuôi, huynh ấy sẽ đốt đèn làm dấu.

Lúc này tôi đã thấy an tâm hơn nhiều, chỉ còn làm thế nào để

thoát khỏi Trương Vân Thiên nữa thôi.

Trương Vân Thiên nắm chặt tay tôi, vẫn đang lảm nhảm không

ngớt.

Trong lòng thầm tính toán, mình nên giả bộ mệt mỏi, sau đó sẽ

chạy trốn khỏi cung.

“Vân Yên, Vân Yên, con có nghe cha nói gì không?”

Tôi định thần trở lại, mỉm cười dịu dàng ấm áp: “À, phụ

thân, con thấy hơi mệt, cho nên không nghe rõ, cha vừa nói gì vậy?”.

“Cha nói, mẫu thân nhìn thấy con nhất định sẽ rất vui”,

Trương Vân Thiên mỉm cười, nói với tôi.

Tôi miễn cưỡng mỉm cười: “Dạ, con cũng rất nhớ mẫu thân”.

Trương Vân Thiên cười cười, đột nhiên khóa chặt tay tôi.

Chợt kinh hãi, trong lòng thầm nhủ không hay rồi, ngay tức

khắc tôi đá lên bắp tay ông ta một quyền.

Vội vàng nhanh chóng chạy khỏi chỗ đó.

Trương Vân Thiên mỉm cười lạnh lùng, nói: “Người đâu, bắt lấy

ả lại cho ta! Ngươi vốn không phải là Vân Yên! Ngươi là ai?”.

Tôi cười gượng, nói: “Phụ thân đại nhân, cha nói gì vậy, con

sao có thể không phải là Vân Yên được”.

Nhìn đám binh lính lũ lượt kéo đến, tôi chợt thấy sợ hãi.

Không phải chứ, tôi phải chiến đấu với từng này người sao?

Dù tôi có cực kỳ lợi hại đi nữa, tục ngữ cũng đã nói rồi, hai đánh một chẳng chột

thì què. Huống hồ là bao nhiêu người thế này.

Tôi đoán mình chết thảm rồi.

“Trên cánh tay phải của Vân Yên có một vết bớt, ngươi không

có. Và lại mẫu thân của Vân Yên cũng đã qua đời khi mới sinh nó rồi.”

Nửa câu trước rất đúng trọng điểm, ý kiến này, tôi hoàn toàn

tiếp thu.

Tôi không hiểu, tài diễn xuất của tôi có điểm nào sai sao?

Nhưng nửa câu sau, tôi không thể không phản bác.

Bạn nói xem, trên đời làm gì có cái chuyện như vậy chứ, ông

ta không thể yêu cầu đứa con gái nhỏ bé của mình phải luôn nhớ rằng mẹ nó đã chết,

vì như thế chẳng phải sẽ khiến cho đứa trẻ không thể nào thoát khỏi bóng đen

tâm lý ngày đêm bủa vây quanh nó hay sao?

Xem ra không thể tiếp tục cải trang được nữa, trong lòng tôi

thầm vui mừng, cũng tốt, cứ tiếp tục làm thân phận khuê nữ của người ta thế

này, tôi sẽ bị cha mình đánh chết mất thôi.

Nhiệm vụ hoàn thành, tôi đã thành công đánh lạc hướng sự chú

ý của Trương Vân Thiên.

Binh đao xung quanh thi nhau chĩa tới, tôi khẽ cười.

Bốn huynh đệ Âu Dương, Mặc Nguyệt, Mạch Thiếu Nam, e rằng

tôi không thể toàn thây chạy khỏi đây rồi. Dù chuyện đó thực sự quá tàn nhẫn,

nhưng rất xin lỗi.

Vung tay đoạt kiếm, tôi dứt khoát nói: “Đã không thể lừa được

ngươi, vậy ta sẽ nói rõ cho ngươi biết. Cẩu quan, ta đến là để lấy mạng ngươi”.

Được thôi, tôi khẩn cầu cho mình sẽ không bỏ xác lại nơi

đây.

Trương Vân Thiên mỉm cười giảo hoạt: “Trước tiên cứ bảo toàn

mạng của ngươi đã rồi hãy nói”.

Cây trường kiếm trong tay lao đi, quyết định rồi.

Để bảo toàn mạng sống, tôi phải mở đường máu để thoát thân.

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên từ trong đám người

bạo phát tiếng hét lớn: “Á, có phản đồ”.

Xung quanh bất giác hỗn loạn, tiếp đó tiếng gào thét vang

lên khắp nơi, đám binh lính cứ lần lượt ngã xuống.

Đám binh lính nằm ngả rạ như tôm hấp trong nồi, bốn phía sợ

hãi đưa mắt nhìn nhau.

“Chớ hoảng loạn!”, Trương Vân Thiên hét lên một tiếng, nhưng

chẳng tác dụng gì. Vì đám binh sĩ bị thương ngã xuống càng lúc càng nhiều.

Trong lòng thầm hiểu ra vấn đề, viện binh đến rồi, đám tiểu

tử này, ai gọi họ đến cứu chứ.

Trương Vân Thiên mặt mày biến sắc, lập tức lao về phía tôi.

Tôi vung quyền đánh lại.

Lão tặc, ngươi cho rằng bổn cô nương đây dễ bắt nạt hả, nói

cho ngươi biết, trên mình ta lúc này toàn bộ võ công do chính kẻ thù ngàn kiếp

của ngươi truyền thụ. Ngươi cứ thử xem.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...